Chương 38: Thứ nữ vô dụng trên đường lưu đày cổ đại (9)
Tô Thanh Dung đã thay đổi.
Trước đây, khi còn ở hầu phủ, nàng ta gặp Tần thị như chuột gặp mèo, không dám thở mạnh. Đích mẫu bảo đông, nàng ta không dám đi tây. Đích tỷ muốn gì, nàng ta phải cho nấy.
Có lần Tô Thanh Dao khen chiếc khăn tay nàng ta thêu đẹp, nàng ta không nói hai lời liền tặng, về sau còn tiếc hùi hụi mấy ngày.
Bây giờ thì khác.
Nàng ta ôm chặt cái đùi Triệu phó sứ, đi đâu cũng có mặt. Đám quan sai thấy nàng ta cũng khách khí, không nói là cung kính, nhưng ít ra không quát tháo như với những tù nhân khác.
Tô Thanh Dung đã nếm được mùi ngọt.
Kẻ xui xẻo đầu tiên chính là Tô Thanh Dao.
Sáng hôm đó, khi lên đường, Tô Thanh Dao đi chậm, chắn đường Tô Thanh Dung. Ngày trước, Tô Thanh Dao không giẫm lên chân nàng ta đã là may, Tô Thanh Dung còn chẳng dám ho he.
Lần này, Tô Thanh Dung trực tiếp đâm sầm vào.
“Tránh ra.”
Tô Thanh Dao bị hẫng một bước, đứng vững rồi mới nhìn rõ là ai. Nàng ta trợn mắt, há miệng định chửi, nhưng lời đến mép lại nuốt xuống.
Tô Thanh Dung đã đi xa, chẳng thèm ngoảnh lại.
Tô Thanh Dao cắn môi, nước mắt lưng tròng.
Tần thị đứng phía sau nhìn, mặt mày xanh mét, nhưng không nói một lời.
Bà ta không dám nói nữa.
Tối hôm trước, câu nói của Triệu phó sứ vẫn còn văng vẳng bên tai: “Không có tiền thì đeo vào.” Nếu bà ta còn gây sự với Tô Thanh Dung, chỉ có thiệt thân.
Tô Thanh Dung chưa có ý định dừng lại.
Đến trưa, lúc nghỉ ngơi, nàng ta lại kiếm chuyện.
Lần này là giành nước.
Đoàn người dừng lại, ai nấy đều ra bờ sông lấy nước. Tô Thanh Dao đến trước, đang ngồi xổm bên sông dùng chiếc bát sứ vỡ để múc nước. Tô Thanh Dung bước tới, đá một phát làm chiếc bát lật tung.
Nước văng tung tóe.
Tô Thanh Dao ngẩng phắt đầu, tức đến đỏ mặt: “Tô Thanh Dung, ngươi đừng quá đáng!”
Tô Thanh Dung cúi nhìn nàng ta, giọng lạnh nhạt: “Cái bát này là của ta. Ai cho phép ngươi dùng?”
Tô Thanh Dao sững người.
Đúng là cái bát đó của Tô Thanh Dung. Mấy hôm trước, Triệu phó sứ tặng nàng ta một bộ mới, còn cái cũ thì vứt xó. Bát của Tô Thanh Dao đã sứt mẻ từ lâu, bị rò nước, nên nàng ta mới nhặt cái bát Tô Thanh Dung bỏ đi để dùng.
“Dùng một chút thì sao?” Giọng Tô Thanh Dao nghẹn ngào, “Ngươi đã có bộ mới rồi mà…”
“Mới cũng là của ta.” Tô Thanh Dung nói, “Cũ cũng là của ta. Thứ ta không dùng đến, thà đập vỡ còn hơn cho ngươi.”
Nói xong, nàng ta cúi người nhặt chiếc bát sứ lên, ném mạnh xuống đất.
“Choang” một tiếng, vỡ tan tành.
Tô Thanh Dao ngồi xổm bên sông, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
Lúc này, Tần thị bước tới. Bà ta không nhìn Tô Thanh Dung, chỉ cúi người kéo Tô Thanh Dao đứng dậy, nắm tay dắt đi.
Tô Thanh Dung đứng bên sông, nhìn theo bóng họ khuất dần.
Tô Thanh Uyên ngồi dưới gốc cây không xa, chứng kiến tất cả.
