Chương 53: Sẽ Không Bao Giờ Quay Đầu
Tai Mạc Địch nóng bừng, cô nghiêng người hôn lên má Hoắc Minh Trạch.
Hoắc Minh Trạch đưa tay kéo cô vào nhà, chân hất cửa đóng lại.
Hệ thống sưởi trong nhà vẫn bật, hơi ấm bao trùm lấy họ.
Mạc Địch bị ép vào tường.
Hoắc Minh Trạch cúi xuống nhìn cô, ánh mắt nóng rực.
Mặt Mạc Địch đỏ bừng.
“Em vừa hôn anh chỗ nào?” Hoắc Minh Trạch hỏi.
Giọng anh khàn đi.
Cô hôn vào má anh, chạm vào cổ, gần yết hầu, coi như hôn luôn yết hầu vậy.
“… Má anh.” Mạc Địch nói.
Anh cao quá, hôm nay cô đi giày thể thao, không kiễng chân nên chỉ hôn được tới má.
“Ừm…”
Hoắc Minh Trạch hôn lên môi Mạc Địch.
Mạc Địch hồi hộp, tim đập thình thịch.
Cô bất ngờ vòng tay ôm cổ Hoắc Minh Trạch, chủ động đáp lại nụ hôn.
Cô muốn bắt đầu một mối quan hệ mới, muốn hoàn toàn quên đi quá khứ…
Hoắc Minh Trạch bị đáp lại, càng khó kiềm chế.
Anh đặt túi xách trên tay xuống đất, khom người bế Mạc Địch lên, đi thẳng vào phòng ngủ chính.
Giữa ban ngày ban mặt, Mạc Địch nhát như chim cút, cả người rụt vào lòng Hoắc Minh Trạch.
Cô cũng không phải cô bé mười bảy mười tám tuổi nữa, gì cũng từng trải, gì cũng biết…
Phòng ngủ chính.
Hoắc Minh Trạch lại hôn xuống.
Dịu dàng và quyến luyến…
Một cuộc yêu say đắm, hai người gần gũi không khoảng cách…
Mạc Địch chui hẳn vào chăn, không dám thò đầu ra.
Cô ngượng chín người.
Hoắc Minh Trạch thích dáng vẻ thẹn thùng này của cô.
“Anh bế em vào phòng tắm nhé?” Sau đó, anh tinh thần phấn chấn.
Cứ như người vừa ra sức không phải anh vậy.
Mạc Địch nắm chặt chăn, lo lắng: “… Không.”
Hoắc Minh Trạch cười: “Vậy em ngủ một lát đi.”
Anh đứng dậy vào phòng tắm.
Nghe tiếng nước chảy róc rách, Mạc Địch nhanh chóng mặc quần áo.
Mặc kín mít xong, cô đưa tay ôm mặt, vẫn còn nóng.
Cô đứng dậy vào nhà vệ sinh phụ.
…
Mạc Địch nhặt hết mấy cái túi rơi ở cửa, để lên bàn trà.
Cô hơi tò mò về cái túi của Hoắc Minh Trạch, nhưng không mở ra.
“Đoán ra chưa?” Kèm theo giọng nói dịu dàng của Hoắc Minh Trạch, anh ngồi xuống bên cô, áp sát, rồi khẽ nhấc bổng cô lên ngồi trên đùi anh.
Mạc Địch theo phản xạ giãy dụa, muốn tự ngồi lên ghế sofa.
Hoắc Minh Trạch áp sát tai cô cười nói: “Đừng nhúc nhích, anh là đàn ông bình thường đấy.”
Mạc Địch sợ tới mức không dám nhúc nhích.
“Đoán ra chưa?” Hoắc Minh Trạch áp má vào má Mạc Địch, hôn một cái.
Mặt Mạc Địch lại bắt đầu nóng lên, cô nhìn cái túi trên bàn, khẽ nói: “Anh gợi ý em thêm đi.”
“Rất quý giá.” Hoắc Minh Trạch cười, lại hôn lên má Mạc Địch một cái.
Anh đưa tay lấy hộp trong túi ra, đặt lên bàn trà.
Hộp quà hình vuông, được bọc bằng giấy gói màu đỏ tươi, trông vừa vui vẻ vừa tinh xảo.
Mạc Địch nhìn hộp, suy nghĩ một lát, hỏi: “Anh đem đóng khung giấy đăng ký kết hôn rồi à?”
Kích cỡ này, cô chỉ có thể nghĩ tới giấy đăng ký kết hôn.
Nhưng không đúng, bản của cô vẫn còn ở chỗ cô mà.
Nếu đóng khung giấy đăng ký, chẳng phải nên đóng khung cả hai bản sao?
Hoắc Minh Trạch cười: “Ý này hay đấy, mai anh sẽ đi đóng khung.”
“Không phải giấy đăng ký, vậy là gì?” Mạc Địch không đoán ra, càng tò mò hơn.
“Mở ra xem đi.” Hoắc Minh Trạch nói.
“Em mở à?” Mạc Địch hỏi.
“Lại đây, cùng mở.” Hoắc Minh Trạch cười nói.
Mạc Địch nghiêng đầu cười nhìn Hoắc Minh Trạch một cái, cùng anh kéo dây ruy băng.
Gỡ giấy gói ra, bên trong là một chiếc hộp màu đỏ tinh xảo.
Hoắc Minh Trạch mở nắp.
Giữa hộp lớn là một chiếc hộp nhỏ.
Mạc Địch liếc mắt đã nhận ra, đó là hộp nhẫn.
Hoắc Minh Trạch thấy ánh sáng lấp lánh trong mắt Mạc Địch, khóe môi anh càng cong lên cao hơn, anh trực tiếp mở hộp nhẫn.
