Chương 12: Thánh chỉ đến.
Đặng Hổ Anh cưỡi ngựa về đến trạch viện.
- Tiểu thư! - Gã giữ cửa Xuân Hỉ tiến lên đón dây cương.
- Xuân Lan các nàng về chưa? - Đặng Hổ Anh hỏi.
- Về rồi ạ, phủ y đang chữa trị, Xuân Yến vừa ra ngoài mua tam thất… - Xuân Hỉ nói rồi lại ngập ngừng.
- Còn chuyện gì? - Đặng Hổ Anh cau mày.
- Cái đó… Bắc Xương Hầu phu nhân đến được hơn một canh giờ rồi… - Xuân Hỉ ấp úng.
- A tỷ? Ừ, biết rồi! - Đặng Hổ Anh bước nhanh vào phủ.
Giữa đường ngửi thấy trên người thoang thoảng mùi phân, liền đổi hướng, rẽ vào nội trạch.
- Tiểu thư! - Xuân Ca từ phòng Xuân Lan bước ra, tay bưng chậu nước bẩn.
- Xuân Lan thế nào? Tỉnh chưa? - Đặng Hổ Anh hỏi.
- Tỉnh một lúc rồi lại ngủ tiếp ạ! Đang rửa vết thương. - Xuân Ca mắt đỏ hoe, giọng nghèn nghẹt.
Đặng Hổ Anh đẩy cửa vào, bên giường vây quanh mấy người, trong đó có một mỹ phụ hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, kiều mị, ôn nhu.
- A tỷ, sao tỷ lại ở đây? - Đặng Hổ Anh ngạc nhiên, vội lùi lại một bước.
- Nghe nói Xuân Lan bị thương, tiện đường sang xem thế nào! - Đặng Kiều Nga khẽ nói.
- Xuân Lan, Xuân Lan! Muội thế nào? - Đặng Hổ Anh nắm tay Xuân Lan, khẽ gọi.
Xuân Lan từ từ mở mắt, gắng gượng nở một nụ cười:
- Tiểu thư, người lại cứu nô tỳ một mạng!
- Muội thật ngốc, sao không báo ta một tiếng? Rõ ràng biết nơi đó là chốn sói lang hổ báo, muội còn dám một mình đi!
Đều tại ta, lúc ấy không nên gả muội cho Cố Thanh, hại muội thành góa phụ, bây giờ lại suýt nữa hại muội mất mạng! - Đặng Hổ Anh tự trách.
- Tiểu thư, không liên quan đến người, là nô tỳ mệnh khổ! Nô tỳ không trách người! - Xuân Lan gắng sức khuyên.
- Thôi được, muội muội, muội bớt nói vài câu, Xuân Lan thân thể hư nhược, không thích hợp nói nhiều! Đi, chúng ta ra ngoài nói! - Đặng Kiều Nga kéo muội muội ra ngoài.
Vô thức phe phẩy tay, sao có mùi phân thế này? Hôi thối quá!
- A tỷ, tỷ ra khách sảnh ngồi trước đi, muội người đầy hôi hám, đi tắm rửa đã! - Đặng Hổ Anh nói xong, vội vàng chạy đi.
Hai khắc sau mới đến khách sảnh, Đặng Kiều Nga ngồi nghiêm trang ở ghế khách, yên lặng thưởng trà.
- A tỷ! Sao tỷ có rảnh mà qua đây? - Đặng Hổ Anh cười tươi ngồi xuống.
- Ta có thể không đến sao? Chuyện của muội khắp kinh thành đồn hết rồi! - Đặng Kiều Nga đặt chén trà xuống, giả vờ giận.
Đặng Kiều Nga hơn Đặng Hổ Anh ba tuổi, dung mạo kiều mị diễm lệ, mỗi một động tác, một nụ cười đều đoan trang, nhã nhặn, hết mực phong thái chủ mẫu cao môn đại hộ.
Đặng Hổ Anh tính ưa võ nghệ, tươi sáng kiều diễm, phóng túng bộc trực, như mặt trời chói chang, hành sự nhanh nhẹn, yêu ghét rõ ràng.
- Con ngốc này, chuyện lớn như vậy, sao không đến nói với ta, cứ thế dễ dàng hòa ly rồi? - Đặng Kiều Nga nắm tay muội muội, xót xa.
