Chương 11: Căn nhà.
Hai người tới căn nhà đầu tiên mà Trương Đức Phát ưng ý nhất. Căn này nằm ở vị trí trung tâm thôn, ông cho rằng chỗ này gần nhà ai cũng tiện, lỡ có chuyện gì thì qua lại dễ dàng.
Nhà gồm bốn gian, sân không lớn lắm, bên cạnh có một mảnh vườn rau, không có tường rào.
Điền Thái không thích chỗ này lắm. Kiếp trước quen sống nhà cao tầng rồi, cô thấy kiểu nhà này chẳng có chút riêng tư nào.
Thấy vẻ mặt Điền Thái không mấy hài lòng, Trương Đức Phát lại định dẫn cô đi xem mấy cái sân xa hơn một chút.
- Chú đội trưởng, không cần xem từng cái đâu ạ. - Điền Thái ngăn Trương Đức Phát lại. - Có cái sân nào gần núi không chú? Cháu lên xuống hái thuốc gì đó cũng tiện.
Trương Đức Phát nghĩ ngay ra một chỗ, nhưng rồi lại tự gạt đi. Căn nhà đó cũng hẻo lánh quá, mà còn chẳng chỉ là hẻo lánh thôi đâu.
- Gần núi một chút, sân không cần rộng lắm cũng được, cháu có thể tự mở rộng. Sân rộng phơi dược liệu cũng tiện. - Điền Thái nhìn biểu cảm của Trương Đức Phát, đoán chắc là có chỗ phù hợp.
Quả nhiên.
Trương Đức Phát dẫn Điền Thái đi về phía con đường cô từng xuống núi hôm trước. - Căn nhà này không chỉ hẻo lánh, mà còn từng có người chết trong đó. Dân làng kiêng kỵ, chẳng ai muốn qua ở, nên bỏ không tới tận bây giờ.
- Nhưng bố tôi nói hồi đó xây căn nhà này toàn dùng gỗ tốt, sân cũng rộng rãi. Nếu không kiêng kỵ gì thì cũng khá ổn đấy.
Hai người băng qua thôn, gặp không ít người đang đi ra khỏi nhà để lên đồng. Mọi người cũng coi như lần đầu được thấy mặt mũi vị Bác sĩ Điền trong truyền thuyết.
Đợi hai người đi qua rồi, vẫn còn kẻ thì thầm to nhỏ.
- Nhìn trẻ vậy, liệu có biết chữa bệnh không đây?
- Đúng đấy, trên mặt còn có vết sẹo kìa. Nếu giỏi thật thì sao không tự chữa vết sẹo trên mặt mình đi?
- Ai bảo thầy thuốc nào cũng biết xóa sẹo? Tôi thấy cô Bác sĩ Điền này tốt mà, nhìn đĩnh đạc, chững chạc!
- Ừ ừ, tôi cũng thấy không tồi. Ít nhất nhìn cũng hơn cái anh nhân viên vệ sinh của đại đội.
...
- Đến rồi, cô xem. - Trương Đức Phát vừa định đẩy cánh cửa gỗ cũ kỹ trước mặt, thì cánh cửa 'rầm' một tiếng rơi xuống.
Điền Thái vội kéo ông lùi lại một bước, thân thể theo phản xạ che chắn trước mặt ông.
Trương Đức Phát bị Điền Thái chắn trước mặt như vậy, hết giật mình rồi cũng hiểu ra chuyện gì. Trong lòng bỗng thấy ấm áp, càng thêm hài lòng với Điền Thái.
Ông cười khà khà nói: - Cái cửa này nhiều năm không ai động vào, giờ mục hết rồi. Hôm nào cô qua ở, tôi kiếm người làm lại cái mới cho.
Điền Thái dời cánh cửa gãy sang một bên, theo ông bước vào sân.
Căn nhà này có sân trước sân sau. Sân trước còn lát đá, nhưng giờ trên đó phủ đầy lá rụng và bùn đất, nhìn sơ qua chắc là tích tụ nhiều năm rồi.
Góc đông nam sân có một cây khô, thân cây rất to, to đến mức cô một người ôm cũng hơi khó.
Chính đường ba gian, bên cạnh còn một gian đất đã sụp đổ. Nhìn dáng vẻ chắc là nhà bếp hay kho củi gì đó, nối liền với tường rào.
Điền Thái men theo con đường lát đá bên cạnh nhà chính đi ra phía sau. Phía sau là một khoảng đất rất rộng, nối liền với sườn đồi, chẳng thấy đâu là vườn rau.
- Hồi trước sân sau toàn rào bằng gỗ, sau gỗ mục đổ, người ta nhặt về làm củi đốt hết rồi. Nếu cô lấy căn nhà này, sau tự quây lại là được, chỉ hơi tốn công thôi.
Điền Thái chẳng quan tâm mấy chuyện tốn công hay không. Cô khá hài lòng với diện tích và vị trí của chỗ này, nhiều chỗ chỉ cần dọn dẹp qua loa là được.
Hai người lại quay ra sân trước. Lần này cô vào trong nhà xem. Cửa đã không còn, từ căn nhà đổ nát có thể thấy, trước đây hai bên đều là phòng ngủ, ở giữa là nhà chính. Cái giường đất trong phòng ngủ chính thủng một lỗ to ở giữa, nhìn dáng vẻ chắc là sập rồi. Gian bên kia cũng chẳng khá hơn là bao.
