Chương 38: Mộc Mộc chỉ có một mẹ
Tang Mộc Mộc nhìn Chu Ngọc Đình.
Đứa trẻ cất giọng ngây thơ, ngờ nghệch hỏi: “Dì ơi, sao dì cứ nhìn ba mãi thế?”
Ánh mắt Chu Ngọc Đình khẽ dao động, cô không trả lời Tang Mộc Mộc mà hỏi ngược lại: “Mộc Mộc có thích dì không?”
Biết được đứa bé trước mặt không phải con của ân nhân và Liệt Xuyên, hơn nữa ân nhân dường như không có ý gì với Liệt Xuyên, hy vọng tưởng chừng đã tắt lịm trong lòng Chu Ngọc Đình lại bùng lên.
Tang Mộc Mộc nghiêng đầu, như không hiểu vì sao Chu Ngọc Đình lại hỏi vậy, nhưng vẫn trả lời: “Thích ạ.”
Chu Ngọc Đình cong mắt cười: “Vậy dì làm mẹ nuôi của Mộc Mộc nhé?” Cô nhẹ nhàng dụ dỗ: “Nếu làm mẹ nuôi của Mộc Mộc, dì sẽ luôn ở bên Mộc Mộc, dọn phòng cho Mộc Mộc, làm thật nhiều món ngon cho Mộc Mộc…”
Chu Ngọc Đình không nghĩ một đứa trẻ có thể hiểu được gì.
Trẻ con mà, ai tốt với nó, nó sẽ đi theo người đó.
Vì Liệt Xuyên dao động khi Mộc Mộc gọi ân nhân là mẹ, Chu Ngọc Đình nghĩ, nếu Mộc Mộc cũng coi cô là mẹ, thì Liệt Xuyên sẽ không còn thấy cách gọi đó có gì đặc biệt nữa.
Biết đâu, vì Mộc Mộc thích cô, Liệt Xuyên thấy hành động của cô, cuối cùng sẽ dời ánh mắt từ ân nhân sang cô.
“Không được đâu, dì ạ.”
Giọng nói trẻ con lạnh lùng, đầy vẻ non nớt cắt ngang lời Chu Ngọc Đình. Chu Ngọc Đình sững người.
Trên mặt đứa bé không còn nụ cười ngoan ngoãn, nó nghiêng đầu, đồng tử đen kịt, thứ đen không thể xuyên qua ánh sáng.
Chu Ngọc Đình lại nhớ đến ấn tượng đầu tiên khi được Trình Liệt Xuyên nhờ chăm sóc Tang Mộc Mộc. Lúc đó Tang Mộc Mộc gầy hơn bây giờ nhiều, cũng trầm lặng hơn nhiều.
Đôi mắt trống rỗng của nó nhìn chằm chằm vào người khác, như một chiếc camera bị hỏng.
Chu Ngọc Đình chỉ cần liếc mắt một cái đã nhận ra đứa bé này có vấn đề.
Nhưng trong ngày tận thế này, ngay cả người lớn còn bị tổn thương tâm lý, huống chi là một đứa trẻ bị nhốt trong nhà giam, ngày ngày chứng kiến mẹ mình bị tra tấn.
Sau đó, để Trình Liệt Xuyên và những người khác chịu che chở cho nó, Chu Ngọc Đình đã dạy Tang Mộc Mộc học cách cười, học những cảm xúc tích cực mà một đứa trẻ ở độ tuổi này nên có.
“Ba là của mẹ, Mộc Mộc chỉ có một mẹ.”
Ba có thể không phải là ba, nhưng mẹ mãi mãi là mẹ.
Tang Mộc Mộc vẫn luôn nhớ, người mẹ trong căn phòng tối đã nói, bảo nó đừng sợ. Khi nó gặp nguy hiểm, gọi mẹ trong lòng, người đến bảo vệ nó, chính là mẹ đã biến thành một người khác để bảo vệ nó.
Sau đó, khi ngôi nhà nổi giận ném đồ vào họ, mẹ đã xuất hiện.
Đôi mắt đen láy của Tang Mộc Mộc nhìn chằm chằm Chu Ngọc Đình: “Dì à, dì đang đùa Mộc Mộc đúng không?”
Chu Ngọc Đình bị dáng vẻ của đứa trẻ dọa cho sợ hãi, cô gượng cười: “Ừ, dì đang đùa thôi.” Cô đổi chủ đề: “Đến giờ rồi, dì gắp ít thức ăn, Mộc Mộc nếm thử xem chín chưa nhé.”
Nhìn đứa bé ăn uống, trở lại dáng vẻ ngoan ngoãn đáng yêu, Chu Ngọc Đình thở phào nhẹ nhõm. Nhưng lại nghe đứa bé đang cắm cúi ăn chậm rãi nói: “Dì à, Mộc Mộc không thích trò đùa đó.”
“Dì đã nói, học cách cười, học cách ngoan ngoãn hiểu chuyện, mới được mẹ yêu thương, mới không bị ba và mọi người đuổi đi.”
“Mộc Mộc sẽ là đứa trẻ ngoan, hiểu chuyện, dì cũng sẽ là dì tốt đúng không?”
Trong lòng Chu Ngọc Đình lạnh toát, lông mi khẽ run, cô khẽ “ừm” một tiếng: “Dì sẽ không bao giờ đùa Mộc Mộc điều Mộc Mộc không thích nữa.”