Ăn cơm xong, Tô Thanh Uyên tìm một chỗ kín đáo. Nhân lúc không ai để ý, nàng lẻn đến chỗ tên quan sai mặt đen, đưa cho hắn một mảnh bạc vụn.
Tên quan sai mặt đen nhận lấy, nheo mắt, không hỏi nhiều, trực tiếp gọi một tên lính đến mở còng tay cho nàng.
“Cạch” một tiếng.
Tô Thanh Uyên chỉ cảm thấy cổ tay nhẹ hẳn. Nàng hoạt động cổ tay một chút, trả lại chiếc còng sắt cho quan sai, rồi quay người rời đi. Trước sau chưa đầy nửa chén trà.
Không ai chú ý đến nàng.
Bùa bỏ qua đúng là hữu dụng.
Tối đến, lúc dựng trại, sự việc càng trở nên lớn hơn.
Lần này, Tần thị tìm đến Tô Thanh Dung.
Không phải để gây sự, mà là để cầu xin.
Chân Tần thị đã sưng. Đi bộ hơn một tháng, đôi chân bà ta sớm đã không chịu nổi. Sau khi đôi giày lụa rách nát, bà ta quấn mấy lớp vải để mặc tạm, giờ đến lớp vải cũng mục nát, gót chân bị mài mất một mảng da lớn, lộ ra thịt đỏ, mỗi bước đi lại đau run người.
Bà ta thật sự không chịu nổi nữa.
“Dung à,” Tần thị đứng trước mặt Tô Thanh Dung, giọng nhỏ đến mức không thể nhỏ hơn, “Con có thể giúp mẹ nói với Triệu phó sứ, để mẹ lên xe nghỉ một chút được không?”
Trong đoàn có mấy chiếc xe la, dùng để chở quân nhu (lương thực, cỏ khô, vũ khí, quần áo, lều trại và các vật tư hậu cần khác) của quan sai, đôi khi cũng cho tù nhân đi không nổi lên ngồi. Nhưng phải trả tiền.
Tần thị không còn tiền.
Tô Thanh Dung dựa người vào gốc cây, tay cầm quả táo Triệu phó sứ cho, cắn một miếng, nhai chậm rãi, không nói một lời.
“Dung à, mẹ biết trước đây có nhiều chuyện có lỗi với con.” Giọng Tần thị bắt đầu run lên, “Nhưng dù sao mẹ cũng là đích mẫu của con, cha con là cha ruột của con…”
Tô Thanh Dung ném hạt táo xuống đất, ngẩng đầu nhìn Tần thị.
“Trước đây chuyện gì?” Nàng ta hỏi, “Mẹ nói rõ xem.”
Tần thị há miệng, không nói nên lời.
Tô Thanh Dung đứng dậy, phủi bụi trên áo: “Mẹ hay quên, để con nói thay. Khi mẹ đẩy con cho Triệu phó sứ, mẹ có nghĩ con là thứ nữ của mẹ không? Lúc đó sao mẹ không nghĩ mình là đích mẫu của con?”
Môi Tần thị run bần bật, khóe mắt đỏ hoe.
Tô Thanh Dung không thèm nhìn bà ta nữa, quay người bỏ đi.
Tần thị đứng nguyên tại chỗ một lúc lâu, rồi mới chậm rãi lê bước quay về.
Tô Thanh Dao đang đợi bên đống lửa, thấy bà ta về liền hỏi: “Bà ta đồng ý không?”
Tần thị lắc đầu.
Sắc mặt Tô Thanh Dao lập tức xụ xuống.
Tô Thanh Uyên ngồi đằng xa, chứng kiến tất cả. Nàng uống cạn bát nước, rồi thêm một cành củi vào đống lửa.
Ngọn lửa bùng lên, chiếu vào khuôn mặt người ta lúc sáng lúc tối.
Tô Thanh Dung bây giờ giẫm đạp Tần thị và Tô Thanh Dao còn tàn nhẫn hơn cả kiếp trước nàng ta giẫm đạp nguyên chủ. Kiếp trước, nguyên chủ dù chưa từng đắc tội nàng ta, nàng ta còn chẳng nương tay. Giờ Tần thị và Tô Thanh Dao đã đắc tội nàng ta thật sự, nàng ta sẽ chỉ ra tay nặng hơn.
Nàng trở mình nhắm mắt, ngày mai còn phải lên đường nữa.
Thỏ Thỏ.
