Chương 84: Kẻ ác
Ôn Nhiên phát hiện chuồng gà lâu không dùng nên hơi long ra, liền kiếm ít gỗ rồi “bình bình” sửa lại.
Sửa xong chuồng gà, lại sang chuồng bò xem. Mọi thứ đều ổn, chỉ có một tấm ván bị long. Ôn Nhiên tiện tay đóng lại, nhưng thấy có một khe hở khá to. Nhìn quanh mặt đất, không thấy hòn đá nào.
Chợt nhớ trong không gian có mấy hòn đá nhặt trên núi hồi trước, liền lấy một hòn ra nhét vào khe, vừa khít.
Sửa xong chuồng bò, Ôn Nhiên vỗ tay, về nhà chuẩn bị công việc ấp gà con.
Đang lúc cầm điện thoại xem video ghi chú những điều cần lưu ý khi ấp trứng, thì Chung Noãn gọi điện tới.
Chung Noãn tìm cô có hai việc. Một là chuyện động vật biến mất ở núi Đại Tiền mà cô nói lần trước, trên đó đã tìm ra nguyên nhân. Còn nguyên nhân là gì, Chung Noãn không biết, cấp trên nói họ không nên biết.
Vì Ôn Nhiên cũng có chút công lao trong vụ này, nên cấp trên quyết định thưởng cho cô.
Ôn Nhiên thầm nghĩ, đây chắc là phát hiện lớn đến cỡ nào mới khiến ngay cả kẻ mách lẻo như mình cũng được thưởng.
Nhưng Chung Noãn lại nói với giọng nghiêm túc: “Nhiên Nhiên, nếu cậu tin tớ, thì bây giờ tốt nhất đừng nhận thưởng vội.”
Ôn Nhiên động lòng, hỏi: “Có lý do gì à?”
“Tớ tạm thời không thể nói, nhưng cậu có thể đợi.” Chung Noãn nói.
Nghe lời khuyên, no cơm ấm cật, Ôn Nhiên đồng ý.
Việc còn lại Chung Noãn tìm Ôn Nhiên là cô ấy sắp kết hôn, đám cưới định vào một tháng sau.
Ôn Nhiên ngẩn người, nhanh thế à?
Nhưng Chung Noãn bảo cô, đó là hai nhà đã bàn bạc xong.
Ôn Nhiên không hỏi nhiều. Chuyện nhà giàu có, không phải thằng nhỏ dân đen như cô nên quản.
Ôn Nhiên chúc mừng Chung Noãn trước, nói hôm đó nhất định sẽ đến, nhưng chỉ có một điều: cô không muốn làm phù dâu.
Chung Noãn cười nói: “Yên tâm, cậu chỉ cần đến là được, chuyện khác không cần lo.”
Cười đùa vài câu với Chung Noãn, Ôn Nhiên cúp máy.
Chung Noãn sắp kết hôn, Ôn Nhiên phải chuẩn bị quà cưới. Nhưng tặng gì thì khiến cô đau đầu.
Chung Noãn xuất thân hào môn, thứ tốt gì chưa từng thấy. Vậy nên quà tặng, quan trọng không phải đắt rẻ, mà là tấm lòng.
May còn một tháng để chuẩn bị, tạm thời chưa vội.
Có lẽ năm nay năm mới trời lạnh, thêm vào đó đất đai có thể trồng trọt, nên mọi người đều cho rằng tai họa đã qua, việc thăm hỏi họ hàng bạn bè nhiều hơn.
Ôn Nhiên không muốn đi thăm họ hàng, Chung Noãn lại về nhà, nhà ông lão bên cạnh ngày nào cũng có người. Rảnh rỗi không việc gì, Ôn Nhiên lên núi chặt củi.
Chặt thật nhiều củi, cô luôn cảm thấy ông trời đang âm mưu điều gì đó.
“Cứu tôi với… cứu… ư ư…” Đang chặt củi say sưa, Ôn Nhiên bỗng nghe tiếng kêu cứu.
Ôn Nhiên vốn không muốn xen vào, nhưng nghe giọng lại thấy không ổn.
Do dự một lúc, Ôn Nhiên cất cưa, lấy nỏ ra, thận trọng đi về phía phát ra âm thanh.
Đi được hơn năm chục bước, Ôn Nhiên núp sau một gốc cây, thấy không xa có hai tên đàn ông đang làm chuyện không thể tả với một cô gái. Tên gầy đang giữ chặt tay cô gái, tên béo đã đè lên người cô.
Ôn Nhiên đời này ghét nhất hai loại người: một là bọn buôn người, hai là bọn hiếp dâm.
Ôn Nhiên giương nỏ, nhắm vào tên gầy. Ngừng một lát, lại hạ nỏ xuống.
Rồi cô lấy búa ra, nhân lúc hai tên không để ý, nhanh chóng chạy tới, một búa đập vào chân tên gầy, rồi nhân lúc tên béo chưa kịp phản ứng, lại đập tiếp vào chân hắn.