Bên trong lộ ra hai chiếc nhẫn.
Chính là mẫu mà Mạc Địch tự tay thiết kế.
“Đẹp quá!” Mạc Địch vui mừng.
Bất kỳ nhà thiết kế trang sức nào cũng mong chờ khoảnh khắc tác phẩm của mình thành hình, như mang thai một đứa trẻ, đầy kỳ vọng, mong nó chào đời, mong nó không tì vết, khỏe mạnh và xinh đẹp.
Thành phẩm này còn đẹp hơn cô tưởng tượng, nhìn nó, trong đầu liền hiện ra vô số từ ngữ tốt đẹp: sạch sẽ, thuần khiết, thánh thiện, duy nhất.
“Chúng ta thử đeo trước, ngày cưới, chúng ta sẽ đích thân đeo nhẫn cho nhau trước mặt bạn bè người thân, được không?” Hoắc Minh Trạch hỏi ý Mạc Địch.
Tháng sau, ngày 19 âm lịch họ sẽ tổ chức hôn lễ, rất nhanh thôi.
“Vâng.” Mạc Địch đáp.
Hoắc Minh Trạch cầm nhẫn nữ, đeo cho Mạc Địch.
Mạc Địch bất ngờ nắm tay lại, không cho Hoắc Minh Trạch đeo nhẫn.
Hoắc Minh Trạch ngạc nhiên nhìn Mạc Địch, dịu dàng hỏi: “Sao thế?”
“Em có thể hỏi anh một câu được không?” Mạc Địch hỏi.
Hoắc Minh Trạch cười: “Tất nhiên.”
Mạc Địch hỏi: “Nếu một ngày nào đó, có người nói với anh, cuộc sống riêng tư sau lưng của vợ anh rất bẩn thỉu, và người đó đưa ra bằng chứng. Anh sẽ làm gì?”
“Anh sẽ khiến họ hối hận cả đời vì đã vu khống vợ anh.” Hoắc Minh Trạch nói những lời tàn nhẫn với giọng điệu và vẻ mặt bình thản nhất.
“Họ có bằng chứng.” Mạc Địch nói.
Cô muốn quên đi quá khứ, muốn bắt đầu mối quan hệ mới, nhưng cô có bóng ma tâm lý, cô sợ lặp lại vết xe đổ.
Bởi vì trước đây Cố Thiên Tỷ cũng dịu dàng như Hoắc Minh Trạch bây giờ.
Không, Cố Thiên Tỷ còn dịu dàng hơn.
Và trong thời gian yêu nhau, anh ấy thực sự rất tốt với cô, mọi việc lớn nhỏ, chăm sóc tận tình, lúc nào cũng nghĩ cho cô.
Mùa đông mua áo bông cho cô, tự tay đan khăn cho cô, nhớ ngày đèn đỏ của cô, nấu nước đường đỏ cho cô, mùa hè giám sát không cho cô ăn đồ lạnh, cô ốm anh cõng cô chạy một mạch đến phòng y tế… báo cho cô lớp võ thuật, để cô học tốt thiết kế, dẫn cô đến khu nhà của thầy Thiên Nghi từ sáng sớm để chờ…
Từng chút từng chút, từng giọt từng giọt, như kim đâm vào tim.
Nếu không phải vậy, cô đã chẳng ba năm vẫn không thoát ra khỏi một cái hố.
Hoắc Minh Trạch nhìn Mạc Địch, nghiêm túc nói: “Vợ của anh, anh không cần qua miệng người khác để hiểu. Tự mắt thấy chưa chắc đã là thật, huống chi chỉ là cái gọi là bằng chứng do người khác cung cấp. Nếu anh thực sự nghi ngờ, anh sẽ đích thân hỏi em.”
Anh đưa tay xoa mặt Mạc Địch, nói: “Cuộc đời rất dài, có chút hiểu lầm mâu thuẫn là chuyện bình thường, lưỡi và răng còn có lúc cắn vào nhau. Anh hứa, có vấn đề gì, nhất định sẽ nói chuyện trực tiếp với em.”
Mắt Mạc Địch đỏ hoe, nước mắt lưng tròng.
Nhưng Cố Thiên Tỷ đã không hỏi cô, thậm chí không cho cô cơ hội giải thích.
“Em có thể hỏi thêm một câu nữa không?” Mạc Địch hỏi.
Hoắc Minh Trạch gật đầu: “Tất nhiên, bao nhiêu câu cũng được.”
“Với tình cảm trong quá khứ, anh sẽ không quay đầu lại nữa chứ?” Mạc Địch hỏi.
Vấn đề này, trước đây họ thực ra đã thảo luận.
Họ là cùng một loại người, đều nói sẽ không quay đầu.
“Sẽ không bao giờ!” Hoắc Minh Trạch đáp.
Nếu có, anh đã không vội vàng đi xem mắt và đăng ký kết hôn.
Đăng ký kết hôn, chính là để cắt đứt hoàn toàn quá khứ.
Anh đã cho Diêu Vũ Đồng hết cơ hội này đến cơ hội khác.
Dù yêu cũng phải có giới hạn. Buông bỏ lòng tự trọng, anh là để ôm lấy tình yêu. Buông bỏ tình yêu, anh là để nhặt lại lòng tự trọng.
Tương lai, anh sẽ cố gắng dành tình yêu cho Mạc Địch, người vợ hợp pháp của anh.
Thấy Mạc Địch đưa tay ra, anh cười một tiếng, đeo nhẫn vào ngón áp út của cô.
Anh cười: “Rất vừa.”
Sau đó, anh cũng đưa tay ra.
