Chương 12: Tiếng Sói Tru.
Ăn tối xong, Điền Thái lại lấy mấy cái dây mây thừa lần trước ra đan rổ. Có kinh nghiệm lần trước, lần này cô đan đều tay và đẹp hơn hẳn.
Gập nốt sợi mây cuối cùng giấu vào trong, Điền Thái ngắm nghía tác phẩm mới của mình, hài lòng gật gù. Đúng là khéo tay thật.
Cô khêu to tim đèn lên, lại lấy kim chỉ ra khâu lại chỗ áo bị rách hôm nay, dù đường kim mũi chỉ không được đều lắm. Xong việc, cô tìm mấy bộ quần áo rách của Thái Bình, cắt ra khâu thành dây đeo vào rổ mây.
Khâu xong, cô mới bắt đầu dọn dẹp, chất hết những thứ cần mang xuống nhà mới vào rổ.
Phải mang theo một ít lương thực, không thì lúc làm việc đói bụng lại phải sang nhà khác đổi.
Chổi nhất định phải mang. Trong căn nhà gỗ nhỏ có đúng hai cái chổi, đều là do Thái Bình dùng cây địa phù phơi khô tự tay làm.
Đồ đạc chất gần xong, Điền Thái mới đi rửa ráy rồi lên giường ngủ. Ngày mai chắc chắn sẽ là một ngày bận rộn!
Sáng hôm sau ăn xong, Điền Thái đeo rổ mây lên vai, xuống núi. Đi đường đã quen, cô thấy mình đi hai chuyến một ngày cũng chẳng vấn đề gì, chỉ có điều nhà mới còn chưa dọn dẹp, đồ mang xuống cũng chẳng có chỗ để.
Xuống tới chân núi, Điền Thái rẽ qua cây cầu nhỏ về thẳng nhà mình. Cô phát hiện ra dù quanh đây không có giếng, nhưng nhà cô lấy nước cũng khá tiện, vì cách nhà không xa có một con sông.
Còn nước sông ấy dùng để giặt quần áo hay để uống, sau này cô có thể hỏi người trong thôn.
Một ưu điểm rất rõ ràng khác của căn nhà này là tường rào rất cao, cao tới hơn đầu người. Nghe nói năm xưa xây thế để đề phòng thú dữ trên núi xuống.
Cô mang đồ vào sân đặt xuống, liếc nhìn cây trơ trụi lá kia. Theo lời Trương Đức Phát thì đó là cây hải đường, từ khi chủ nhà mất đi không ai chăm sóc nên dần khô héo.
Điền Thái nghĩ bụng, lát nữa có thể thử tưới nước đọng trên mầm đậu xem sao. Nếu không cứu được thì chặt làm củi đốt, nhưng việc này không phải làm ngay bây giờ.
Cô thấy mình nên dọn dẹp trong nhà trước, ít nhất phải dọn tới mức có thể ở được, rồi hãy từ từ xử lý sân. Và thứ cần xử lý nhất trong nhà chính là hai cái giường đất đã hỏng. Mấy cái bàn ghế gãy chân, thiếu tay, mục nát không ra hình thù gì thì có thể chẻ ra làm củi.
Điền Thái mang rổ mây vào nhà, xách thùng đi lấy nửa thùng nước về.
Đặt thùng nước xuống, Điền Thái phủi bụi đất trên người, rồi đi về phía đại đội mà hôm qua Trương Đức Phát đã chỉ.
Đang giờ đi làm, trong đại đội chỉ có một ông lão tóc hoa râm. Nghe Điền Thái nói muốn mượn dụng cụ, ông liền lấy chìa khóa dẫn cô ra phía sau: “Cháu chính là bác sĩ Điền mà đội trưởng nói tới đúng không? Dụng cụ để hết ở kho sau này.”
Vì kế toán Vương có nói dụng cụ dùng xong phải trả lại mỗi ngày, Điền Thái suy nghĩ một lát rồi mượn xẻng, cuốc chim, một cái búa và xe đẩy tay. Hôm nay cô chủ yếu dùng để phá giường đất, mấy thứ này chắc là đủ.
Ký tên xong, cô chào kế toán Vương rồi xách đồ về. Cô phải tranh thủ thời gian, không thì hôm nay chẳng làm được bao nhiêu.
Về đến nhà, Điền Thái cầm cuốc chim lên, ‘choang choang’ đục phá một hồi, đập nát hai cái giường đất hai bên. Cửa sổ gỗ thì cô dùng búa đạp thẳng tay, nhiều chỗ đã bị mọt ăn hỏng, không dùng được nữa.
Đang hì hục làm, Cao Huệ Quyên xách một cái làn bước vào.
Bà đứng ngoài sân đã nghe thấy tiếng đục phá giường, vào sân thì qua ô cửa sổ mở toang thấy Điền Thái đang vung cuốc chim làm hăng say, liền nói: “Sao cháu lại tự mình làm rồi? Trai tráng trong thôn thiếu gì, chú Trương của cháu còn đang đợi cháu cần người thì lên tiếng đấy!”
Điền Thái dừng tay, ngẩng đầu lên chào, rất biết điều mà đáp:
“Không cần phiền phức thế đâu cô. Mọi người còn phải đi làm đồng ban ngày mà. Cháu làm mấy việc lặt vặt này, tự làm thêm vài hôm là xong thôi, không nặng nhọc gì đâu ạ.”
