Chương 27: Thế giới sắp tận thế rồi!
Dạ Dao không nói nên lời.
Cô cảm thấy mình bị xúc phạm.
Lạc Kiến Hoa lại coi việc cô kỳ cọ cho nó như một hình phạt!
Chẳng qua là lúc gội đầu có rụng vài sợi tóc thôi mà.
Thế mà Lạc Kiến Hoa còn bày ra vẻ mặt như đang “chịu hình” không dám lên tiếng.
Nếu không nhờ hệ thống cho cô thấy suy nghĩ trong lòng người khác, chắc cô còn không biết những lời đó đủ làm cô tức cười.
Khốn kiếp!
Kiếp này cô không bao giờ tắm cho bé gái nữa!
Dạ Dao tức tối lau khô những giọt nước còn đọng trên làn da trắng mịn, mặc áo lót và đồ ngủ rồi bước ra khỏi phòng tắm.
Phía sau là Lạc Kiến Hoa với vẻ mặt ấm ức.
Cô thay đổi suy nghĩ trước đó rồi.
Đây quả thực là một nhiệm vụ rất gian nan.
Sự thay đổi cảm xúc của Dạ Dao cũng khiến Lạc Kiến Hoa khó nắm bắt.
Rốt cuộc là mình đã làm sai chỗ nào?
Lạc Kiến Hoa mặc quần áo xong đi ra phòng khách, không thấy bóng dáng Dạ Dao đâu, chỉ có Tiêu Tĩnh đang ngồi trên ghế sofa.
“Chị Dạ Dao đâu rồi ạ?”
“Về phòng rồi.”
Tiêu Tĩnh mỉm cười nhìn Lạc Kiến Hoa chằm chằm.
“Ở chung với Dạ Dao thế nào?”
“Có vẻ... hơi không suôn sẻ ạ.”
Lạc Kiến Hoa đi đến ngồi xuống bên cạnh Tiêu Tĩnh, không che giấu vẻ thất vọng trên mặt.
Có lẽ Tiêu Tĩnh có khí chất khiến người ta muốn dựa dẫm.
Đến cả Lạc Kiến Hoa, người thường thích cố gắng chịu đựng, cũng không nhịn được muốn tâm sự với chị ấy.
“Có thể là con chưa tìm đúng hướng.”
“Con sẽ cố gắng ạ.”
“Con có muốn thử quên đi đây là một nhiệm vụ không? Cứ coi như không có ai ủy thác, cũng không cần nghĩ đến kết quả thất bại.”
Tiêu Tĩnh đặt tay lên mái tóc hơi ẩm của Lạc Kiến Hoa vuốt ve.
“Nhưng... đây không phải là nhiệm vụ liên quan đến vận mệnh thế giới sao?” Lạc Kiến Hoa hơi do dự nói.
“Cái này à...”
Tiêu Tĩnh luôn cảm thấy người phụ trách đã nói với Lạc Kiến Hoa quá nhiều chuyện.
Lạc Kiến Hoa biết càng nhiều, áp lực càng lớn.
Đây căn bản không phải là áp lực mà lứa tuổi này nên chịu.
Hào quang thiên tài đôi khi cũng che lấp sự thật rằng Lạc Kiến Hoa vẫn còn là một đứa trẻ.
Tiêu Tĩnh chỉ có thể nói với cô bé như vậy.
“Con biết Lâu Nguy không?”
“Dạ.”
Lạc Kiến Hoa đương nhiên biết thân phận và thực lực của Lâu Nguy.
Dù sao cũng có rất nhiều người hy vọng cô bé sẽ trở thành Lâu Nguy thứ hai.
Sự kỳ vọng đó... cũng là một trong những nguồn áp lực khổng lồ.
Tiêu Tĩnh tiếp tục nói: “Anh ấy nói, bất kể kết quả thế nào, anh ấy sẽ gánh vác, con không cần phải lo lắng bất kỳ hậu quả nào.”
Ý là trời có sập cũng đã có người cao gánh.
“... Con hiểu rồi.” Lạc Kiến Hoa khẽ đáp.
Tiêu Tĩnh thở dài không nói gì thêm.
Phần còn lại chỉ có thể để Lạc Kiến Hoa tự mình nghĩ thông suốt.
Suy nghĩ của thiên tài đâu dễ bị vài lời nói ảnh hưởng.
Còn về phía bên kia.
Dạ Dao quyết định tạm thời không đấu trí đấu dũng với Lạc Kiến Hoa nữa.
Nhiệm vụ hệ thống không phải một ngày là xong.
Tối nay là thời gian chơi game!
Dạ Dao muốn chơi game thật đã!
Thợ Săn Quái Vật, khởi động!
Chọn vũ khí Thái Đao.
Tìm con mồi, lập tức thực hiện một combo nhỏ mượt mà.
“Đâm! Né! Ăn đòn Đăng Long!”
Mấy kỹ thuật viên đang quan sát màn hình máy tính cũng tụ tập lại.
Đây là cơ hội để xác nhận sở thích của mục tiêu.
Có người nhận ra game Dạ Dao đang chơi.
“Cô ấy cũng thích chơi thể loại này sao?”
“Đừng nói, xem cô ấy thao tác đi.”
Nhân vật Dạ Dao điều khiển tung ra một combo nhỏ mượt mà, chẳng giống tay mơ chút nào.
Nhưng mọi người ở đây đều không biết Dạ Dao đã tiếp xúc với game từ lúc nào.
Đành coi đây là một bí ẩn chưa có lời giải.
Kết quả ngay bước cuối cùng quan trọng.
Con mồi lùi một bước.
Chiêu Đăng Long oai phong nhất đánh hụt.
Trực tiếp kết thúc bằng màn xe mèo.
