Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Hệ Thống Bảo Ta Làm Mỹ Nhân, Ta Lại Thành Chiến Thần > Chương 39

Chương 39

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 39 có bản audio.

Chương 39: Chị Đình, chúng tôi cần chị

 

Cơm sắp chín thì Lý Mục dẫn La Tuấn Ninh về.

 

“Cái thằng khốn đó biết chúng ta về sẽ tìm nó tính sổ nên đã rời khỏi căn cứ từ đêm qua, ranh mãnh lắm!”

 

Lý Mục vừa ra ngoài là đi tìm cái tên bạn trai cũ của Chu Ngọc Đình, kẻ đã bán đứng họ, để tính sổ. Chỉ tiếc là hắn chạy quá nhanh, đến nơi thì đã trống trơn, Lý Mục tình cờ gặp La Tuấn Ninh giữa đường.

 

Là dị năng giả thổ hệ, La Tuấn Ninh vào căn cứ không bao lâu đã tham gia xây dựng căn cứ. Dị năng thổ hệ của anh không chỉ tiết kiệm được nhiều nhân lực vật lực, mà còn xây dựng kiên cố hơn các công trình thông thường, nhờ đó nhận được nhiều điểm cống hiến.

 

Vì vậy, La Tuấn Ninh không chọn mạo hiểm ra ngoài nhận nhiệm vụ cùng Trình Liệt Xuyên và những người khác.

 

Cái lý “không nên bỏ tất cả trứng vào một giỏ” thì ai cũng hiểu, Trình Liệt Xuyên và mọi người cũng không nói gì ép La Tuấn Ninh phải cùng họ liều mạng.

 

“Nhưng mà, may là cậu không đi cùng bọn tôi.”

 

Lý Mục cảm thán La Tuấn Ninh may mắn: “Không thì cậu cũng bị lũ khốn đó hại gần chết như bọn tôi.”

 

La Tuấn Ninh nghe Lý Mục kể về lúc họ gần tuyệt vọng đến chết thì được Tang Nhan cứu. Anh cụp mắt, khóe môi nhếch lên một đường cong, thản nhiên nói: “Tôi lại thấy các cậu mới là người may mắn đấy.”

 

Một lần trên sân thượng.

 

Một lần ở nhà kho.

 

Phải may mắn thế nào mới có thể hai lần gặp nguy hiểm, đều gặp được Tang Nhan, hóa giải nguy nan và thức tỉnh dị năng.

 

Lý Mục nghĩ lại, thấy cũng có lý, cười hề hề: “Vậy thì tôi đúng là may mắn thật.”

 

Chu Ngọc Đình từ trong bếp đi ra, nghe được tin bạn trai cũ đã rời khỏi căn cứ thành phố S, bỏ trốn, tay bưng bát canh khẽ run.

 

Khi nước canh sắp trào ra, một bàn tay từ bên cạnh giúp chị đỡ lấy bát canh, không để nước canh nóng bỏng lên tay chị.

 

Da thịt chạm nhau, Chu Ngọc Đình tim đập nhanh, lông mi cụp xuống vẻ tủi thân và bối rối, theo bản năng lẩm bẩm: “Liệt Xuyên…”

 

Rồi chị đối diện với đôi mắt bình tĩnh như nước, nỗi sợ hãi và hoang mang nghẹn lại trong lồng ngực.

 

Là ân nhân tiểu thư.

 

Chu Ngọc Đình mặt đỏ bừng, cảm thấy một sự xấu hổ khó xử.

 

Tang Nhan chậm rãi chớp mắt, cô nói: “Cẩn thận chút, để tôi bưng canh cho.”

 

Mùi thơm của canh trứng rong biển xộc thẳng vào mũi Tang Nhan, ngoài mặt cô bình tĩnh, trong lòng thì vui sướng nói với A089 rằng lát nữa phải múc nửa bát cơm trộn với canh trứng rong biển mà ăn.

 

Đặt bát canh trứng rong biển lên bàn, Tang Nhan quay người hứng khởi đi bê các món khác, thì phát hiện Chu Ngọc Đình vừa rồi cứ lẽo đẽo đi theo cô.

 

Tang Nhan nghĩ ngợi rồi nói: “Chị lo lắng kẻ đó sẽ quay lại à?”

 

Chu Ngọc Đình đang thất thần, không biết vì sao mình lại đi theo Tang Nhan, nghe Tang Nhan lên tiếng thì ngẩng đầu ngơ ngác.

 

Tang Nhan thò tay vào túi móc móc, đưa cho Chu Ngọc Đình một viên kẹo, cô nói: “Kẻ có thể gây hại cho chị đã không còn ở căn cứ nữa. Từ giờ chị sống ở đây, mọi người đều là dị năng giả, sẽ không ai dám đến làm hại chị đâu.”

 

Giấy gói kẹo cứng cộm vào tay, như chưa hiểu, Chu Ngọc Đình lặp lại: “Sống… ở đây?”

 

Tang Nhan: “Lát nữa ăn xong, chị có thể chọn một căn phòng. Khu nhà ở cho dị năng giả không an toàn lắm, tôi nghĩ mọi người sống cùng nhau cũng an toàn hơn. Nếu chị muốn, từ giờ có thể coi nơi đây là nhà của mình.”

 

“Chị Tang hào phóng quá! Chị Tang, tôi muốn một căn phòng có cửa sổ!”

 

Lý Mục bên cạnh hớn hở chạy tới. Tang Nhan liếc anh ta: “Ở đây phòng nào chả có cửa sổ, tự mà chọn.”

 

Lật Nhiên Nhiên nghe thấy tiếng chọn phòng, vội vàng cảnh giác: “Căn phòng gần chỗ Nhan Nhan nhất tôi đặt trước, không ai được tranh với tôi.”

