Chương 60: Vịt quay (2)
Ôn Minh Đường nói: “Lát nữa da vịt giòn là nhờ lớp này, nên còn gọi là nước làm da giòn.”
Quét hai lần nước làm da giòn, đợi cho khô gió thì bếp công đường bắt đầu bữa tối.
Kỷ Thái Mãi ngồi dưới hiên, chẳng nhúc nhích, chỉ nhét hai miếng bánh vào bụng cho đỡ đói, rồi nói: “Không ăn bữa tối nữa, đợi món vịt quay này.”
Ôn Minh Đường ngồi xổm trước dàn vịt, kiểm tra một lượt, xác nhận đã khô gió mới mang vịt vào, rồi nhồi vào bụng vịt những miếng táo, lê cắt nhỏ cùng một miếng bánh bao nhúng nước, cuối cùng dùng que gỗ nhỏ bịt kín miệng.
Đang bịt miệng thì sau lưng vọng đến một giọng nói: “Tay nghề khá đấy!”
Ôn Minh Đường chưa kịp phản ứng, chỉ thấy A Bính, Thang Viên và Kỷ Thái Mãi đang đối diện đều biến sắc, nhìn về phía người sau lưng cô.
Ôn Minh Đường ngạc nhiên quay đầu lại, thì thấy một ông lão râu ria xồm xoàm đang nhìn chằm chằm vào động tác bịt vịt của cô, tấm tắc khen ngợi.
Ôn Minh Đường không hiểu chuyện gì, nói lời cảm ơn, định nói thêm thì thấy Kỷ Thái Mãi sầm mặt: “Lão Ngô, đây là chỗ ăn uống! Nếu ông nói lung tung, tôi sẽ không khách khí đâu!”
Ông lão tên Ngô kia mới “ồ” một tiếng, thở dài đầy tiếc nuối, nói: “Thôi bỏ đi! Các người làm món gì thế?”
A Bính đáp: “Gọi là vịt quay ạ.”
“Bao giờ ăn được?” Lão Ngô lại hỏi.
“Tối nay ạ.” Ôn Minh Đường nói, “Phải qua giờ bữa tối cơ.”
Ông lão gật đầu, quay người bỏ đi.
Đợi ông lão đi rồi, Ôn Minh Đường kê vịt vào “lò nướng”, hỏi Kỷ Thái Mãi và mọi người: “Ông ấy là ai?”
Kỷ Thái Mãi đáp: “Quan pháp y trong nha môn, tên là Ngô Bộ Tài.”
Ôn Minh Đường: “…”
Khó trách lúc nãy cô bịt vịt, Ngô Bộ Tài khen một câu mà ai nấy đều biến sắc.
“Biết ngay lão Ngô không thể xuất hiện ở chỗ này, để ông ta nói thêm vài câu, ai còn ăn nổi?” Kỷ Thái Mãi hừ lạnh.
Ôn Minh Đường nghe vậy không nhịn được cười, đi sang một bên, lấy vỏ bánh chẻo bữa sáng do nha môn nội vụ gửi đến, xếp chồng lên nhau, phết dầu từng lớp, cán mỏng rồi cho vào xửng hấp.
A Bính và Thang Viên chưa từng thấy cách làm này, đứng bên cạnh đợi đến khi ra lò, nhìn thấy lớp vỏ bánh trắng trong mờ, không khỏi ngạc nhiên: “Đây là vỏ bánh chẻo ạ?”
Ôn Minh Đường “ừ” một tiếng, nói: “Lát nữa dùng để gói vịt quay.”
A Bính và Thang Viên nghe vậy, vô thức nhìn về phía cái thùng sắt, qua các lỗ thông hơi thấy những “anh vịt” bắt đầu chảy mỡ xèo xèo, càng thêm mong đợi.
Cơm ngon không sợ muộn, đợi thôi!
…
…
Vì nhớ món vịt quay của Ôn Minh Đường, Lưu Nguyên bữa tối cũng chẳng ăn bao nhiêu, liền ôm tập văn kiện cùng Bạch Chư đến tìm Lâm Phỉ.
Vào phòng, Lâm Phỉ đang ngồi sau bàn lật sách, Lưu Nguyên liếc thấy bìa – “Khái yếu cơ quan”.
Lưu Nguyên nhìn mà không khỏi cảm thán: Cấp trên đúng là đọc rộng, từ hồi nghiên cứu sách y, giờ lại bắt đầu nghiên cứu cơ quan thuật rồi.
Thấy hai người vào, Lâm Phỉ ngước lên nhìn họ, nói: “Nói đi.”
Lưu Nguyên “ồ” một tiếng, nhìn sang Bạch Chư bên cạnh.
Bạch Chư đưa tập văn kiện cho Lâm Phỉ, ánh mắt Lâm Phỉ dừng lại trên ba chữ “con rối kịch” một lúc.
Thấy Lâm Phỉ đang xem những chú thích họ ghi trên văn kiện, Lưu Nguyên vội nói: “Tên bừa thôi ạ. Chỉ là hôm qua thấy hắn bị treo ở đó, tự dưng nghĩ đến con rối trên sân khấu, nên đặt thế.”
