Chương 72: Bánh gạo chiên (2)
A Bính và Thang Viên gật đầu, chuyện nhỏ này đương nhiên cứ để bọn họ lo, liền nói: “Sư phụ Ôn cứ yên tâm đi đi!”
Ôn Minh Đường gật đầu, dùng giấy dầu gói một miếng bánh gạo chiên, rõ ràng là định để ăn trên đường, đi được hai bước lại quay trở lại, vào phòng bếp sau.
Thang Viên đang chia điểm tâm sáng ở quầy, vô thức nhìn về phía bếp sau qua ô vuông trên tường, thì thấy Ôn Minh Đường ngẩng đầu nhìn dãy dao phay mài hàng ngày một lúc, rồi tự nhiên lấy xuống một con dao lọc xương dài mảnh mang đi.
Thang Viên đang chia điểm tâm sáng sững người, đến khi hoàn hồn lại thì chỉ còn thấy bóng lưng Ôn Minh Đường rời đi.
Sư phụ Ôn ra ngoài, mang dao lọc xương làm gì? Thang Viên ngẩn ra một lúc, nhưng nghĩ một lát liền tìm ra lý do: Đầu bếp mà! Mang theo đồ nghề kiếm cơm cũng chẳng có vấn đề gì!
Càng nghĩ càng thấy không sai, Thang Viên nghiêm túc gật đầu, tiếp tục chia điểm tâm sáng.
Tiếng chuông giờ Thìn vang lên, bếp công đường Đại Lý Tự dần náo nhiệt. Thường ngày đều thấy sư phụ Ôn hôm nay lại không ở đây, đương nhiên khiến không ít người hỏi thăm.
Biết Ôn Minh Đường chỉ là có việc ra ngoài, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
Cuối cùng cũng mong được một vị đầu bếp nấu ăn ngon như vậy, đừng có chạy mất!
Từ tiết kiệm sang xa xỉ thì dễ, từ xa xỉ về tiết kiệm mới khó! Nếu không có sư phụ Ôn, ngày ngày chỉ còn hai vị Tôn, Vương, thì cuộc sống này biết sống sao!
Ôn Minh Đường đang bị nhắc đến lúc này đang cầm miếng bánh gạo chiên vừa đi vừa ăn, băng qua phố Xuân Phong đi về phía giáo phường nhạc tục.
Những nơi như giáo phường thường chỉ nhộn nhịp khi màn đêm buông xuống, lúc này mặt trời vừa lên, ban ngày ban mặt, trên phố dài gần giáo phường người qua lại tự nhiên không nhiều.
Trên phố phần lớn là tì nữ, tạp dịch đi mua đồ, thỉnh thoảng ngáp một cái, vẻ mặt uể oải.
Vì tính đặc thù của giáo phường, những người này so với người thường thì ngày đêm đảo lộn, bởi vậy, Ôn Minh Đường tinh thần phấn chấn cầm bánh gạo chiên ăn rơi vào giữa bọn họ lại có vẻ hơi lạc lõng.
Chính vì lạc lõng, các tì nữ, tạp dịch đi ngang qua thỉnh thoảng đều đưa mắt nhìn nàng, nhưng khi thấy bộ áo vải gai xám xịt của nàng thì lại thu hồi ánh mắt.
Ôn Minh Đường ngồi xổm xuống bên hẻm đối diện chếch với cổng giáo phường, nhìn về phía người ra từ cổng giáo phường.
Đợi khi ăn hết một miếng bánh gạo chiên, dùng khăn lau miệng, thì từ trong giáo phường bước ra một tì nữ.
Tuy rõ ràng là ăn mặc như tì nữ, nhưng bộ váy áo của cô ta lại tốt hơn hầu hết tì nữ ngoài phố rất nhiều, nếu không phải bộ váy kiểu Hồ dễ đi lại thực sự không thích hợp để nhảy múa, e rằng còn mặc xa hoa hơn cả một số vũ cơ.
So với vẻ mặt hoặc thận trọng hoặc ủ rũ hoặc vô cảm của tì nữ bình thường, trên mặt tì nữ này lại là vẻ kiêu ngạo hiếm thấy ở các tì nữ khác.
Vẻ mặt này… giống hệt như đã thấy ở tiệm bánh lạnh.
Cuối cùng cũng ra rồi, chờ chính là cô ta! Ôn Minh Đường vừa thấy tì nữ đó, liền đứng dậy đi tới.
Tì nữ đang định đi đến một tửu lâu gần đó mua điểm tâm sáng, bất ngờ thấy có người đi thẳng về phía mình, theo bản năng nhíu mày, mở miệng nói: “Mù à, làm hỏng hứng thú ăn sáng của cô Tú, cô chịu nổi sao?”
Bị mắng một trận, Ôn Minh Đường nhìn cô ta, cười cười, định mở miệng thì thấy tì nữ phẩy tay đuổi người: “Cô là ai? Còn không mau cút xa chút?”
Xem ra là không nhận ra nàng.
Vẻ kiêu ngạo trong tiệm bánh lạnh hôm đó xem ra cũng không phải cố ý nhằm vào nàng, mà là với ai cũng vậy.