 

“Ai dám tranh với chị Nhiên Nhiên.”

 

Châu Nam Hành đang đeo tạp dề, cầm chiếc khăn bẩn, nghiêng người dựa vào lan can tầng hai, cười: “Phụ nữ và trẻ em được chọn trước.”

 

Mộc Mộc được Trình Liệt Xuyên dắt đi rửa tay xong, mắt sáng long lanh, giọng trẻ con nũng nịu nói nhỏ với Trình Liệt Xuyên: “Bố ơi, con cũng muốn ở cạnh mẹ.”

 

Ôn Cảnh Nhiên đang cùng dọn phòng xách thùng nước bẩn đi ra, anh ôn hòa đề nghị: “Phòng dưới tầng nhiều hơn, để tiện, con trai chúng ta cứ ở phòng dưới tầng đi.”

 

Mọi người người một câu, không chỉ chốt phòng ở, mà còn định chuyển hết điểm cống hiến kiếm được gần đây cho Tang Nhan, rồi bàn bạc, sau này tất cả mọi người kiếm được điểm cống hiến đều chuyển một phần cho Tang Nhan.

 

“Đừng đưa cho tôi. Giờ Ngọc Đình đã là người của đội chúng ta, việc đi chợ nấu ăn, mua sắm đồ đạc sẽ do chị ấy quyết định, điểm cống hiến nên đưa cho chị ấy.”

 

Chu Ngọc Đình không có dị năng, muốn hòa nhập vào đội và sống ở đây, dựa vào lòng thương hại và giúp đỡ nhất thời của họ là không thể. Chị sẽ giống như trong cốt truyện gốc, như bèo trôi không gốc, luôn muốn bám víu vào người khác.

 

Không phải nữ chính, thì cũng sẽ là người khác.

 

Tang Nhan nhìn mâm cơm đầy đủ các món ngon, gắp một miếng thịt kho tàu nhai kỹ, rồi thành thật nói: “Chị Đình, chúng tôi cần chị.”

 

Trời mới biết, món thịt kho tàu này trong cửa hàng hệ thống có thể bán tận 2 tích phân, Tang Nhan ngay cả mua một buff còn phải tính toán chi li, huống chi là mua những thứ cho miệng lưỡi này.

 

Thế là tốt rồi, nữ phụ biết nấu ăn đã đến, cuộc sống khổ cực cuối cùng cũng tốt lên.

 

Ngay cả Tang Nhan còn nói vậy, huống chi là Lý Mục và Châu Nam Hành hai người lắm mồm, trên bàn ăn không ngừng khen món ăn Chu Ngọc Đình nấu, những người khác không biết khen, chỉ im lặng gắp thức ăn và ăn cơm, để tỏ lòng tôn trọng với món ngon.

 

Nghe tiếng nói chuyện rôm rả của mọi người, những lời khen ngợi tài nấu ăn của mình, và quyết định giao cho mình quản lý điểm cống hiến của Tang Nhan.

 

Chu Ngọc Đình cúi đầu ăn rau, lông mi run rẩy, trái tim cứ lơ lửng dường như dần dần ổn định lại.

 

Chị ngẩng đầu, nhìn đám thiếu nam thiếu nữ đang quây quần bên bàn ăn. Họ vẻ mặt tươi cười, gò má non nớt, ánh mắt ánh lên sự trong sáng của những người chưa trải qua nhiều chuyện đời.

 

Còn ân nhân tiểu thư đã cứu chị, cho chị nơi ở, cho chị việc làm, đang bị chen chúc ở vị trí trung tâm nhất, nhưng điều Chu Ngọc Đình để ý không còn là sự nổi bật và rực rỡ của Tang Nhan nữa.

 

Chị nhìn Tang Nhan ăn món ngon, vẻ mặt thỏa mãn nheo mắt, nhìn đôi má phồng lên của Tang Nhan, Chu Ngọc Đình chợt nhớ ra, ân nhân tiểu thư và đám thiếu niên này rõ ràng đều vừa mới trưởng thành, vẫn còn là những đứa trẻ.

 

Chu Ngọc Đình lại nhìn Trình Liệt Xuyên đang gắp thức ăn cho Mộc Mộc.

 

Trình Liệt Xuyên sống mũi cao, mang vẻ ngang tàng của tuổi trẻ, động tác chăm sóc Mộc Mộc không giống bố với con gái, mà giống anh trai với em gái.

 

Họ vốn dĩ cũng không phải quan hệ bố con.

 

Đều là một lũ trẻ con giả vờ làm người lớn.

 

Chu Ngọc Đình chợt khẽ bật cười. Khi mọi người nhìn chị, chị nói: “Sáng mai mọi người muốn ăn gì, có kiêng gì không?”

 

Lý Mục là người đầu tiên lên tiếng: “Tôi muốn ăn phở!”

 

“Ai lại sáng sớm ăn phở.” Châu Nam Hành: “Bữa sáng thì phải ăn bánh bao, quẩy và sữa đậu nành.”

 

…

 

Lật Nhiên Nhiên nhìn Chu Ngọc Đình, người phụ nữ trông hiền lành thanh tú, nhưng ngay từ cái nhìn đầu tiên, Lật Nhiên Nhiên đã không thể thích chị ta.

 

Có lẽ là do nét buồn phiền nhàn nhạt luôn thường trực trên gương mặt Chu Ngọc Đình, hoặc là do sự yếu đuối trôi nổi quen thuộc trong xương cốt của Chu Ngọc Đình.

 

Nhưng giờ đây, Lật Nhiên Nhiên phát hiện, Chu Ngọc Đình trước mắt dường như có gì đó đã thay đổi.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi