Chương 26: Dạ Dao quả nhiên đang giận!
Lạc Kiến Hoa nhất thời hoảng loạn.
Cô bé không biết mình đã làm sai điều gì.
Mà lại khiến Dạ Dao nói ra ba chữ "không cần đâu".
"Xin lỗi, xin chị tha lỗi cho em..."
Điều đầu tiên Lạc Kiến Hoa nghĩ đến là xin lỗi.
Dạ Dao mặt mày khó hiểu.
"Sao phải xin lỗi? Em có làm gì sai đâu."
"Em không biết... Em chỉ biết hình như đã làm chị không vui..."
Hỏng rồi.
Mình thành nữ phụ ác độc mất rồi.
Dạ Dao cảm giác như trời sập.
Sao cứ như đang bắt nạt một cô bé vô tội thế này?
Ánh mắt nhìn lên đầu Lạc Kiến Hoa.
Từng dòng chữ hiện ra.
Thì ra cô bé đang xem lại mọi hành động hôm nay.
Thậm chí còn phân tích xem chỗ nào đã chọc giận chị.
Lúc này lòng Lạc Kiến Hoa thấp thỏm.
Liệu cô bé có làm người ta thất vọng không?
Nhiệm vụ quan trọng như vậy giao cho mình mà lại kết thúc thất bại.
Chỉ nghĩ đến kết quả đó thôi đã khiến Lạc Kiến Hoa nghẹt thở.
Khóe miệng Dạ Dao giật giật.
Cô thật không ngờ một câu nói vu vơ lại khiến Lạc Kiến Hoa nghĩ nhiều đến vậy.
Đây là cách suy nghĩ của thiên tài nhí sao?
Áp lực lớn thế cơ à.
Dạ Dao muốn nói lại thôi, thôi lại muốn nói, im lặng một lát.
Ngàn vạn lời nói hóa thành một hành động.
Dạ Dao đặt một tay lên đầu Lạc Kiến Hoa xoa nhẹ.
"Chị không có không vui, ngược lại, chị rất thích em, nên đừng suy nghĩ lung tung."
"A..."
Lạc Kiến Hoa cảm nhận được động tác nhẹ nhàng và hơi ấm trên đầu.
Dòng suy nghĩ vốn đang vận hành với tốc độ cao đột nhiên đứt gãy.
Mọi bất an đều tan biến dưới hành động này.
"Ừm..."
"Đi thôi, đi tắm, nói trước nhé, phải quấn khăn tắm đấy, nếu không chị khó tập trung lắm."
"... Dạ."
Lạc Kiến Hoa không biết nên nghĩ gì nữa.
Chênh lệch tâm lý quá lớn khiến cô bé tạm thời mất khả năng suy nghĩ.
Trước lời nói của Dạ Dao chỉ biết gật đầu lia lịa.
Dạ Dao coi như đã nhìn ra.
Thì ra cô bé này cũng là một đứa trẻ có vấn đề ngầm.
Cùng với cô bé magical girl Thủy Tinh nào đó xứng đôi Ngọa Long Phượng Chu.
Chỉ là hào quang của Lạc Kiến Hoa quá lớn.
Bản thân năng lực cũng giúp cô bé che giấu rất tốt.
Nên mới không lộ ra vấn đề rõ rệt.
Giờ đây nhận nhiệm vụ quan trọng đến đây, gánh trên vai trọng trách khủng khiếp hơn bao giờ hết.
Mang danh hiệu "tân tinh" thiên tài, đương nhiên không muốn phụ lòng kỳ vọng nào.
Vì vậy Lạc Kiến Hoa rất khắt khe với bản thân.
Cảm thấy nhiệm vụ này nhất định phải hoàn thành.
Dạ Dao nhận ra điều này, trong lòng có chút than thở.
Nhà nước ít nhất hãy phái một cô bé bình thường đến đây chứ.
Phái một đứa vô tư vô lo đầu óc đơn giản đến, biết đâu nhanh chóng bị thuyết phục và cùng nhau lười biếng.
Nơi này của cô đâu phải trung tâm tiếp nhận trẻ em có vấn đề.
Dạ Dao đành nắm tay Lạc Kiến Hoa đi về phòng tắm.
May mà không gặp Tiêu Tĩnh.
Nếu không Dạ Dao thật không biết giải thích thế nào về vẻ mặt đáng thương của Lạc Kiến Hoa.
Đến cửa phòng tắm.
Dạ Dao đưa tay lên vẫy vài cái trước mặt Lạc Kiến Hoa.
"Này này, tỉnh hồn đi, hay là muốn chị cởi quần áo giúp em? Lỡ chạm vào chỗ nhột thì đừng trách chị nhé."
Lạc Kiến Hoa cuối cùng cũng hồi thần, có thể suy nghĩ bình thường.
"Em tự làm được ạ."
Lạc Kiến Hoa không dám làm phiền Dạ Dao.
Cô bé vẫn nhớ kế hoạch ban đầu.
Cũng như nhiều người không thích trông trẻ.
Cô bé không thể trở thành gánh nặng của Dạ Dao.
Một khi bị định nghĩa là phe "cần được chăm sóc", thì khả năng cao sẽ bị coi là phiền phức.
Vì vậy cô bé phải thể hiện khả năng tự lập.
Dạ Dao nhìn những suy nghĩ trong đầu Lạc Kiến Hoa, thấy hơi tội nghiệp.
Thiên tài nhí thật đáng thương.
Cứ thế này chẳng phải làm cô thành kẻ bắt nạt sao?