Điền Thái vòng quanh căn nhà trong ngoài mấy lượt. Tuy nói chỗ cần sửa chữa không ít, nhưng nhiều thứ có thể từ từ làm sau khi dọn vào ở. Cô càng xem càng hài lòng.
- Lấy căn này ạ!
Trương Đức Phát thấy cô xem đi xem lại trong ngoài đã đoán được, nhưng ông vẫn nghĩ nên nói cho cô biết nguyên nhân căn nhà bị bỏ hoang.
- Chủ cũ của căn nhà này là một cô gái mồ côi. Sau đó, cô gái này trước ngày thành thân bị thổ phỉ hãm hại, vị hôn phu cũng bị giết. Cô ấy không chịu nổi cú sốc, treo cổ tự vẫn trong nhà. Hồi đó mới những năm năm mươi. Sau này người ta đồn ma ám, mãi đến khi phá bỏ mê tín phong kiến cũng chẳng ai chịu ở, nên bỏ không tới giờ.
Điền Thái nghe xong chẳng thấy gì. Bản thân cô xuyên không khác gì ma đâu.
- Không sao ạ, cháu không tin mấy chuyện đó. Cháu thấy chỗ này tốt mà, ở một mình cũng thoáng đãng.
Thấy Điền Thái hài lòng, Trương Đức Phát không nói thêm gì nữa, lại giới thiệu cho cô chỗ làm việc của đại đội.
- Cần tìm người sửa nhà thì nói một tiếng. Nhân lúc chưa thu hoạch mùa thu có thể làm gấp được. Nếu cô muốn tự tay làm gì đó thì cũng có thể đến đại đội mượn dụng cụ. Ông già Lý trông kho mấy hôm nay xin nghỉ rồi, lúc đó tìm kế toán Vương đăng ký một tiếng là được.
Điền Thái thấy đa số cô đều có thể tự làm, chỉ có mấy việc kỹ thuật như xây giường đất và sửa mái nhà là cần hỗ trợ.
- Cháu thấy cái giường đất trong nhà cần xây lại. Chú đội trưởng giúp cháu tìm người biết nghề này phụ một tay nhé? Nhưng cháu không có nhiều tiền, trả công bằng thuốc viên được không ạ?
- Thế thì tốt quá! Họ mừng còn không hết, chắc tranh nhau đến ấy chứ. - Trương Đức Phát cười vang, khóe mắt híp lại đầy vết chân chim.
Điền Thái cũng cười vui vẻ. Cô quyết định tối nay về thu dọn đồ đạc, ngày mai qua đây. Đến lúc đó sẽ dựng một cái lều tạm trong sân, ở tạm đó trong thời gian sửa nhà, chắc cũng không ở lâu.
Điền Thái lại hỏi Trương Đức Phát đủ thứ lặt vặt, như gỗ sửa nhà lấy ở đâu, có thể tự vào núi chặt không, mua đinh thế nào, vân vân.
- Cây thì phải tìm người vào núi chặt. Thôn mình có thợ mộc, lúc đó cô muốn đóng gì thì tìm ông ấy, nhưng phải trả tiền hao mòn dụng cụ... - Trương Đức Phát dặn dò luyên thuyên không ít chuyện.
Những chuyện này ông có thể nói, cũng có thể không nói, để Điền Thái tự đi hỏi trong thôn cũng chẳng sao.
Nhưng vừa nãy Điền Thái gặp nguy hiểm đã che chắn trước mặt ông, ấn tượng tốt đó khiến ông không nhịn được mà nói thêm vài câu.
Căn nhà này sửa sang không phải một hai ngày là xong. Không nói tới chuyện Điền Thái vốn không phải người thích làm phiền người khác, chỉ riêng chuyện cô muốn làm phiền cũng chẳng có tiền.
Lúc chia tay đội trưởng, Điền Thái nhất quyết nhét con gà rừng vào tay ông. Sợ ông không có đồ đựng, cô đổ luôn nước trong bình lấy ra đeo lên người, rồi nhét luôn cả cái gùi vào tay ông, sau đó nhân lúc ông chưa kịp phản ứng, cô chạy biến mất.
Trương Đức Phát đuổi theo mấy bước không kịp, mới dừng lại: - Đứa nhỏ này!
Thôi vậy, sau này quan tâm nó nhiều hơn một chút là được.
Điền Thái ngước nhìn trời, bước nhanh hơn. Đoán chừng cũng sắp ba giờ chiều rồi, bụng hơi đói. Trước khi xuống núi cô đã vội vàng giải quyết bữa trưa trên sườn đồi, giờ phải nhanh lên, may ra còn thời gian bẫy thêm con gà rừng hay thỏ rừng gì đó để tăng khẩu phần.
Con đường này cô đi ba lần rồi. Điền Thái trực tiếp thắt chặt dây bình nước, khởi động cơ thể, lấy khí thế tham gia huấn luyện việt dã, chạy một mạch về nhà.
Theo tính toán của cô, chạy bộ về nhà mất khoảng một tiếng rưỡi, chủ yếu là trong núi nhiều chỗ đá lởm chởm khó đi, chạy cũng chẳng nhanh hơn bao nhiêu.
Lúc đi ngang qua một khu rừng tre, cô không nhịn được chậm lại. Không có tiền đóng tủ gỗ, có thể tính chuyện dùng tre để làm không nhỉ?
