Chương 38: Đổi lương thực.
“Thuốc tiên gì chứ?” Lúc đầu La Phúc Lợi còn chưa hiểu vợ mình nói móc, đến khi hiểu ra mới nói: “Trời ơi, bà nói linh tinh gì thế, tôi muốn nhờ bác sĩ Điền khám cho vợ cả nhà mình xem sao. Từ lúc sinh thằng Tiểu Dương đến giờ cũng năm năm rồi, chẳng thấy động tĩnh gì để thêm cho nhà họ La một đứa nữa.”
Tâm trí bác Đỗ bị cuốn vào chuyện này, nghĩ lại cũng đúng thật. Con dâu cả của bà tên là Tôn Hồng Anh, đúng là chẳng có gì để bà phải chê trách, tính tình lẫn ngoại hình đều tốt, chỉ có mỗi khoản sinh nở là…
Rõ ràng kết hôn còn sớm hơn vợ chồng thằng La Hướng Lợi hai năm, nhà người ta đã sinh được ba thằng cu, nhà mình tám năm trời mới có một đứa.
Nói là không thể có thai thì lại đẻ ra thằng Tiểu Dương, bảo có thể sinh thì bao năm nay chẳng thấy động tĩnh gì.
“Hay là… để Điền Thái xem thử?” Bác Đỗ chần chừ, “Nhưng nó vẫn còn là một cô gái trẻ, liệu có hiểu không?”
“Có hiểu hay không, cứ xem rồi tính.”
——————
Điền Thái về đến nhà, trực tiếp quẳng cái thúng tre rỗng xuống sân, dỗ dành con gấu trúc nhỏ đang sốt ruột muốn bò lại gần.
Cô vào bếp trước, đun một nồi nước sôi lớn, tiện thể nhóm lửa cho nóng giường đất, sau đó mới xé mấy lá cải thảo ném cho con gấu nhỏ.
Vì không biết cái sinh vật bé nhỏ này rốt cuộc là ăn thịt như mèo, hay ăn chay như gấu trúc.
Điền Thái, để cho tiện, cứ coi nó là ăn chay, thấy ngày nào nó cũng gặm cuống cải thảo một cách vui vẻ.
Đun nước xong, cô tắm trước, rồi thay bộ quần áo hôm nay đang mặc ra giặt sạch, phơi trong sân, xong xuôi mới xõa tóc đi nấu cơm.
Ăn cơm xong, cô lại xuống hầm một chuyến, lần này thay một cái thúng tre to hơn, chất đầy. Ngày mai lên huyện, Điền Thái không định mang thịt rừng nữa, cứ mang nhiều quá người ta lại tưởng thứ này kiếm dễ lắm.
Mấy ngày bận rộn khiến Điền Thái mệt đến nỗi vừa trải chăn ra là ngủ luôn, chẳng buồn để ý tóc còn ướt hay chưa, dù sao giường đất cũng ấm, chẳng mấy chốc là khô.
Sáng hôm sau, cô ngồi xe lừa của đội lên công xã, rồi bắt ô tô lên huyện. Bán hết đồ xong, cô chẳng dạo chơi lâu, thẳng đường về nhà.
Vừa vào làng, Điền Thái đã đeo thúng tre đi thẳng đến nhà La Phúc Lợi. Cô muốn đổi lương thực. Đến nơi thì La Tú Diễm và bác Đỗ đang ở nhà, Điền Thái liền nói rõ ý định.
“Vào nhà ngồi trước đã.” Bác Đỗ bảo La Tú Diễm lên phòng đại đội tìm La Phúc Lợi, còn mình kéo Điền Thái ngồi xuống, lại rót cho cô một bát trà đại mạch.
“Nếm thử đi, chú con thích uống lắm, bác cũng thấy vị cũng được.”
Điền Thái đặt thúng tre dưới chân, nhận lấy bát trà đại mạch, ngồi lên ghế dài.
“Mấy hôm trước cháu bận tích trữ củi, vừa rảnh rỗi là chạy sang ngay đây.”
“Bác nghe Tú Diễm nói rồi. Nếu cháu bận quá không làm xuể thì nói với bác một tiếng, để bác bảo thằng cả thằng hai nhà bác sang đốn củi giúp cho.”