Có người cười khẩy.
“Đúng gu rồi.”
“Thái Đao Hiệp là như vậy đấy.”
Dạ Dao đỏ mặt.
Nghĩ đến cảnh pha xử lý dở cơm này có thể bị người khác vây xem cười chê, cô cảm thấy rất mất mặt.
“Game rác! Không chơi nữa!”
Dạ Dao xấu hổ tắt stream.
Pha hành động như bị xuyên tâm này càng khiến mấy kỹ thuật viên đang rình màn hình nhịn cười.
“Ai chơi game này? Ai kỹ thuật tốt thì vào dẫn cô ấy đi? Tao sợ cô ấy vỡ trận rồi nghĩ quẩn hủy diệt thế giới mất.”
“Mày nói ác quá, tuyệt đối đừng để cô ấy nghe thấy.”
Không khí bỗng chốc tràn ngập niềm vui.
Dạ Dao để máy tính tải game khác.
Trong lúc chờ, cô lấy điện thoại ra lướt group.
Ngay ngày đầu có điện thoại, cô đã tự đăng ký tài khoản rồi.
Còn vào một đống group.
Trong đó chủ yếu là group game, thỉnh thoảng lại vào xem.
Dù có vài người thích đăng ảnh bẩn, thường xuyên mở màn là ảnh sốc, nhưng nghĩ đến còn có người đang rình, cô lại không nhịn được ở lại thêm vài giây.
Dạ Dao thấy mình đúng là quá xấu xa.
Rồi cô phát hiện những người thích đăng ảnh bẩn đó đều bị báo cáo khóa tài khoản hết rồi.
“Tối nay không đi dạo nữa.”
Lúc không có máy tính thì ra ngoài tản bộ cũng được.
Nhưng có máy tính rồi mà còn ra ngoài, vậy thì máy tính chẳng phải đến vô ích sao.
Trừ khi Mặc Thu Lợi đến rủ cô ra ngoài, nếu không Dạ Dao tuyệt đối không ra khỏi cửa.
Thế là Dạ Dao chơi game thỏa thích cả tối.
Không ai đến làm phiền cô.
Ngoại trừ đôi lúc có pha xử lý dở cơm khiến cô thấy mất mặt.
Còn lại thì là một đêm sướng như bay.
Sáng hôm sau.
Trong chăn, Dạ Dao mơ màng nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng.
“Chị ơi dậy đi, ăn sáng lúc nóng mới ngon.”
“Ưm...”
Dạ Dao mở đôi mắt còn ngái ngủ, đầu tiên nhìn thấy khuôn mặt dễ thương của Lạc Kiến Hoa.
Thiên tài bé gái dị năng giả biến thành đồng hồ báo thức rồi.
Giọng gọi dậy nghe cũng rất chữa lành.
Dạ Dao không thấy khó chịu.
Cô bé tóc trắng chui vào chăn, lúc lắc mấy cái.
Đang lúc Lạc Kiến Hoa nghĩ cô sẽ nằm nướng, thì Dạ Dao một hơi hất chăn ra, ngồi thẳng dậy ngay trên giường.
Đây có lẽ là cách xua tan cơn buồn ngủ tốt nhất.
Lạc Kiến Hoa chớp chớp mắt nhìn mái tóc hơi rối của Dạ Dao.
Trong lòng ngưa ngứa.
Bệnh cưỡng chế hơi phát tác.
“Chị ơi, để em chải tóc cho chị nhé?”
“Ừ.”
Dạ Dao đương nhiên không từ chối sự giúp đỡ chủ động của Lạc Kiến Hoa.
Cô quả thực vẫn chưa biết chải đầu lắm.
Có lúc dùng lực quá mạnh dễ kéo đau mình.
Lúc này nhờ Lạc Kiến Hoa có kinh nghiệm quả là lựa chọn tốt nhất.
Dạ Dao chủ động bước đến trước bàn trang điểm.
Món đồ này là có sẵn trong phòng.
Dạ Dao vốn không biết trang điểm, càng không muốn trang điểm, chỉ có cái gương trên đó là có tác dụng.
Lạc Kiến Hoa cầm lược nhẹ nhàng chải tóc cho Dạ Dao.
Động tác thuần thục này không giống người mới đến ngày đầu.
Người không biết chuyện nhìn thấy chắc chắn sẽ nghĩ hai người là chị em đã sống chung với nhau mười mấy năm.
Dạ Dao nhìn Lạc Kiến Hoa sau lưng qua gương.
“Sống như vậy không mệt sao?”
“Chị nói gì vậy?”
“Ý chị là cách sống của em.”
Dạ Dao chuẩn bị nói thẳng với Lạc Kiến Hoa.
Dù sao suy nghĩ của cô bé vấn đề này rất phức tạp.
Nhìn lên đầu là một đống kế hoạch làm người ta đau đầu.
Thời gian ngắn thì còn đỡ.
Lâu dài, Dạ Dao thực sự không biết diễn thế nào.
Vì vậy nhân lúc chỉ có hai người, Dạ Dao muốn nói rõ một chút.
“Chị đã nói rồi, chị không cần một đứa em gái luôn chiều theo ý chị, nếu em muốn đối mặt với chị bằng con người thật nhất, chị sẽ rất vui.”
Lạc Kiến Hoa sững sờ.
“Chị ơi, chị...”
Dạ Dao nở nụ cười ranh mãnh.
“Muốn hỏi chị làm sao biết à? Nói cho em một bí mật nhỏ, chị biết đọc suy nghĩ đấy nhé~”
“Hả?”
Trong đầu Lạc Kiến Hoa trống rỗng, chỉ còn một ý nghĩ duy nhất.
Thế giới sắp tận thế rồi!
