Chương 55: Thể Diện Hoàng Gia.
Xe ngựa sắp sửa lên đường thì từ phía trước một cỗ xe treo biển hiệu riêng của hoàng cung chạy tới.
Xe ngựa của Đặng phủ tấp vào lề, nhường đường cho xe cung đình đi trước.
Thế nhưng cỗ xe kia lại dừng ngay trước cửa Đặng phủ, hai bà mụ chừng ba mươi tuổi bước xuống.
Gò má cao, ánh mắt sắc lạnh, cả người toát ra vẻ không dễ chọc, thần thái kiêu căng: “Tiểu thư nhà cô có nhà không?”
“Có, có ạ!” Gã giữ cửa khom người đáp, “Không biết hai vị mụ mụ có việc gì?”
“Việc trong cung há phải thứ gác cổng như ngươi mà hỏi được? Đi, bẩm báo tiểu thư nhà ngươi, bảo nàng mau ra cổng tiếp chỉ!” Mụ mụ hất cằm, mũi chếch lên trời.
“Cái này…” Gã giữ cửa lúng túng, đưa mắt nhìn về phía xe ngựa của Đặng Hổ Anh.
“Tiểu thư, con thấy hai người này trông có vẻ không có ý tốt?” Xuân Ca khẽ nói.
“Ừm!” Đặng Hổ Anh vén rèm xe lên, nhảy xuống đất, “Hai vị mụ mụ có việc chi?”
“Ta là mụ mụ dạy lễ nghi ở Thượng Nghi cục. Đặng Nhị cô nương, sao còn chưa quỳ xuống nghe chỉ?” Mụ mụ cười mà như không cười.
“Xin hỏi hai vị mụ mụ, đây là ý chỉ của ai?” Đặng Hổ Anh quan sát hai người, đều tay không.
“Phụng Ý chỉ của Hoàng hậu nương nương! Còn không mau quỳ xuống!” Mụ mụ liếc xéo.
“Đã là Ý chỉ của Hoàng hậu nương nương, thì đương nhiên phải bày hương án nghênh tiếp. Kính mời hai vị mụ mụ theo ta vào chính đường tuyên chỉ!” Đặng Hổ Anh cung kính đáp.
“Hừ!” Hai bà mụ sửng sốt, không ngờ Đặng Hổ Anh lại khách ép chủ.
Đặng Hổ Anh chẳng thèm để ý, ra lệnh cho gã giữ cửa mở cửa giữa, thẳng bước vào trong.
“Đặng Hổ Anh! Ngươi không được đi!” Liễu Tam Nhi vùng khỏi tay thị vệ, xông tới định xông vào.
Nàng ta không biết hai mụ mụ này làm gì, chỉ biết lai lịch không nhỏ. Nếu họ vào phủ, cửa lớn khép lại, không biết bao giờ mới mở, thì cả ngày hôm nay của nàng ta coi như uổng phí.
“Bốp!” Còn chưa kịp chạy tới, chưa chạm được vào góc áo Đặng Hổ Anh, mặt nàng ta đã ăn một cái tát trời giáng.
“Đồ ti tiện từ đâu tới? Dám xông vào đặc sứ của Hoàng hậu nương nương!” Mụ mụ quát lớn.
Liễu Tam Nhi chỉ thấy mặt tê dại, trong miệng tanh tanh, đầu óc ong ong.
Mọi người vào hết trong cửa lớn, thị vệ chặn Liễu Tam Nhi lại.
“Mẹ ơi! Con lạnh!” Đứa bé nhỏ hơn sợ hãi kéo góc áo Liễu Tam Nhi, đầu choáng váng khó chịu, toàn thân mềm nhũn.
“Hu hu…” Liễu Tam Nhi ôm hai đứa trẻ, khóc nức nở.
“Này, vị phu nhân này, muốn khóc thì đi xa ra, đừng khóc trước cửa nhà ta, xúi quẩy!” Gã giữ cửa đuổi người.
Liễu Tam Nhi kéo hai đứa trẻ vừa khóc vừa đi về phía nam thành.
Bày xong hương án, thay lễ phục, Đặng Hổ Anh bước tới trước mặt hai mụ mụ, ra hiệu có thể tuyên chỉ.
