Chương 39: Giặt đồ bên sông.
Hai anh em khóc lóc cầu xin đủ kiểu, nhưng nhà cậu chúng nó vẫn nhất quyết bắt về, bảo là sẽ nuôi.
Thực chất chỉ muốn bắt về làm của để sai bảo không công mà thôi. Thằng anh bị ngốc nghe đâu cũng vì hồi đó sốt mà không được chữa trị, để lâu thành bệnh.
Rõ ràng trước kia nó là một đứa trẻ thông minh lắm cơ.
Sau này vẫn là Trương Đức Phát trông không nổi, chủ động sang thôn Phong Sản thương lượng với trưởng thôn, để thôn bỏ ra ít lương thực đền cho nhà cậu chúng nó thì mới xong chuyện.
Hai anh em cũng cam đoan sẽ tự nuôi sống bản thân, số lương thực mượn nhất định sẽ trả, thế thì mới dứt được.
Lưu Quế Hoa đưa tay vuốt lại mái tóc.
“Nói ra ngoài thì đều bảo thế, nhưng thực tế hả? Chậc chậc, lúc đó chị mới về làm dâu trong thôn, lại ở ngay cạnh nhà nó, nên nhớ rõ chuyện này lắm.”
Nói rồi Lưu Quế Hoa còn học lại dáng vẻ của thằng nhỏ nhà họ Tần năm xưa, làm động tác kề dao.
“Lúc đó thằng nhỏ mới có mười tuổi, nhưng nó cứ thế ghì chặt thằng con trai út nhà cậu nó, tay cầm một mảnh sứ vỡ kề vào cổ thằng bé kia, kề đến nỗi rách cả da chảy máu, rồi nói với cậu mợ nó: ‘Nếu hai người nhất quyết bắt con em chúng cháu về, thì tốt nhất trông chúng cho kỹ vào, không trông được thì cháu sẽ giết chết con trai hai người.’ Lúc đó mợ nó sợ chết khiếp, vừa khóc vừa la bảo không bắt chúng nó về nữa. Các chị bảo, mới có mười tuổi đầu mà đã ác liệt thế đấy.”
Mấy chị em dâu xung quanh ai nấy đều cảm thán thằng nhỏ này đúng là ác thật, chả trách sao lại khắc cha khắc mẹ.
Điền Thái thì không nghĩ vậy. Một đứa trẻ mười tuổi bị dồn đến bước đường cùng, chắc chắn là sắp không sống nổi nữa. Nếu không liều mạng như thế, mà cứ ở trong tay cậu mợ nó, thì có sống được đến bây giờ hay không cũng là vấn đề.
Bà ngoại của Điền Thái ngày trước cũng từng bị gửi ở nhà cậu gần mười năm. Lúc đó bố mẹ bà đều có gửi tiền sinh hoạt, nhưng bà ở nhà cậu vẫn chịu không ít ấm ức. Nghe nói mới mười sáu tuổi mà hai tay đã đầy chai sần.
Cho nên sau này bà ngoại cô mới nói, con cái nhất định phải tự mình nuôi, dù có phải dắt díu nhau đi ăn xin cũng phải tự nuôi. Đừng có mồm miệng toàn nói ‘vì tốt cho con’, nếu thực sự muốn tốt cho nó thì đừng để nó chịu cái khổ phải sống nhờ nhà người ta.
“Từ lúc hai anh em nó về, thằng anh ngốc ấy đều do thằng hai nhà họ Tần tự làm lụng nuôi. Mấy năm đầu còn bữa đói bữa no, từ hồi nó mười bốn, mười lăm tuổi, cao lớn hẳn lên.
Phải nói thằng nhỏ này làm ăn giỏi thật, nuôi sống hai anh em nó chẳng thành vấn đề.
Năm ngoái thằng anh ngốc của nó cũng bị nó khắc chết đuối rồi. Các chị bảo, nó chẳng phải khắc cha khắc mẹ khắc cả nhà là gì?”
Lưu Quế Hoa vớ quần áo đã giặt sạch lên vắt khô, ném vào chậu.
