Chương 55: Kẻ thay thế trong tận thế thiên tai – Phần 6
Khi Tô Thanh Uyên mở mắt lần nữa, trời đã sáng.
Cô cầm điện thoại lên xem, đã bảy giờ bốn mươi phút sáng. Điện thoại vẫn còn một vạch sóng cuối cùng. Tô Thanh Uyên ném điện thoại sang một bên, đứng dậy đi đến bên cửa sổ.
Bên ngoài mưa vẫn rơi. Trời xám xịt đến mức tối sầm, không nhìn ra là sáng hay chiều. Tô Thanh Uyên nhìn xuống bên dưới, mặt đường trong khu chưa bị ngập, hệ thống thoát nước vẫn hoạt động bình thường. Nhưng cô nhận ra một sự thay đổi: trong khu đã có thêm rất nhiều người.
Dưới lầu có người đang chuyển đồ. Họ vác những túi lớn nhỏ chạy vào trong tòa nhà. Lối vào hầm để xe đã bị chặn bằng bao cát, không biết là ai làm. Phòng bảo vệ vẫn sáng đèn, có người ra vào.
Tô Thanh Uyên nhìn vài giây rồi quay đi tìm Tô Vệ. Tô Vệ đã bày bữa sáng xong: bánh tráng kẹp tay và cháo bí đỏ.
Tô Thanh Uyên ngồi xuống ăn sáng. Cháo nấu vừa phải, không đặc cũng không loãng. Bánh tráng kẹp tay được mua dự trữ từ trước, nhiệt độ vừa ăn.
Ăn xong, Tô Thanh Uyên cầm ống nhòm đi đến bên cửa sổ.
Tòa nhà B đối diện đã sáng đèn nhiều cửa sổ. Trước đây, tòa nhà này có tỷ lệ cư dân thấp đến mức cả tòa chỉ có vài hộ bật đèn. Giờ ít nhất cũng có hơn mười hộ sáng đèn.
Dưới tòa nhà B có vài người đang đứng, người ướt sũng, đang chuyển đồ lên trên. Một người đàn ông vác hai thùng nước khoáng, đi được hai bước lại dừng lại nghỉ. Bên cạnh có một người phụ nữ bế con, đứa bé đang khóc.
Người bên ngoài khu cũng đang đi về phía này. Có người đang lội nước, nước ngập quá đùi, đi rất chậm. Có người cõng một cụ già, có người đẩy vali.
Tô Thanh Uyên đặt ống nhòm xuống.
“Khi chủ đầu tư bán căn hộ này, quảng cáo chính là khả năng phòng hộ tận thế.” Tô Thanh Uyên nói. “Người giàu mua nhưng không ở, giờ tất cả đổ xô đến đây.”
Tô Vệ gật đầu.
Điện thoại rung lên. Tô Thanh Uyên cúi nhìn, nhóm chat cư dân trong khu đã vỡ tung. Hàng trăm tin nhắn chưa đọc, cô lướt lên vài trang.
Tin nhắn sớm nhất là lúc ba giờ sáng. “Khu mình bây giờ thế nào? Bên ngoài ngập rồi, chúng tôi muốn qua.”
Bên dưới có người trả lời: “Khu chưa ngập, mau đến đi.”
“Lái xe được không?”
“Không lái được, đường toàn nước, lội bộ qua thôi.”
Lại có người nói: “Chúng tôi đến rồi, bảo vệ đã mở cửa.”
Tin nhắn càng về sau càng loạn. Có người hỏi tầng nào an toàn, có người nói từ tầng 13 trở lên thì không sao. Có người hỏi có thể dẫn người thân, bạn bè đến ở cùng không. Phía quản lý khu không trả lời.
Tô Thanh Uyên xem vài tin rồi thoát ra, nhét điện thoại vào túi.
Ngoài hành lang có động tĩnh.
Tô Thanh Uyên ở tầng thượng, cả tầng chỉ có mỗi nhà cô. Cô đi ra cửa, nhìn qua mắt mèo.
Ngoài hành lang có vài người đứng, người ướt sũng, nước chảy dọc theo ống quần xuống sàn. Họ đứng ở cửa thang bộ, đang nhìn xuống dưới, như đang đợi ai đó. Một người trong số họ lấy điện thoại ra bấm vài cái rồi lại cất đi.
Họ đang bàn xem có nên lên trên không. Có người nói lên sân thượng, sân thượng có thể tránh mưa. Có người không đồng ý, nói sân thượng chẳng có gì che chắn, lên đó cũng chỉ để mưa tạt. Vài người cãi nhau vài câu, giọng không to, nhưng hành lang trống trải nên tiếng vọng rất rõ.
Tô Thanh Uyên dựa vào cửa nghe.
Cuối cùng, nhóm người đó rời đi. Tô Thanh Uyên quay người, đi đến cửa sổ nhìn xuống một lần nữa.
Số người dưới lầu vẫn tiếp tục tăng. Có người đang chuyển đồ, có người đang cãi nhau, còn có một người đang ngồi xổm trong mưa gọi điện thoại. Người đó sau khi cúp máy thì ngồi sụp xuống khóc, bên cạnh có người kéo, nhưng cô ta không đứng dậy.
Tô Thanh Uyên kéo rèm che một nửa, rồi quay vào bếp.