“…Chu Ngọc Đình có thể dọn phòng, nấu cơm, chăm sóc Mộc Mộc, Mộc Mộc cũng muốn ở cùng dì…”
Trình Liệt Xuyên vừa nói, tâm trí lại không kìm được mà hướng về Tang Nhan. Tang Nhan lúc này vừa tắm xong, cô thay bộ áo khoác đen thường mặc, chỉ mặc một chiếc áo thun trắng mỏng và quần đùi đen.
Cô ấy trắng quá, làn da như tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt. Trình Liệt Xuyên nhìn chằm chằm giọt nước đọng trên tóc mai Tang Nhan, giọt nước cuối cùng cũng rơi xuống, đáp xuống xương quai xanh trắng ngần của thiếu nữ.
Tim Trình Liệt Xuyên đập thình thịch, lời nói khựng lại.
Tang Nhan vừa nghe Trình Liệt Xuyên nói, vừa nghe A089 trong đầu lải nhải bảo cô nhân lúc kích hoạt hiệu quả đặc biệt của “Phu nhược ngưng chi”, đi lướt qua trước mặt Hoắc Tuấn – người có giá trị ái ý thấp nhất.
Cô hắt hơi, xoa xoa chóp mũi nói: “Trời lạnh thế này, muốn tôi ra ngoài hứng gió để bị cảm thì nói thẳng.”
Cô đáp trả A089 xong, cảm thấy xương quai xanh hơi ngứa, cúi đầu xuống, thấy một bàn tay với các khớp xương rõ ràng đưa đến trước mặt.
Tang Nhan khó hiểu, hỏi A089 trong đầu: “Cậu ta định làm gì?”
A089, kẻ chỉ nghĩ đến kỹ năng yêu đương, đáp: “Tôi biết rồi, đối tượng chinh phục muốn cô đặt cằm lên lòng bàn tay anh ta!”
“Ký chủ, nghe theo chỉ huy của hệ thống, giá trị ái ý của Trình Liệt Xuyên đã đạt 85, cô đặt cằm lên lòng bàn tay anh ta, rồi ngẩng mắt lên cười ngây thơ với anh ta.” A089 càng nói càng hưng phấn: “Hệ thống đảm bảo, giá trị ái ý này chắc chắn sẽ tăng lên.”
“Không.” Tang Nhan, cô gái thẳng như ruột ngựa, đáp: “Tôi đâu phải chó.”
Huống hồ, dù giá trị ái ý của Trình Liệt Xuyên lén tăng cao như vậy, nhưng bề ngoài cô và anh ta chỉ là những người bạn hợp nhau, có thể nói chuyện được với nhau thôi.
Tang Nhan định hỏi thẳng Trình Liệt Xuyên có ý gì.
Chưa kịp hỏi, Trình Liệt Xuyên đã cong ngón tay, thu tay về, nói: “Đưa tôi một chiếc khăn sạch.”
Sau đó, chiếc khăn sạch mà Tang Nhan tìm cho Trình Liệt Xuyên đã được phủ lên đầu cô.
Tang Nhan ngồi trên ghế sofa, chàng thiếu niên cao lớn đứng sau lưng cô, dùng chiếc khăn mềm mại lai mái tóc đang nhỏ nước của cô.
Anh cúi mắt, nhìn Tang Nhan ngoan ngoãn để anh lau tóc, giọng nói vốn lạnh lùng tùy tiện giờ lại dịu dàng: “Trời lạnh rồi, không lau khô tóc sẽ bị cảm lạnh đấy.”
Lòng bàn tay chàng thiếu niên nóng ấm, lực xoa bóp vừa phải, Tang Nhan thoải mái nheo mắt lại.
Cơ thể vốn đang căng cứng dần thả lỏng, Tang Nhan ngẩng cổ lên để Trình Liệt Xuyên lau tóc dễ hơn, dáng vẻ hưởng thụ này chẳng khác gì đang tận hưởng dịch vụ massage chuyên nghiệp.
A089: “Tỉnh táo lại đi ký chủ, cô làm vậy thì làm sao kiếm được tích phân? Đây không phải kỹ thuật viên cô thuê, đây là đối tượng chinh phục đó!”
“Ting, đối tượng chinh phục Trình Liệt Xuyên, giá trị ái ý +1.”
A089 cảm thấy mặt hơi đau: … Không đúng, nó là dữ liệu, lấy đâu ra mặt.
“Nhà trong biệt thự nhỏ cũng khá nhiều phòng, vì an toàn, mọi người cùng qua đây ở chung đi.” Tang Nhan nhớ lại chủ đề Trình Liệt Xuyên vừa định hỏi cô.
Tang Nhan vốn định giống như nhóm nhân vật chính trong cốt truyện gốc, cùng nhau sống trong biệt thự nhỏ.
Tang Nhan đã cân nhắc, nhóm nhân vật chính bây giờ không chỉ cơ bản đều thức tỉnh dị năng, mà còn có thêm Chu Ngọc Đình với kỹ năng sinh hoạt đầy đủ, sau này dù là cùng nhau ra ngoài làm nhiệm vụ hay chất lượng cuộc sống, chắc chắn sẽ thuận lợi hơn nhiều.
Tóc cũng gần khô rồi.
Trình Liệt Xuyên thu tay về, đồng thời thu lại ánh nhìn đang dừng trên chiếc cổ trắng ngần của Tang Nhan. Trong không khí tràn ngập hương thơm sau khi tắm của Tang Nhan, anh cảm thấy nóng bức, cổ họng hơi khàn.
“Được, lát nữa tôi sẽ báo cho họ.”