Muội muội từ nhỏ tính tình bướng bỉnh, nhưng huynh trưởng và nàng đều thương yêu hết mực, có lúc mẫu thân muốn phạt, đều là các nàng chủ động ra gánh tội thay.
Muội muội bao giờ chịu ấm ức như thế này? Tối qua nghe tin đồn, đau lòng suốt một đêm không ngủ.
Sáng sớm xử lý xong việc vặt trong phủ, liền vội vàng chạy sang xem thế nào.
- A tỷ yên tâm, muội không sao! Chút chuyện này tính là gì! - Đặng Hổ Anh mũi cay cay, giả vờ không để ý cười nói.
- Lúc ấy chúng ta đều không tán thành, người này tuy có chút bản lĩnh, người cũng khôi ngô, nhưng xuất thân bần hàn, sao xứng với muội?
Sau khi cưới những năm này, hắn đối với muội sủng ái có thừa, phu thê ân ái, bù đắp cho thân phận chênh lệch, cũng không uổng công phụ huynh đem sinh cơ cuối cùng để lại cho hắn.
Không ngờ người này giấu sâu như vậy, sớm đã nuôi ngoại thất bên ngoài, lại còn tận năm ả! Đúng là lòng lang dạ sói! Muội muội đáng thương của ta… - Đặng Kiều Nga nói đến đây, nước mắt lã chã rơi.
- Thôi nào, A tỷ! Đều qua cả rồi, nói nữa cũng vô ích! - Đặng Hổ Anh an ủi tỷ tỷ.
- Con bé này, xưa nay chủ kiến lớn! Cũng không bàn bạc một tiếng, cứ thế buông tha cho Hạ Thắng Đình! Đúng là quá dễ dàng cho hắn! - Đặng Kiều Nga chọc vào trán muội muội.
- Sau này tính sao? Chuyện muội không thể mang thai, người trong kinh thành ai cũng biết, còn có thể gả cho ai? Về già biết làm sao?
- Còn tính sao nữa, nhắm mắt xuôi tay, nào quản nó hồng thủy ngập trời! - Đặng Hổ Anh nhún vai, thản nhiên nói.
- Bất quá, ta còn sống, ai cũng đừng hòng động đến của hồi môn của ta!
- Sao? Hạ Thắng Đình còn dám đòi của hồi môn của muội? Hắn mặt mũi nào? Lão thái thái nhà hắn xúi giục? - Đặng Kiều Nga tức giận nói.
- Hắn dám sao? Hạ lão thái thái thì nhảy nhót tưng bừng, xúi hắn viết tu thư, cũng không nhìn xem ta là ai? Tưởng ta dễ bắt nạt sao?
Tỷ không ngờ được đâu, là vị đại tẩu tốt của chúng ta đấy! - Đặng Hổ Anh khóe miệng nhếch lên, mỉa mai.
- Đại tẩu? - Đặng Kiều Nga sững sờ một lát, ngỡ ngàng rồi lại thả lỏng.
- Ả ta cũng dám làm thật, nhớ lúc muội xuất giá, ả ta đã náo loạn, chê của hồi môn của muội vét sạch nửa Đại Tướng quân phủ, mười năm rồi, ả ta vẫn còn nhòm ngó của hồi môn của muội!
Nhà nào cũng có cuốn kinh khó niệm!
Trịnh thị tuy là đích nữ Thừa Tuyên Bá phủ, nhưng lại do kế thất sinh ra, mẹ nàng là con gái nhà thương buôn, khí độ kém hơn vài phần, ở Đại Tướng quân phủ không ít lần gây chuyện thị phi.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân sau khi phụ huynh tử trận, Đại Tướng quân phủ suy sụp, ánh mắt, hành sự của chủ mẫu đương gia, quyết định thế hệ sau có thể đi xa được không.
Ngay cả của hồi môn của tiểu cô tử mà còn dòm ngó, thì có thể có ánh mắt dài lâu sao?
- Ả ta đã đến? - Đặng Kiều Nga hỏi.
- Ừ, chiều hôm qua đã ba ba chạy đến, đòi ta giao của hồi môn! - Đặng Hổ Anh cười khẩy.