“Đặng Hổ Anh nghe chỉ!” Mụ mụ thanh giọng.
Đặng Hổ Anh cung cung kính kính quỳ xuống trước hương án.
“Hoàng hậu nương nương khẩu dụ: Đặng Hổ Anh tháng sau sẽ đại hôn, nhưng không hiểu lễ nghi trong cung, cử chỉ thô lỗ, e khó gánh vác trọng trách Ninh Vương phi!
Đặc tứ hai mụ mụ dạy dỗ, dạy bảo lễ nghi trong cung! Đoan trang cử chỉ, gìn giữ thể diện hoàng gia!” Mụ mụ bắt chước giọng Hoàng hậu, đọc thuộc làu từng chữ.
“Thần nữ tuân chỉ!” Đặng Hổ Anh dập đầu tạ ơn rồi đứng dậy.
Lại hướng về hai mụ mụ khẽ nhún người hành lễ, “Kính xin mụ mụ dạy bảo!”
“Chẹp chẹp! Đặng Nhị tiểu thư! Vừa nhìn đã biết quy củ học chưa tới nơi tới chốn!” Mụ mụ bắt đầu dạy dỗ.
Đi vòng quanh Đặng Hổ Anh, nói: “Đâu có đứng mà nghe dạy bảo? Nghe dạy bảo, phải khẽ nhún người, lời chưa dứt, người nghe không được đứng thẳng! Làm lại!”
Xuân Ca nghe vậy, tức đến nỗi ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn hai mụ mụ, rõ ràng là cố tình gây khó dễ!
“Ồ, thế à?” Đặng Hổ Anh chẳng hề bận tâm, trái lại còn khiêm tốn thỉnh giáo, “Mụ mụ làm mẫu một lần đi! Con học theo!”
“Phải hành lễ như thế này!” Mụ mụ làm một động tác nhún người chuẩn mực, “Phải giữ nguyên tư thế này nghe dạy bảo!”
Nói xong mụ mụ đứng thẳng, nhìn Đặng Hổ Anh.
“Ồ!” Đặng Hổ Anh gật đầu, nhìn thẳng vào mụ mụ.
“Đặng Nhị tiểu thư, sao còn chưa hành lễ?” Mụ mụ hỏi.
“Hả? Thế là xong rồi à?” Đặng Hổ Anh ngạc nhiên, “Không phải là phải nhún người nghe dạy bảo sao?”
“Phải! Đặng Nhị tiểu thư, bắt đầu đi!” Mụ mụ lại ra lệnh.
Đặng Hổ Anh khẽ nhún người hành lễ, rồi đứng thẳng dậy.
“Đặng Nhị tiểu thư, không phải đã bảo cô là phải nhún người nghe dạy bảo sao?” Sắc mặt mụ mụ không còn dễ nhìn nữa.
“Chẳng phải bà vừa hành lễ như thế sao? Con học sai chỗ nào?” Đặng Hổ Anh mặt mày ngơ ngác.
“Mụ mụ, con thấy động tác của bà cũng không chuẩn. Đã làm mẫu thì phải nhún người, nói hết lời dạy bảo, như thế mới gọi là dạy dỗ chứ!”
“Cô!” Mụ mụ tức đến nỗi mặt đỏ rồi lại trắng.
“Chẳng lẽ mụ mụ tự mình không làm được?” Đặng Hổ Anh giả vờ ngây thơ.
“Đặng Nhị tiểu thư, cô không chịu nghe dạy bảo như thế, quả nhiên như lời Hoàng hậu nương nương nói, cử chỉ thô lỗ, ngang ngạnh bất kham, phải chịu dạy dỗ cho tốt mới được!” Mụ mụ tức giận.
“Mụ mụ nói thế sai rồi! Con là thành tâm học hỏi, rõ ràng là mụ mụ tự mình không làm được lời nói đi đôi với việc làm, lại còn đổ tội lên đầu con!” Đặng Hổ Anh lắc đầu.
“Tục ngữ nói, muốn rèn sắt thì thân mình phải cứng!
Bà đã là mụ mụ dạy dỗ, hẳn là khi xưa luyện tập, những thứ này đều là bản lĩnh vững chắc!