Tiếp tục thế này cô còn thấy lương tâm bất an.
Phải dạy dỗ thật tốt!
Lạc Kiến Hoa nhanh chóng cởi quần áo, nhưng giây sau đã bị một chiếc khăn tắm màu trắng chụp lên đầu.
Lạc Kiến Hoa giữ khăn tắm che ngực, ngơ ngác nhìn Dạ Dao đang trần truồng.
"Chị không cần sao?"
"Không cần, chị nhìn cơ thể con gái khác thì ngại, nhưng bị con gái khác nhìn thì không sao."
Dạ Dao hai tay chống nạnh, ưỡn ngực.
Dù đã mất đi thiết bị lái máy bay, nhưng đây vẫn là thân thể khiến cô tự hào.
Bị bé gái khác nhìn có gì to tát đâu.
Cô có thiệt gì đâu.
"Vậy à..."
Lạc Kiến Hoa kìm nén ham muốn phàn nàn.
Suy nghĩ kỳ lạ thật.
Rõ ràng đều là con gái.
Mà có hơi bất công.
Lạc Kiến Hoa không nói ra suy nghĩ trong lòng.
Nhưng Dạ Dao thấy được.
[Lạc Kiến Hoa cảm thấy hơi bất công, chính xác là không đối xử công bằng.]
Dạ Dao: "?"
Chỉ một câu ngắn ngủi.
Cái đầu thiên tài của Lạc Kiến Hoa đã liên tưởng ra bao nhiêu chuyện.
Cái gì mà chỉ bắt cô bé quấn khăn tắm là đại diện cho việc chưa hoàn toàn chấp nhận cô bé làm em gái?
Khốn kiếp!
Dạ Dao nổi giận.
Cô vất vả duy trì tư duy người lớn tốt đẹp lại bị coi là ý nghĩ cay nghiệt như vậy sao.
Thời thế ép bé gái ngoan hóa hư!
Dạ Dao nghiến răng, giật lấy khăn tắm của Lạc Kiến Hoa.
"Đã không thích thì đừng dùng nữa."
Lòng Lạc Kiến Hoa thấp thỏm.
"Em lại làm chị giận sao? Xin lỗi..."
Lần này Dạ Dao không phủ nhận.
Nhưng lại đưa ra một lý do khiến Lạc Kiến Hoa thở phào.
"Đúng, chị giận, nên em phải gội đầu và kỳ lưng cho chị, nếu làm chị hài lòng thì chị tha thứ."
"Vâng, em sẽ cố gắng."
Lạc Kiến Hoa lấy lại tinh thần.
Ít nhất Dạ Dao đã đưa ra một hướng đi rõ ràng.
Không cần phải mò mẫm mù mờ để tìm cách lấy lòng và tạo niềm tin nữa.
Chẳng lẽ sở thích của Dạ Dao là được phục vụ khi tắm sao?
Thật kỳ lạ.
Lạc Kiến Hoa không khỏi nghĩ thầm.
May mà Dạ Dao đã quay lưng lại.
Nếu không thấy suy nghĩ của Lạc Kiến Hoa, cô chỉ còn biết vạch vạch.
Đây là vu khống trắng trợn!
Nước ấm vừa phải từ trên đầu xối xuống.
Dạ Dao nhắm mắt, cảm nhận những ngón tay thon thả của Lạc Kiến Hoa xoa bóp trên đầu.
Ừm...
Lực độ rõ ràng khác với của mình.
Dạ Dao bắt đầu so sánh trong lòng trải nghiệm tắm rửa của Phân Liệt Thể.
Nó tắm cho cô rất thô bạo.
Không có kinh nghiệm tắm cho con gái, chỉ làm theo cảm tính của mình.
Động tác và lực độ của Lạc Kiến Hoa rất dịu dàng.
Rõ ràng có kinh nghiệm phong phú.
Dù sao cô bé vốn là con gái.
Biết lực độ nào mới không làm tổn thương mái tóc nhạy cảm.
"Hửm~"
Dạ Dao hưởng thụ đến mức không nhịn được khẽ rên.
Nếu để cô đánh giá, thì chỉ có hai chữ.
"Say~"
Trong lúc đó, bàn tay nhỏ của Lạc Kiến Hoa tiếp xúc trực tiếp với làn da.
Những tiếp xúc cơ thể khác càng không thể tránh khỏi.
Dạ Dao thậm chí còn hưởng thụ đến mức nheo mắt.
Chỉ còn hai chữ đánh giá.
"Mượt~"
Thiên tài nhí đúng là thiên tài nhí.
Phương diện nào cũng là thiên tài.
Dạ Dao hưởng thụ xong, xoay người ấn Lạc Kiến Hoa ngồi xuống ghế.
"Được rồi, đến lượt em."
"Ơ? Chị không cần phiền đâu, em tự làm được ạ."
Lạc Kiến Hoa không dám để Dạ Dao hạ mình làm việc.
"Không được, em phải nghe chị."
Đùa à.
Chỉ cho phép em cày điểm thiện cảm của chị, không cho phép chị cày điểm thiện cảm của em sao?
Thế thì thiếu chỉ số của chị ai bù?
Dạ Dao trong lòng phàn nàn.
"Ngồi yên đừng nhúc nhích."
"Ồ..."
Chẳng mấy chốc.
Lạc Kiến Hoa đã được hưởng thụ kỹ thuật của Dạ Dao.
Hu hu hu! Đau quá!
Dạ Dao quả nhiên đang giận cô bé!
