Chương 52: Hôn một cái, đổi một gợi ý
Khi Mạc Địch chạy lon ton, bóng cô đổ dài phía sau.
Lộ Thần giật mình, vội vàng dừng xe lại.
Hoắc Minh Trạch bước xuống xe, ánh mắt dịu dàng nhìn Mạc Địch: “Chạy gì thế?”
Miệng thì hỏi chạy gì, nhưng trong lòng rõ ràng rất vui.
Cô ấy đang chạy về phía anh mà!
Anh nhanh chóng xách hết mấy cái túi trên tay cô, lại vuốt nhẹ lọn tóc rơi trên trán cô, rồi nắm tay cô: “Anh bảo em vào trong chờ mà? Sao lại ra ngoài? Có lạnh không?”
Mạc Địch lắc đầu: “Không lạnh.”
Trong mắt anh, cô thấy được sự quan tâm, cũng thấy được vẻ hơi luộm thuộm của mình.
“Lên xe nhanh đi, trong xe ấm hơn.” Hoắc Minh Trạch đưa tay nắm lấy tay Mạc Địch.
Mạc Địch bất ngờ siết chặt tay anh.
Đây là hơi ấm, anh cho cô, cô muốn nắm lấy hơi ấm này.
Cô bỗng nhiên không còn sợ nữa. Thay vì giãy giụa trong nỗi đau quá khứ, chi bằng thử một khởi đầu mới.
Kết quả tồi tệ nhất cũng chỉ là bị tổn thương thêm một lần nữa.
Sợ gì chứ? Cô đâu phải chưa từng bị tổn thương.
Cô nắm chặt tay Hoắc Minh Trạch.
Hoắc Minh Trạch thấy hơi lạ, anh nghiêng đầu nhìn, thấy Tống Khả Doanh đang đi đôi giày cao gót về phía một chiếc Maserati, còn quay đầu lại nhìn về phía này.
Một bà quý phái ở ghế sau cũng nhìn qua cửa kính xe.
Hoắc Minh Trạch liếc mắt một cái rồi thu hồi tầm mắt, đỡ Mạc Địch lên xe.
“Quen à?” Lên xe xong, Hoắc Minh Trạch quan tâm hỏi Mạc Địch.
Mạc Địch gật đầu: “Ừm. Bọn em học đại học cùng nhau, trước đây cũng làm bạn một thời gian, nhưng sau đó…”
Mạc Địch vừa ngập ngừng, Hoắc Minh Trạch liền đặt ngón tay trỏ lên môi cô: “Được rồi, chuyện không vui đừng nhắc lại, kẻo lại khó chịu. Đời người chỉ có một lần, chúng ta phải cố gắng tận hưởng niềm vui. Những người và chuyện không hợp, vứt hết đi.”
Mạc Địch run lên, mũi lại cay cay.
Anh ấy thực sự lần nào cũng có thể an ủi cô, sưởi ấm cô.
Phải rồi, cô đã tự nhủ phải vứt bỏ từ lâu rồi.
Chỉ là lý trí một chuyện, tình cảm lại là chuyện khác.
Rõ ràng cô đã quên gần hết, nhưng giọng ra lệnh ngang ngược lạnh lùng của Cố Thiên Tỷ lại khơi dậy lòng cam chịu trong cô.
Anh ta dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì mà bắt nạt cô như thế? Năm đó anh ta còn không cho cô một cơ hội giải thích.
Chia tay thì chia tay, cô đã nuốt xuống sự bất mãn rồi, anh ta có tư cách gì mà đến ra lệnh cho cô?
“Anh có thứ muốn cho em xem.” Hoắc Minh Trạch nắm tay Mạc Địch, lại dặn trợ lý Lộ, “Về Lan Đình Uyển.”
Vốn định đưa Mạc Địch về biệt thự trên núi, anh đã bày hoa hồng khắp phòng khách, nhưng thấy tâm trạng Mạc Địch không tốt, anh đổi ý đến Lan Đình Uyển.
Anh hiểu cô, cô tinh tế, nhạy cảm, luôn thận trọng.
Cô muốn môn đăng hộ đối, sợ khoảng cách kinh tế.
Anh chiều cô, anh ở cùng cô tại Lan Đình Uyển.
…
Tống Khả Doanh lên xe, khó chịu bảo tài xế lái xe.
Cô ta vốn tưởng Thẩm Mạc Địch dù có gả vào hào môn cũng chỉ là một hào môn nhỏ, với lại chồng cô ta nhất định vừa xấu vừa hói vừa béo vừa lùn vừa hèn.
Bằng không, sao có thể chọn loại con nhà thường dân như Thẩm Mạc Địch?
Hơn nữa, với tầng lớp của Thẩm Mạc Địch, cũng không thể may mắn gặp được một rich kid lần nữa như năm đó.
Kết quả, chồng Thẩm Mạc Địch không chỉ lái Bentley, mà còn ngũ quan rõ nét, thân hình hoàn hảo, khí chất phi phàm.
Khí khái này, hoàn toàn không thua kém gì Thiên Tỷ. Con đàn bà chó chết Thẩm Mạc Địch này đúng là vận may tốt thật.
Cô ta chợt nhớ ra.
Chẳng phải đây là người đàn ông mà Thẩm Mạc Địch khoác tay trong bữa tiệc rượu lần trước sao?