- Xì! Ả ta tưởng mình là số mấy? Bắt nạt muội không còn phụ huynh! Tưởng mình là trưởng tỷ như mẫu! Với tay quá dài, cũng không sợ thiên hạ chê cười! - Đặng Kiều Nga tức giận mắng thẳng.
- Không được, ta phải đi tìm ả ta! Hỏi mặt ả ta đâu? Sao không cần nữa! - Đặng Kiều Nga nói rồi đứng dậy.
- Thôi nào, A tỷ! Loại người đó để ý làm gì? Muội không đồng ý, ả ta làm gì được muội? Chẳng lẽ ả ta còn dám lên cửa cướp sao? - Đặng Hổ Anh ấn tỷ tỷ ngồi xuống.
- A tỷ khó có lúc rảnh đến, chúng ta tỷ muội nói chuyện cho vui, hà tất lãng phí thời gian cho người không liên quan? Làm ầm lên, mặt mũi mọi người đều khó coi!
- Con bé này! A tỷ là đang chống lưng cho muội! Không còn phụ mẫu, huynh trưởng, muội còn có A tỷ! Có Bắc Xương Hầu phủ chống lưng cho muội! - Đặng Kiều Nga thương yêu nói.
- Muội biết A tỷ tốt với muội! Muội có A tỷ tốt nhất trên đời! - Đặng Hổ Anh cười nói, - Yên tâm, muội muội có thể đối phó, ai cũng không bắt nạt được!
- Còn nói! Xuân Lan bị sao vậy? Đến hình người cũng không còn, ai làm? Đại tẩu? - Đặng Kiều Nga nghiêm mặt, - Ả ta đang cảnh cáo muội đấy!
- Hừ, ả ta ngoài mấy thủ đoạn âm hiểm này ra, còn biết gì?
Ả ta làm trước, ta liền làm sau! Ả ta không sợ hủy hoại tiền đồ của Bá Hằng, Trọng Hằng, thì cứ việc phóng ngựa qua đây! - Đặng Hổ Anh mặt mày hung ác.
- Muội muội! Phải biết dừng lại! Nấu đậu đốt dây đậu, cuối cùng tổn thương vẫn là người nhà! - Đặng Kiều Nga lo lắng nói.
- Lát nữa A tỷ đến Đại Tướng quân phủ một chuyến, gõ gõ, dọa dọa ả ta!
- A tỷ, đây là chuyện giữa muội và ả ta, tỷ không cần thiết phải nhúng tay vào! - Đặng Hổ Anh xua tay.
- Ả ta đối phó Xuân Lan, có thù cũ oán mới, khi ả ta ra tay, đã không còn tình nghĩa cô dâu em chồng gì nữa!
Tỷ yên tâm, Đại Tướng quân phủ là nhà mẹ đẻ của muội, muội không đến nỗi đưa lên mặt bàn đâu!
- Muội biết vậy là tốt! Muội muội, tương lai tính toán thế nào, muội có nghĩ qua chưa? - Đặng Kiều Nga quan tâm hỏi.
- Đi một bước tính một bước thôi! Thực sự sống không nổi nữa, muội sẽ về Bắc cảnh, nơi đó phong tục cởi mở, lại có bạn chơi thuở nhỏ.
Ngoài khổ hàn và chiến loạn, cũng chẳng có gì không tốt! Khá nhớ nơi đó! - Đặng Hổ Anh đầy khát khao nói.
- Nói gì vậy, muội mà đi rồi, kinh thành rộng lớn này, chỉ còn lại một mình ta! Muội nỡ lòng bỏ A tỷ sao! - Đặng Kiều Nga mắt đỏ hoe, nước mắt nói đến là đến.
- A tỷ, tỷ đừng khóc mà, còn chưa đến bước đó đâu! - Đặng Hổ Anh luống cuống tay chân an ủi tỷ tỷ.
- Tiểu thư, tiểu thư! - Xuân Ca vừa chạy vừa la hét ầm ĩ.
- Có chuyện gì mà hoảng hốt vậy? Xuân Lan không xong rồi sao? - Đặng Hổ Anh lo lắng hỏi.
- Không, không phải, là, là thánh chỉ đến! - Xuân Ca thở hồng hộc, hồi lâu mới nói rõ ràng.