“Năm nay nó cũng phải, ờ, phải hai ba, hai bốn rồi nhỉ. Nói ngoại hình cũng không đến nỗi nào, điều kiện cũng tàm tạm. Chỉ tội số mệnh quá cứng, nhà nào dám gả con gái cho nó, lỡ lại bị nó khắc chết thì tính sao?”
“Nếu không nói số mệnh cứng, chỉ riêng ngoại hình thì thằng hai không chê vào đâu được. Cái vóc dáng, cái eo, nhìn là biết có sức!”
“Chỉ nhìn thân thể thôi à? Mặt nó hơi giống con gái đấy. Nhưng bố chồng tôi bảo nó giống mẹ, mẹ nó đẹp lắm.”
“Đương nhiên chỉ cần nhìn thân thể là được rồi. Lúc tắt đèn lên giường, ai còn nhìn mặt mũi nó đẹp hay không đâu, ha ha.”
“Ha ha ha, đúng thế. Bảo tìm đàn ông thì phải xem cái này. Tối nào tôi chả nghe thấy chị Vương nhà bên.”
“Khụ khụ,” Tôn Tuyết Liên thấy mọi người càng nói càng lệch lạc, vội ho khan hai tiếng nhắc nhở, “Các chị nói gì thế, ở đây còn có em gái nhỏ này!”
Điền Thái đang nghe say sưa thì giật mình, vội cúi đầu nín thở, đến khi mặt đỏ bừng lên mới dám ngẩng đầu.
Mấy bà chị thấy cô ngượng thì trêu nhau thêm vài câu, rồi lại chuyển sang chủ đề khác.
Cô nghe chán chuyện phiếm mới ôm chậu về nhà.
Điền Thái đẩy cổng sân vào thì thấy con gấu trúc nhỏ đang đi lững thững trong sân trước với một cái chân khập khiễng. Cổng vừa kêu, nó lập tức cảnh giác nhìn sang. Thấy về là Điền Thái, ánh mắt nó lập tức trở lại bình thường.
“Úi, đi dạo được rồi à?” Điền Thái đặt chậu gỗ xuống đất, đưa tay trêu nó một lúc, sau đó lấy khăn lau dây phơi rồi đem tấm ga giường lên phơi.
Xong cô vào nhà lấy hộp thuốc ra, bế con gấu trúc nhỏ lên, tháo băng vải quấn trên người nó, dùng nhíp cẩn thận lau sạch thuốc cũ trên vết thương ở lưng. Vết thương đã lên da non rồi.
Cô bôi lại một lớp thuốc mỡ, lần này không băng lại nữa. Vết thương đã không còn nguy cơ nhiễm trùng, không cần thiết phải bó chặt. Nhưng cô nghĩ cái sinh vật nhỏ này cần một cái vòng chống liếm.
Không có miếng nhựa, Điền Thái đành làm một cái vòng cổ hình hoa hướng dương, nhồi bông cũ vào cho phồng lên, rồi đeo vào cổ nó.
Con gấu trúc nhỏ vô cùng bất mãn với cái thứ đang trói buộc mình này. Đeo vào xong là nó nằm lăn ra đất không chịu dậy.
Một lúc sau thấy Điền Thái quả thực không có ý định tháo nó xuống, nó mới chậm chạp lồm cồm bò dậy.
Trước khi trời tối, La Phúc Lợi và La Hướng Lợi đến. Mỗi người dắt theo một thằng con trai để giúp khuân lương thực. Đồ đạc được đặt vào trong sân nhà Điền Thái.
Trước mặt cô, họ đòi cân lại một lần nữa.
Điền Thái từ chối.
“Không cần thế đâu ạ, hai chú đã giúp cháu nhiều như vậy, càng không thể vì mấy chuyện vặt vãnh này mà ăn gian cháu được. Hai chú làm thế chẳng phải bôi nhọ cháu sao!”
Nghe câu này, hai người đàn ông cảm thấy rất dễ chịu.
“Hai chú vẫn chưa nói muốn đổi lấy thứ gì mà?”