Lâm Phỉ gật đầu “ừ” một tiếng, nói: “Đặt tên khá hay!”
Bạch Chư và Lưu Nguyên nghe vậy không khỏi liếc nhau: Cấp trên ngày thường ít khi bày tỏ ý kiến về mấy chuyện nhỏ nhặt này, đây là lần đầu tiên đấy!
Lâm Phỉ không nói thêm, chỉ mở tập văn kiện trước mặt.
Bạch Chư bắt đầu kể.
“Người chết trên đài tên là Phúc Tử, là tạp dịch ở trạm dịch ngoài thành Trường An, trước đây không có gì đặc biệt. Theo lời tiểu lại và tạp dịch ở trạm dịch thì hắn tuy ít nói nhưng làm việc cũng siêng năng. Trước khi đến gánh hát của chủ gánh Hoàng hát kịch, còn đặc biệt xin trạm dịch nghỉ vài ngày, có vẻ vốn định quay về.” Bạch Chư nói.
Nghe đến đây, Lâm Phỉ lên tiếng hỏi: “Người nhà hắn đâu?”
“Chính muốn nói điều này,” Bạch Chư nói đến đây, sắc mặt trở nên vi diệu, “Hắn là một đứa trẻ mồ côi.”
Vở kịch hát là “Cô nhi Triệu Thị”, Phúc Tử chết lại cũng là cô nhi, thật khó không khiến người ta liên tưởng.
“Nghe nói khi sinh ra đã bị vứt ở cửa trạm dịch. Khéo có một lão tạp dịch trong trạm, không nỡ, nên đem về nuôi như con. Lớn lên một chút, lão tạp dịch qua đời, hắn liền thay chân lão, làm tạp dịch ở trạm.” Bạch Chư nói, “Cái tên Phúc Tử là do lão tạp dịch đặt, mong có một điềm lành và hy vọng.”
“Phúc Tử này ngoại trừ từ năm ngoái bắt đầu chạy đến gánh hát xin cho hắn hát kịch, thì vẫn không khác gì ngày thường.” Bạch Chư nói, “Chúng tôi đến chỗ ở của Phúc Tử xem, ngoài giường chiếu và đồ dùng sinh hoạt hằng ngày, chẳng có gì khác.”
Nghe đến đây, Lâm Phỉ bỗng hỏi: “Trong nhà hắn có sách vở gì không?”
Một câu hỏi khiến Bạch Chư sững lại, nhớ lại một hồi, lắc đầu: “Không có.”
Lâm Phỉ lại hỏi: “Hắn biết chữ không?”
Bạch Chư và Lưu Nguyên đồng thời ngẩn ra, trước đó cũng chưa nghĩ đến chuyện này.
Một lúc sau, Lưu Nguyên mới nói: “Chắc là không biết. Trên khế thư của trạm dịch, người khác đều viết tên, chỉ mình hắn điểm chỉ. Nhưng có thực sự không biết hay không, ngày mai chúng tôi phải đến trạm dịch hỏi lại.”
Lâm Phỉ gật đầu “ừ” một tiếng, ngước lên, ánh mắt rơi vào cuốn sổ Lưu Nguyên ôm trong lòng: “Có phải sổ ghi tên khách trọ lấy từ trạm dịch không?”
Lưu Nguyên gật đầu, nói: “Phúc Tử bắt đầu tìm gánh hát từ một năm trước. Tôi nghĩ một hồi, liền hỏi trạm dịch lấy tất cả sổ ghi tên khách trọ từ một năm đến hai năm trước.”
Sổ dày cả một xấp, dù sao trạm dịch ngoài thành Trường An, người vào ở không ít.
Lâm Phỉ nhận lấy, nhìn Bạch Chư: “Gánh hát Trường Thọ, hỏi được gì không?”
Bạch Chư lắc đầu: “Phúc Tử đến gánh hát Trường Thọ rồi, chẳng giao thiệp với ai, nghe nói ngay cả với chủ gánh Hoàng cũng chẳng nói mấy câu. Chúng tôi thấy chủ gánh Hoàng cho hắn lên đài thực sự kỳ lạ. Hôm nay vốn định tìm chủ gánh Hoàng, kết quả ông ta bị gọi đến phủ Hoài Sơn Quận Vương hát mừng. Chúng tôi cố tình hỏi thăm một phen, thì ra lão phu nhân phủ Hoài Sơn Quận Vương hôm nay đúng là sinh thần, mời cũng là gánh hát Trường Thọ, bất đắc dĩ đành về trước.”
Lâm Phỉ nghe vậy, gật đầu: “Ta biết chuyện này, chỉ không ngờ được mời lại là gánh hát Trường Thọ.”
“Cái tên họ Hoàng kia, kịch tuy không có gì mới, nhưng hát cũng khá, có một số khán giả trung thành nghe kịch nhiều năm.” Bạch Chư vừa nói, vừa đặt một xấp lời khai đã chỉnh lý lên bàn Lâm Phỉ, nói tiếp, “Hôm qua những người có mặt phần lớn là khán giả trung thành của họ Hoàng, có hai người mắc bệnh tim bị vở diễn hôm qua dọa chết, không cứu được.”
