Chương 22: Ai dám động đến bà đây?
Gió rét thổi qua, lũ ăn mày run rẩy, ôm vai co ro thành từng cụm.
Chúng ngước nhìn trời với vẻ mặt đầy sầu não, không biết mùa đông năm nay có qua nổi không?
“Tiểu thư!” Xuân Ca nhìn thấy bao nhiêu kẻ ăn mày áo mỏng manh, rách rưới, trong mắt đầy bi ai.
“Người đáng thương trên đời này nhiều lắm, dù ta có tán gia bại sản cũng không cứu hết được đâu!” Đặng Hổ Anh thản nhiên nói.
“Tiểu thư! Sao người lại rảnh rỗi đến đây thế?” Xuân Lôi trông thấy xe ngựa của tiểu thư nhà mình.
“Ta đến xem việc phát cháo thế nào rồi. Tổng cộng đã nhập được bao nhiêu chiếc áo ấm? Sao lại phát nhanh thế?” Đặng Hổ Anh hỏi.
“Sáng hôm qua đã phát hết rồi ạ, tổng cộng hơn một nghìn chiếc. Rõ ràng tính là đủ, chẳng hiểu sao hôm nay vẫn còn nhiều ăn mày không có áo mặc như vậy.” Xuân Lôi khổ sở nói.
“Là do có người giả dạng ăn mày, lưu dân đến nhận trộm đấy!” Đặng Hổ Anh nhớ lại kẻ đã đổ cháo khi nãy.
“A!” Xuân Lôi sửng sốt, hối hận nói, “Sao họ có thể mặt dày như vậy chứ? Xin lỗi tiểu thư, tại hạ đã không làm tròn việc!”
Người đông quá, căn bản không kịp phân biệt kỹ, để kẻ xấu lợi dụng nước đục thả câu.
“Không sao. Từ nay về sau, không phát cháo miễn phí nữa.” Đặng Hổ Anh không hề trách móc, cho dù chính nàng có đến cũng chẳng thể phân biệt được hoàn toàn.
Những việc này thực chất chẳng thể giúp được người nghèo, ngược lại còn khiến bọn vô lại lười biếng chen chân vào, ăn trắng uống trắng, lấy trắng.
“Từ ngày mai, khi phát cháo, hãy chiêu mộ mấy người phụ nữ lưu dân biết may vá, bắt tay vào may áo ấm và ủng mùa đông. Bao ăn hai bữa một ngày, còn tiền công tạm thời chưa tính.” Đặng Hổ Anh phân phó.
“Hãy lấy hết vải thô và bông gòn trong kho tiệm vải của chúng ta ra, tăng tốc độ may. Nếu chậm trễ, e rằng đến lúc đó không kịp gửi lên Bắc Cảnh, sẽ bị kẹt lại trên đường.
Ngoài ra, hãy mua thêm ba trăm con cừu, làm thịt xong rồi gửi đi cùng một thể.”
“Tiểu thư!” Xuân Lôi kinh ngạc.
“Như vậy sẽ tốn thêm không ít tiền đâu ạ! Chuyện chúng ta gửi năm nghìn chiếc áo ấm đã khiến cả kinh thành chú ý rồi, nếu còn gửi thịt cừu nữa, e là không ổn…”
“Ngươi cứ làm theo lời ta dặn là được!” Đặng Hổ Anh chẳng thèm để ý.
Trước đây, khi cha và anh trai còn sống, phủ Đại tướng quân thế lực lớn, làm những việc này dễ bị mang tiếng là mua chuộc lòng người.
Hạ Thắng Đình là Uy Viễn Tướng quân của Bắc Giao đại doanh, nơi đó toàn là con em công hầu quý tộc, nhà giàu ở kinh thành, chẳng cần đến những thứ này.
Còn bây giờ, nàng là kẻ đã hòa ly, bị bỏ rơi, còn chưa gả vào phủ Ninh Vương, chẳng có gì phải kiêng dè, cứ thế mà làm thôi.
Các tướng sĩ ở Bắc Cảnh khổ thế nào, nàng là người hiểu rõ nhất.