Ôn Minh Đường cụp mắt xuống, im lặng một lát, lại ngước mắt lên nhìn tì nữ trước mặt, nói: “Tôi muốn gặp cô Tú của các cô!”
Vừa dứt lời, liền chọc cho tì nữ cười nhạo một tiếng, cô ta trợn mắt, liếc Ôn Minh Đường một lượt, lấy tay phẩy phẩy trước mũi vẻ ghê tởm, nói: “Một thân mùi dầu mỡ, cô Tú của bọn tôi là hạng người như cô muốn gặp là gặp được sao?”
Mùi dầu mỡ thì hết cách rồi, dù sao cũng làm bánh gạo chiên cả buổi sáng, cho dù là thần tiên đầy mình hương hoa mà vào bếp một vòng e rằng cũng phải dính chút mùi.
Ôn Minh Đường nhìn cô ta, hỏi: “Cô Tú của các cô có phải tên là Ôn Tú Đường không?”
Một câu làm tì nữ sững người, chưa kịp hỏi sao cô biết, thì nghe Ôn Minh Đường nói: “Tôi tên Ôn Minh Đường, cô Tú của các cô là đường tỷ của tôi!”
Tì nữ hoàn hồn, ngẩn ra một lúc, lần này mới chịu nhìn kỹ Ôn Minh Đường, nhìn bộ dạng đầy áo vải gai dính dầu mỡ của nàng, hàng lông mày vừa giãn ra lại theo bản năng nhíu chặt lại, càng nhíu càng chặt, khi thấy khuôn mặt bị mái tóc dày che gần hết, khựng lại một chút, không nhịn được lắc đầu, rồi mới hơi nén bớt vẻ chán ghét trong mắt, nói: “Tôi đi mua điểm tâm sáng cho cô Tú trước, lát về hỏi cô Tú rồi tính, cô cứ đợi ở đây đi!”
Ôn Minh Đường gật đầu đáp một tiếng, quay người đi về phía miệng hẻm lúc nãy, thính lực của nàng vốn không tệ, nghe thấy tì nữ phía sau lẩm bẩm một câu: “Dù sao cũng là muội muội của cô Tú, tướng mạo so với cô Tú kém xa, mùi trên người cũng khó nghe thật, giống như đầu bếp trong bếp vậy.”
Ôn Minh Đường nghe mà không nhịn được khẽ cong khóe miệng: Tì nữ này cũng có mắt nhìn đấy chứ! Cô ấy đúng là đầu bếp thật mà.
Đi đến miệng hẻm ngồi xổm xuống.
Thấy tì nữ kia vào tửu lâu, một lát sau, liền xách một hộp đồ ăn tinh xảo bước ra, thẳng vào giáo phường.
Ôn Minh Đường ngồi xổm trên mặt đất chờ một lúc, rất nhanh, tì nữ đó liền từ trong giáo phường đi ra. Đại khái là chê nắng hơi to, cũng không đi tới, chỉ từ xa vẫy tay với nàng, ra hiệu cho nàng qua.
Ôn Minh Đường đứng dậy, “gọi là tới” đi tới, đến trước mặt tì nữ hỏi: “Đường tỷ của tôi…”
Lời chưa nói hết đã bị tì nữ cắt ngang, cô ta nhíu mày nói: “Đừng gọi bậy, phải gọi là cô Tú.” Nói xong quay người dẫn Ôn Minh Đường đi sang một bên.
Ôn Minh Đường nhìn cổng giáo phường mở rộng, hỏi tì nữ: “Sao không đi cửa chính?”
“Cô không được đi cửa chính!” Tì nữ nói.
Ôn Minh Đường nhướng mày: Có một số nhà quyền quý có quy định cửa chính chỉ quyền quý mới được đi, người khác không được đi. Nhưng nơi như giáo phường nhạc tục thì làm gì có quy định này? Ai cũng có thể vào mà.
Tì nữ vừa nói vừa liếc nàng một cái, nói: “Cô biết gì? Cô Tú của bọn tôi là đầu bài của giáo phường nhạc tục, người ghen tị với cô Tú sáng trong tối ngoài nhiều lắm! Cô mà đường hoàng từ cửa chính vào, bị người ta thấy, chẳng phải là cho cô Tú rơi vào tay người ta sao?”
Ôn Minh Đường im lặng một lát, “à” một tiếng, tỏ vẻ đã biết.
Tì nữ dẫn nàng vòng qua cửa chính, đi về phía cửa sau của giáo phường nhạc tục.
Trên đường đi lại dặn dò nàng: “Dù là đi cửa sau, lỡ có gặp người, có người hỏi, tôi sẽ nói cô Tú gần đây ăn uống không ngon, tìm một đầu bếp tới, cô thì nói mình là đầu bếp làm đồ ăn vặt cho cô Tú, biết chưa?”
Ôn Minh Đường gật đầu, cười nói: “Tôi chính là đầu bếp!”
Tì nữ: “…”
Liếc nàng một cái, tì nữ dẫn Ôn Minh Đường đi đến cửa sau giáo phường, từ cửa sau khép hờ bước vào.