Lúc đó cô ta còn tưởng Thẩm Mạc Địch chỉ cọ cơ hội vào dự tiệc, ai ngờ lại là đi cùng chồng mình.
Tăng Huệ Trân cũng nhíu mày mãi, thấy Tống Khả Doanh lên xe, bà hỏi: “Người đàn ông đó, con gặp rồi à?”
Người lái Bentley hai mươi triệu, ở thành phố nào cũng không nhiều.
“Dạ, con gặp ở bữa tiệc rượu lần trước.”
“Nhà nào thế?” Tăng Huệ Trân hỏi ngay.
“Con không biết.” Tống Khả Doanh nói.
Cô ta biết thế nào được?
Không phải cô ta không muốn hỏi thăm.
Mà hôm đó vừa đến yến hội, Thiên Tỷ đã không kìm được nhìn về phía Thẩm Mạc Địch, cô ta sợ Thiên Tỷ lại bị con đàn bà chó chết Thẩm Mạc Địch này câu mất hồn, đủ cách kéo Thiên Tỷ đi chỗ khác.
Sau đó Thiên Tỷ khó chịu rời khỏi phòng yến hội, về công ty tăng ca.
Thiên Tỷ đi rồi, cô ta còn tâm trạng đâu?
Thêm nữa, hôm đó cô ta một lòng muốn sắp xếp người giết chết Thẩm Mạc Địch, căn bản quên mất hỏi thăm người bên cạnh Thẩm Mạc Địch.
Tăng Huệ Trân có chút không hài lòng: “Gặp rồi mà cũng không hỏi cho rõ? Khả Doanh, con phải làm tốt vai trò nội trợ hiền lành của Thiên Tỷ. Thiên Tỷ đến đây mở rộng sự nghiệp, con cũng phải kết giao nhiều quyền quý hơn. Như vậy mới giúp được nó.”
“Con biết rồi, mẹ.” Tống Khả Doanh lập tức đáp, lại nói, “Con cũng đã tiếp xúc với vài người phụ trách công ty trang sức ở Hải Thành này. Ngoài ra, con đã đăng ký cuộc thi Chuông Đỉnh, cố gắng đạt thứ hạng cao, nâng cao độ nổi tiếng của thương hiệu chúng ta, cũng kết thêm nhiều nhà buôn trang sức và nhà thiết kế trang sức.”
“Ừm.” Tăng Huệ Trân hơi hài lòng đáp một tiếng, lại nhìn bụng Tống Khả Doanh, nói, “Cũng nên có động tĩnh rồi đấy.”
“Mẹ, con… chỉ là Thiên Tỷ khá bận.” Tống Khả Doanh trong lòng phiền chết.
Chuyện sinh con đẻ cái này, một mình cô ta có dùng sức được không?
Cô ta không mặt mũi nào nói với Tăng Huệ Trân rằng, Cố Thiên Tỷ chưa từng đụng đến cô ta một lần nào.
Trước khi kết hôn, mấy lần cô ta chủ động, Cố Thiên Tỷ bảo cô ta tự trọng. Nói chưa kết hôn, như thế thành ra gì?
Kết hôn rồi, Cố Thiên Tỷ ngày ngày bận rộn, đối xử với cô ta nhạt nhẽo.
“Mẹ biết, mẹ không phải đã đến rồi sao? Ngày kia sinh nhật Thiên Tỷ, con nghe mẹ sắp xếp.” Tăng Huệ Trân nói.
“Vâng vâng.” Tống Khả Doanh lập tức ngoan ngoãn đáp.
Tăng Huệ Trân nguôi giận hơn nhiều.
Bà lại nhắc Tống Khả Doanh: “Sinh nhật Thiên Tỷ, con cũng ăn mặc đẹp một chút. Mẹ lát nữa hỏi Thiên Tỷ xem có mời bạn không, nếu không mời thì tốt nhất, chỉ có mấy người chúng ta qua thôi.”
“Vâng vâng, được, con đều nghe theo mẹ.”
…
Lan Đình Uyển.
Xe chạy một đường từ Vân Khánh Thực Phủ đến Lan Đình Uyển, Mạc Địch vừa được Hoắc Minh Trạch nắm tay vừa ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ, tâm trạng cô đã ổn định lại.
Xuống xe, cô chủ động hỏi Hoắc Minh Trạch: “Anh có gì muốn cho em xem?”
“Lát nữa em sẽ biết.” Hoắc Minh Trạch nở nụ cười thần bí.
“Hay là em đoán thử?” Mạc Địch luôn được nụ cười của Hoắc Minh Trạch chữa lành.
“Ừ hử.”
“Anh gợi ý em một chút đi.” Mạc Địch bị dáng vẻ hơi kiêu ngạo này của Hoắc Minh Trạch chọc cười.
“Rất thiêng liêng.” Hoắc Minh Trạch gợi ý.
Mạc Địch nhìn mấy cái túi xách trên tay Hoắc Minh Trạch, có mấy cái là của cô, một cái là của anh, bên trong có một hộp vuông, to cỡ quyển sổ B5.
Rất thiêng liêng?
“Váy cưới?” Cô đoán.
“Không đúng, đoán lại.” Hoắc Minh Trạch bấm mật mã mở cửa phòng.
“Anh gợi ý em thêm một chút nữa đi.” Mạc Địch nói.
Hoắc Minh Trạch chỉ vào má mình: “Hôn một cái, đổi một gợi ý.”