Chờ cả hai lăn lộn trên đất ôm chân kêu la, Ôn Nhiên lại đập gãy nốt chân kia của chúng.
Xác định cả hai không còn sức chiến đấu, Ôn Nhiên đứng dậy nhìn cô gái dưới đất.
Chỉ thấy quần áo cô gái đã bị xé rách, lúc này đang ngồi dưới đất ôm người khóc.
Ôn Nhiên nhìn mình, trên người chỉ mặc một chiếc áo phông dài tay.
Dưới đất có áo của tên béo, nhưng bẩn vãi, Ôn Nhiên không muốn động vào.
Nhìn cô gái đang khóc, Ôn Nhiên nhất thời không biết làm sao.
Lấy điện thoại, Ôn Nhiên gọi cảnh sát trước, rồi gọi cho Kiều Niên.
Vừa cúp máy, cô gái đang khóc dưới đất bỗng đứng dậy, cầm lấy cái búa của Ôn Nhiên, đi về phía tên đàn ông đang rên rỉ trên đất, rồi giáng thẳng vào giữa hai chân tên béo.
Một búa đó, Ôn Nhiên cũng sợ đến nỗi khép chặt hai chân. Chỉ thấy tên béo rú lên một tiếng rồi ngất đi.
Cô gái lại làm tương tự với tên gầy, rồi trong ánh mắt mở to của Ôn Nhiên, cô đặt búa sang một bên, dựa vào gốc cây ngồi xuống.
Ôn Nhiên cũng không biết nói gì. Cô không biết an ủi người khác, với lại cô thấy cô gái này dường như không cần an ủi.
Chờ ba phút, cô gái đứng dậy, cúi chào Ôn Nhiên một cái, nói: “Cảm ơn chị đã cứu em.”
“À? Ờ ờ, không có gì, không có gì, đừng khách sáo.” Ôn Nhiên hơi lắp bắp.
Cô gái đứng thẳng người nhìn Ôn Nhiên một cái, rồi nhẹ nhàng hỏi: “Cho em hỏi chị tên gì ạ?”
“Ờ, chị tên Ôn Nhiên. À, lát nữa cảnh sát đến, em đừng sợ. Hai tên này đáng tội, em chỉ là phòng vệ chính đáng thôi.” Ôn Nhiên an ủi.
“Vâng, vẫn phải cảm ơn chị.” Cô gái nói nhỏ.
Rồi lại im lặng. May mà Kiều Niên đang trực, đến rất nhanh.
Chưa kịp để Kiều Niên lại gần, Ôn Nhiên đã bảo họ dừng lại, rồi ra hiệu cho Kiều Niên cởi áo khoác ném qua.
Ôn Nhiên khoác áo lên người cô gái, rồi ra hiệu cho Kiều Niên đến.
Nhìn hai tên đàn ông nằm dưới đất, Kiều Niên ra hiệu cho dân quân đi theo khiêng chúng xuống, rồi dẫn Ôn Nhiên và cô gái cùng xuống núi.
Vụ án này rất nghiêm trọng, Kiều Niên không có quyền xử lý toàn bộ, chỉ có thể đưa họ về đồn công an thị trấn.
Trên đường, Ôn Nhiên biết cô gái tên Tần Tinh Tinh, là người từ vùng ven biển đến.
Còn hai tên đàn ông kia, là đi cùng cô ấy.
Đến đồn công an, hai tên đàn ông được đưa đi cấp cứu.
Ôn Nhiên và cô gái được đưa đi lấy lời khai.
Ôn Nhiên kể hết những gì cô biết. Còn về việc lên núi chặt củi sao lại mang búa, Ôn Nhiên chỉ nói cô mang nhầm.
Nhưng may Ôn Nhiên đã là khách quen, thêm quan hệ của Kiều Niên và Chung Noãn, với lại vụ này cô cũng không liên quan nhiều, nên không ai truy cứu chuyện cái búa.
Vụ này Ôn Nhiên thuộc dạng thấy việc nghĩa hăng hái làm, thêm cô gái kia nhận hết chuyện đánh gãy chân hai tên kia về mình, nên Ôn Nhiên nhanh chóng được về.
Trước khi đi, cô gái lại cảm ơn Ôn Nhiên, và hứa hôm khác sẽ đến tận nhà cảm ơn.
Ôn Nhiên xua tay rồi chuồn thẳng.
Kế hoạch chặt củi tan tành, Ôn Nhiên cũng mất hứng lên núi lần nữa. Về đến nhà, thấy cửa nhà ông lão bên cạnh mở, Ôn Nhiên tò mò thò đầu vào nhìn. Ông lão đang thu dọn thảo dược.
Thấy Ôn Nhiên thò đầu từ ngoài vào, ông cười một tiếng, vẫy tay gọi cô.