Nào, mụ mụ hãy bắt đầu dạy từ việc nghe dạy bảo đi! Mụ mụ làm sao, con làm vậy! Tuyệt đối không sai một ly!”
“Cô!” Mụ mụ bị lời của Đặng Hổ Anh làm cho nghẹn họng.
Muốn gây khó dễ cho con đàn bà chanh chua này, thì mình cũng phải chịu cùng một cảnh khổ!
Chịu khổ còn là chuyện nhỏ, về cung không ăn nổi với Hoàng hậu mới là chuyện lớn! Đó là vả thẳng vào mặt Hoàng hậu!
Nhưng lại đúng lý hợp tình, không thể nào bắt bẻ được! Đúng là tức chết người mà!
“Sao, không chịu dạy? Xem ra hai vị mụ mụ không có thành ý! Chuẩn bị về hồ lộng lẫy với Hoàng hậu nương nương đây!” Đặng Hổ Anh mặt mày nghiêm chỉnh.
Xuân Ca đứng hầu bên cạnh, cúi đầu, cố gắng nhịn cười, tiểu thư thật là tinh quái!
Hai mụ mụ vừa không cam lòng lại vừa bất đắc dĩ, thế nào cũng chẳng chiếm được lợi, còn tự làm khổ mình một trận!
“Hai vị mụ mụ còn chần chừ gì nữa? Bổn tiểu thư còn phải đi Thái Y viện tìm Viện chính, không có thời gian để chậm trễ!
Không dạy thì bổn tiểu thư xin phép không tiếp hai vị nữa!” Đặng Hổ Anh nói xong, quay người định đi.
“Khoan đã! Chúng tôi dạy!” Hai mụ mụ cắn răng.
Mụ mụ nhún người, bắt đầu dạy bảo.
Đặng Hổ Anh ở bên cạnh cũng đồng thời nhún người xuống, vững vàng hạ thấp nửa người.
Mụ mụ kia cầm thước kẻ, nhìn chằm chằm Đặng Hổ Anh, chỉ cần hơi sai một chút là đánh ngay.
Thế nhưng một khắc đồng hồ trôi qua, mụ mụ đang nhún người đã thấm mồ hôi trên trán, thân thể bắt đầu run nhẹ, giọng nói không còn đều đặn, mà Đặng Hổ Anh vẫn đứng im như tượng.
Lại qua một tuần trà, mụ mụ nhún người kết thúc lời dạy bảo, đứng thẳng dậy.
Đặng Hổ Anh lặng lẽ đứng lên, hơi thở bình ổn, thần sắc thản nhiên.
Thái độ cung kính, “Mụ mụ dạy hay lắm, tiếp theo học gì đây?”
“Luyện tư thế đứng, ưỡn ngực ngẩng đầu, mắt không nhìn ngang! Khi đi, trâm cài không được rung, ngọc bội không được lắc loạn.” Mụ mụ thở hổn hển nói.
Đặt một cái bát lên đỉnh đầu, trong bát đựng nước, đứng thẳng giữa trời tuyết.
Đổi sang mụ mụ cầm thước kẻ làm mẫu, mụ mụ dạy bảo mệt đến nỗi chân run lẩy bẩy, nào còn đứng vững?
Đặng Hổ Anh chơi cùng hai người họ, đội bát nước đứng giữa trời tuyết, giả vờ ngơ ngác không bảo họ vào nhà.
Gió tuyết vù vù thổi, cuốn đi hơi ấm trên người, chẳng mấy chốc đã lạnh không chịu nổi.
Mụ mụ cố chịu nửa canh giờ, người sắp cứng đờ, môi tím tái, lông mi trắng xóa, lạnh cóng cả người, đưa mắt ra hiệu cho mụ mụ dạy bảo mau kết thúc.
Mụ mụ dạy bảo chuyên tâm nhìn chằm chằm Đặng Hổ Anh, không để ý đến ánh mắt của đồng bạn.
Mãi đến khi chính mình cũng sắp lạnh cóng, mới nhìn sang mụ mụ đội bát, mặt mày đại biến, “Trương mụ mụ, bà làm sao thế? Nhanh! Đưa vào trong nhà!”