Ở đó gần mười năm, mùa đông giá rét, nước nhỏ giọt cũng thành băng. Các tướng sĩ ăn cơm kê, trừ khi đại thắng mới có thịt, còn ngày thường hầu như chẳng thấy bóng dáng thịt cá.
“Rõ!” Xuân Lôi đáp.
“Đi thôi!” Đặng Hổ Anh trở lại xe ngựa.
Giữa đường thì bị chặn lại, phía trước vây quanh rất nhiều người.
“Bà già kia, sao bà vô lý thế? Mua nhiều áo ấm như vậy mà không trả tiền à?” Chủ tiệm cãi vã.
Hắn cùng mấy tên tiểu nhị chặn một bà lão và hai người đầy tớ gái, mấy người này ôm khư khư không ít đồ chống rét.
“Đã nói với ngươi rồi, đến phủ Đặng ở Sùng Nhân Phường, tự nhiên có người trả tiền! Đồ già khọm này nghe không hiểu à?” Hạ lão thái thái gào lên khản đặc.
“Phủ Đặng ở Sùng Nhân Phường nào? Chúng tôi không biết! Ai ai cũng thế, tiện tay báo một cái tên phủ là ôm đồ đi, thì chúng tôi biết đòi nợ ai?” Chủ tiệm không hề nhượng bộ.
Phủ Đặng ở Sùng Nhân Phường, chưa từng nghe nói đến, bà già này nhất định là lừa đảo.
“Đồ già khọm nhà ngươi, thật biết giả vờ hồ đồ. Đã nghe đến Uy Viễn Tướng quân chưa? Chính là nhà ta đấy!” Hạ lão thái thái chửi ầm lên.
“Ta là mẹ của Uy Viễn Tướng quân, lẽ nào lại lừa ngươi mấy đồng tiền này? Nếu không phải trời lạnh đột ngột, ta còn chẳng thèm mấy thứ áo rách này đâu!”
“Mặc kệ bà có là phủ Đặng hay phủ Uy Viễn Tướng quân gì, không trả tiền thì đừng hòng mang đồ đi!” Chủ tiệm không nhường một bước.
Trong kinh thành này, hào môn nhiều vô kể, Uy Viễn Tướng quân tính là cái thá gì?
Bà già này mặc một cái ngoại bào xa hoa đã nhăn nhúm, chẳng ra thể thống gì, chẳng có chút khí chất quý phái nào. Có bà lão nhà quyền quý nào như thế này không?
“Đi đường khác!” Đặng Hổ Anh nghe vài câu, chẳng còn hứng thú nghe tiếp.
“Đi!” Người đánh xe quay đầu ngựa, “Tránh ra!”
Đám đông xem náo nhiệt quay đầu lại. Hạ lão thái thái trông thấy chiếc xe ngựa quen thuộc, vội vàng nói, “Này, chủ tiệm, tìm ả ta mà đòi tiền! Ả là con dâu ta đấy!”
Nói rồi bà ta bất chấp tất cả xông lên phía trước, chặn xe ngựa lại, “Con đàn bà độc ác, mau trả tiền đi, hại ta mất mặt ở đây!”
“Tránh ra!” Xuân Ca vén rèm lên.
“Bà già kia, ai là con dâu của bà? Ít làm phiền người khác đi! Ai thiếu nợ thì người đấy trả!”
Đúng là xui xẻo, ra đường mà cũng gặp phải lão thái bà này!
“Đồ nha hoàn chết tiệt, có chỗ cho mày lên tiếng à?” Hạ lão thái thái nước bọt bắn tung tóe.
“Đặng Hổ Anh, mày ra đây cho lão nãi nãi! Hôm nay không trả tiền thì đừng hòng đi! Đem hết áo ấm của chúng tao đi cầm đồ, hại chúng tao không có đồ mặc qua mùa đông, đồ chết tiệt nhà mày!”
Chen chúc trong cái trạch viện của Đỗ Mạn Nương, không nói đến chật chội, mà ngay cả một bộ quần áo thay cũng không có, huống chi là đồ chống rét. Ban đêm lạnh đến nỗi không ngủ được.
Sáng nay, con trai bà ta đến tìm Đặng Hổ Anh đòi, không những không lấy được đồ mà còn bị ăn một roi.