Điền Thái mở cửa phòng khách, mời mấy người vào nhà ngồi, lại bưng ra bốn bát trà hoa dã cúc.
“Mời hai chú nếm thử, giải nhiệt hạ hỏa ạ.”
La Phúc Lợi nhìn sang em trai mình. La Hướng Lợi gật đầu, lên tiếng trước: “Anh đổi lấy tiền.”
Điền Thái vào nhà lấy giấy bút ra, tính số lương thực nhà chú La Hai ra tiền, đếm tiền mặt trả ngay tại chỗ, còn làm tròn cả số lẻ.
Giá này chắc chắn đắt hơn so với đổi trực tiếp ở đội sản xuất, nhưng so với giá ở huyện thì rẻ hơn nhiều.
Vốn dĩ nhà chú La Hai cũng không có nhiều lương thực để đổi như thế, nhưng năm nay nhà chú có thêm một đứa cháu trai nhỏ nên được lĩnh thêm một suất lương thực.
Hai cha con chú La Hai cầm tiền vui vẻ ra về, để lại La Phúc Lợi và con trai cả là La Đại Cường.
“Bác sĩ Điền, có thể nhờ cháu giúp một việc được không?” La Phúc Lợi trầm giọng nói.
“Chú đừng nói mấy tiếng ‘nhờ vả’ gì đó ạ. Cống hiến cho thôn là việc trong phận sự của cháu. Có việc gì chú cứ dặn dò trực tiếp, việc gì làm được cháu nhất định không chối từ.”
Nghe câu này, Điền Thái vội bày tỏ lập trường: chữa bệnh thì không thành vấn đề, bệnh gì chữa được chắc chắn sẽ chữa, nhưng bệnh gì không chữa được thì cô cũng không phải thần tiên.
La Phúc Lợi cũng hiểu đạo lý này, nhưng mục đích của ông không chỉ đơn thuần là chữa bệnh.
“Dù chữa được hay không chữa được, chú cũng không trách cháu. Nhưng chuyện này liên quan đến danh dự của cả nhà chú, chú mong cháu có thể giữ bí mật giúp chú.”
“Cái này chú càng yên tâm ạ. Chỉ bằng quan hệ giữa cháu và Tú Diễm, cháu cũng không thể nói lung tung. Hơn nữa cháu cũng không phải loại người không biết giữ mồm giữ miệng.”
Vẻ mặt vốn căng thẳng của La Phúc Lợi giãn ra rất nhiều, ông gật đầu, rồi quay sang nhìn La Đại Cường.
Nhận được ánh mắt của bố, La Đại Cường bước đến trước mặt Điền Thái, đặt cổ tay lên bàn.
Cúi gằm mặt, giọng trầm xuống: “Phiền bác sĩ Điền xem giúp tôi.”
Điền Thái sớm đã đoán được người cần khám bệnh là La Đại Cường, nên cũng không nói thêm lời vô ích, trực tiếp đặt tay lên mạch của anh ta.
Vừa bắt mạch, Điền Thái đã hiểu ngay vấn đề, chẳng trách lại bảo cô giữ bí mật.
Xích mạch hơi trầm, thận hư rất nặng. Mà thận hư nặng như thế này thường dẫn đến rối loạn chức năng sinh lý, trực tiếp nhất là chứng liệt dương.
La Đại Cường nhìn những ngón tay thon dài đang đặt trên cổ tay mình, không dám ngước mắt lên. Anh ta sợ, sợ nhìn thấy ánh mắt khinh thường của người đối diện.
Điều đó sẽ khiến anh ta cảm thấy vô cùng nhục nhã. Sự căng thẳng quá độ khiến mặt anh ta giật giật, hơi thở cũng không khỏi gấp gáp.
“Không cần căng thẳng,” giọng Điền Thái vang lên mang theo sự trấn an, “Đây là bệnh của rất nhiều đàn ông, lại không phải không chữa được.”
La Đại Cường chợt ngẩng đầu, hai mắt nhìn chằm chằm vào Điền Thái: “Cô, cô nói gì?”