“Cái đứa này,” Cao Huệ Quyên làm dâu trưởng trong thôn bao năm, đương nhiên luôn được đám phụ nữ trong thôn nể trọng.
Giờ thấy Điền Thái ăn nói dễ nghe như vậy, bà càng thêm hài lòng. Cô bé này có mắt, biết tiến biết lui, cũng không vin vào cái ơn với nhà mình mà đòi này đòi kia. Xem ra sau này có thể qua lại thường xuyên.
“Cháu chưa ăn gì đúng không? Cô mang cho cháu ít đồ ăn, không phải món gì ngon lành, cháu cứ tạm ăn đỡ vậy!”
Điền Thái vội vàng cảm ơn, rửa qua tay bằng nước trong thùng rồi ngồi xổm xuống ăn, vừa ăn vừa không tiếc lời khen tài nấu nướng của Cao Huệ Quyên.
Cao Huệ Quyên nghe mà trong lòng nở hoa, bị khen đến nỗi hơi ngượng, nụ cười trên môi chưa lúc nào tắt: “Ngon thật hả cháu? Vậy lần sau cô lại mang cho!”
Điền Thái có dám nhận không công đâu, cô vội lục trong rổ mây lấy mấy viên thuốc giải thử đưa cho bà.
“Cái này cô và chú Trương có thể dùng thử. Mấy hôm nay nắng gắt, nếu thấy người khó chịu vì nắng thì uống ngay một viên ạ.”
Dù chưa dùng thử thuốc giải thử của Điền Thái bao giờ, nhưng Cao Huệ Quyên vẫn rất vui vẻ bỏ vào làn của mình, lại nói chuyện với cô thêm vài câu rồi mới xách bát không ra về.
Điền Thái định rửa bát xong rồi trả, nhưng Cao Huệ Quyên nhất quyết bảo cô khách sáo, còn khách sáo nữa thì bà không nhận thuốc nữa.
Đợi bà đi rồi, Điền Thái cũng không nghỉ ngơi, lại tiếp tục cầm cuốc chim lên đục phá giường.
Lẽ ra giường đất đều xây bằng gạch bùn, nhưng gạch bùn của cái giường này đã nứt vỡ hết cả rồi, cô chẳng cần tốn nhiều sức đã đập ra được hết.
Đập xong giường, Điền Thái lại dùng xe đẩy tay chở từng chuyến gạch vụn ra sân sau. Chờ dọn sạch sẽ hai căn phòng ngủ thì trời cũng đã tối mịt.
Chợt nhớ mình chẳng mang theo thứ gì để ngủ qua đêm, cô vội vàng chạy lên đại đội trả dụng cụ, tiện thể gửi mấy món đồ mình mang theo ở nhà đội trưởng.
Biết tối nay cô còn phải về núi, Cao Huệ Quyên nhất quyết giữ cô ở lại nhà mình, nhưng Điền Thái nhất định không chịu, bảo cũng không xa lắm.
Trương Đức Phát thấy Điền Thái không chịu ở lại, bèn vào nhà lấy cái đèn pin ra đưa cho cô: “Một mình con gái lên núi không an toàn. Bảo ở nhà chú lại không nghe. Vậy thì cầm cái đèn pin này lấy đường, đi đường cẩn thận nhé.”
Mắt Điền Thái sáng lên. Đến lúc này mới thấy con gà rừng không uổng phí. Bằng không người ta không thân chẳng thích, sao chịu cho mình mượn thứ đồ gia dụng đắt tiền như vậy chứ?
Cô đeo chiếc rổ mây rỗng trên lưng đi về nhà. Trời đã tối hẳn, nhưng tối nay thời tiết đẹp, ánh trăng chiếu xuống cũng đủ để nhìn thấy đường. Điền Thái không định bật đèn pin liên tục, cô nhớ hồi trước từng nghe ông nội nói pin thời này mắc lắm.
Rừng đêm cũng khá rợn người. Trước đây hai sư đồ chẳng bao giờ ra ngoài vào buổi tối, chỉ loanh quanh trong căn nhà gỗ nhỏ.
Nhưng giữa màn đêm đen kịt, tiếng lá cây xào xạc vì gió thôi cũng đủ rùng mình, huống hồ thỉnh thoảng trong rừng còn vọng ra tiếng đập cánh của loài vật nào đó không rõ.
“Hú… ú… u…”
Điền Thái khựng lại. Tiếng sói tru, nhưng nghe xa lắm. Cô vội rảo bước chạy thục mạng về căn nhà gỗ nhỏ. Giờ cô đói meo, chẳng muốn đối đầu với sói hoang. Nhưng đây cũng là lần đầu tiên cô nghe thấy tiếng sói tru gần khu vực nhà mình trên núi.
Về đến nhà, Điền Thái tiện tay xào tạm quả cà tím, luộc một ít mì sợi, ăn xong rồi đi ngủ. Cô quyết định ngày mai sẽ ở lại trong thôn, không thèm lên xuống cho mệt nữa.
Trước đây cô còn lo người ta nhìn thấy mầm đậu trên tay mình sẽ sợ, ai ngờ dù cô có xòe lòng bàn tay ra trước mắt người khác, họ cũng chẳng thấy gì bất thường. Có vẻ như chỉ một mình cô mới nhìn thấy mầm đậu.