Bất đắc dĩ, đành phải bảo Đỗ Mạn Nương lấy tiền ra, sắm sửa chăn đệm, áo ấm.
Tiền bổng lộc của Hạ Thắng Đình, tiền cướp bóc được khi đánh trận, ngoài việc thuê trạch viện cho mấy ngoại thất, chi tiêu sinh hoạt hàng ngày, còn lại chẳng đáng là bao.
Hắn thường xuyên dùng đủ mọi lý do để dụ dỗ được chút tiền từ chỗ Đặng Hổ Anh, mới có thể đảm bảo cho các ngoại thất và con cái sống sung túc.
Đỗ Mạn Nương không muốn lấy tiền ra, chồng cho nàng ta chẳng nhiều, đó là tiền dành cho nàng ta và con trai.
Nhưng chồng và mẹ chồng cứ nhìn chằm chằm, một tháng nữa nàng ta sẽ được chính thức cưới làm vợ, nên không thể không giả vờ rộng rãi, nghiến răng lấy ra hai mươi lượng.
Hạ lão thái thái chê ít, đòi một trăm lượng.
Đỗ Mạn Nương khổ sở nói, “Còn tiền tháng cho đầy tớ, quần áo thức ăn cho đứa nhỏ, sau này đi học đều phải tốn tiền, không thể không tiết kiệm được ạ!”
Hạ Thắng Đình không xuống nổi mặt, đành khuyên mẹ, mua vải thô, vải gai rẻ tiền hai mươi lượng là đủ rồi, còn lụa là gấm vóc, áo lông chồn gì đó thì đừng có mơ.
Đỗ Mạn Nương đang ở cữ, Hạ Thắng Đình là chủ gia đình, không thể để mất mặt.
Hạ lão thái thái không yên tâm, sợ đầy tớ ăn bớt, nên tự nhận trách nhiệm đi mua sắm.
Cái này cũng mua, cái kia cũng mua, dù chỉ là vải gai, cũng tốn mất mười lăm, mười sáu lượng, mà chỉ là của hai mẹ con bà ta, của đầy tớ thì chẳng nghĩ đến.
Chủ tiệm tính xong tiền, Hạ lão thái thái đau như cắt ruột, không nỡ bỏ tiền ra, ôm đồ định đi.
Bị chặn lại, mọi người vây xem. Bà ta mắt trợn tròn, quyết định đổ tội cho Đặng Hổ Anh.
Chủ tiệm không mắc lừa, nhất quyết đòi trả tiền mặt.
Đang giằng co, Đặng Hổ Anh đến. Hạ lão thái thái nào có dễ gì buông tha cho cái của nợ này?
“Hạ lão phu nhân, thế nào? Ăn quen, dùng quen của ta rồi, đã hòa ly rồi mà vẫn không buông tha sao?
Bà ra ngoài mua đồ, Hạ Thắng Đình không cho bà tiền, để bà mua hàng không trả tiền à?” Từ trong xe ngựa vọng ra giọng nói lạnh lùng của Đặng Hổ Anh.
“Mua hàng không trả tiền cái gì? Hừ! Nếu không phải mày đem quần áo của chúng tao đi cầm, thì chúng tao có phải chịu rét thế này không?
Đồ đàn bà độc ác! Ít nói nhảm đi! Không trả tiền thì đừng hòng đi! Bằng không thì cứ việc xe từ trên người lão nãi nãi mà lăn qua!” Hạ lão thái thái mặt dày như lợn chết không sợ nước sôi.
“Tiểu thư, làm sao bây giờ?” Người đánh xe khó xử, tổng không thể thực sự lăn qua người bà ta được.
“Soạt!” Đặng Hổ Anh vén rèm lên.
“Hạ lão phu nhân, đừng kính rượu không uống, lại muốn uống rượu phạt! Ta khuyên bà nên tránh ra!
Nếu không, bà mua đồ không trả tiền, ăn vạ chặn đường, gây rối trật tự công cộng, ta không ngại đưa bà đến nha môn đâu!”
“Hừ! Mày dọa ai đấy?” Hạ lão thái thái vô úy nói. Bà ta là một bà lão, ai dám động đến bà ta chứ?