Bác Đỗ nhiệt tình nói.
Điền Thái vội từ chối.
“Thôi ạ, không cần đâu ạ. Nhà chỉ có mỗi cháu, cũng không đốt nhiều. Cháu sợ không đủ nên mới tích thêm thôi.”
“Ừ, bác nói cho cháu biết, mùa đông ở làng ta lạnh lắm, tích thêm củi là đúng. Lỡ may đốt không hết thì sang xuân năm sau đốt tiếp.”
Hai người tán gẫu đủ thứ chuyện thêm một lúc, Điền Thái cảm thấy hình như bác Đỗ có điều gì muốn nói nhưng ngại.
Trong lời nói cứ úp úp mở mở, cô cũng không tiện hỏi nhiều, chỉ phối hợp nói chuyện cho đến lúc chú La về.
La Phúc Lợi là người ít nói, chẳng vòng vo. Vào nhà là hai người nói thẳng chuyện chính. Điền Thái muốn đổi một trăm cân thóc, một trăm cân tiểu mạch, năm mươi cân ngô, và còn muốn thêm một ít khoai lang.
La Phúc Lợi trầm ngâm. Nhà ông chưa chắc đã đủ, nhưng còn nhà thằng La Hướng Lợi nữa.
“Được rồi, tối nay chú sẽ tìm người khiêng sang cho cháu.”
Điền Thái mừng rỡ. Lúc nãy cô còn đang nghĩ không biết mình có đòi nhiều quá không, nhưng cô muốn ăn gạo trắng và bột mì trắng, đều cần chế biến lại, bỏ vỏ trấu và cám lúa mì cũng hao hụt không ít.
Nhà La Hướng Lợi chắc là lấy tiền, còn nhà La Phúc Lợi muốn thuốc viên gì đó, ông bảo khi nào mang lương thực sang sẽ nói.
Điền Thái ôm một bụng thắc mắc về nhà, có chút không hiểu. Nếu muốn thuốc viên gì thì nói thẳng ra, làm gì mà thần thần bí bí thế.
Về nhà, cô cất số tiền kiếm được hôm nay vào hộp, nghĩ ngợi một lát, vẫn lấy ra ba mươi đồng. Số tiền này chắc là đủ để đổi rồi.
Thấy vẫn còn thời gian, Điền Thái tháo chăn màn ra, bưng chậu gỗ ra sông giặt. Cô ra vườn sau xem thử xà phòng làm trước đó, vẫn chưa đông đặc hẳn, nhưng nhìn có vẻ còn ba năm ngày nữa là được.
Điền Thái ra đến bờ sông thì thấy mấy người phụ nữ trong làng đang giặt quần áo ở đó. Không biết Lưu Quế Hoa nói cái gì mà mấy người kia ồ lên kinh ngạc.
Cô khựng lại, hơi muốn quay về. Thực sự là cái mồm của Lưu Quế Hoa này cứ như cái máy chữ ấy, một tí chuyện là loa lên cho cả làng biết.
Biết thì cũng thôi, nhà ai mà chẳng có chuyện để người ta nói, nhưng cô ta còn thêm mắm thêm muối, bóp méo sự thật.
Chính vì cái mồm này mà bao nhiêu lần bị người ta đánh đến tận cửa, thế mà vẫn mặt dày mày dạn.
Người thì cũng chăm chỉ, có sức lực. Chồng cô ta là Bao Kim Sơn, tên lười biếng nổi tiếng trong làng. Hai con trai một con gái đều trông cả vào một tay đàn bà như cô ta nuôi, cũng thật không dễ dàng gì.
Những gì cô ta nói, mọi người chỉ nghe cho vui, đúng là một tay bịa chuyện cự phách.
Điền Thái thấy cô ta sinh ra ở thời này thật uổng phí. Nếu ở thời sau, chuẩn không cần chỉnh là phóng viên giải trí lá cải, có thể bịa ra đủ thị phi hoa lá cành.
Điền Thái đang định quay về thì Tôn Tuyết Liên đã thấy cô, vội vàng gọi với.
“Bác sĩ Điền ra giặt đồ à? Lại đây, lại đây, chỗ chị có chỗ này.”
Mấy người phụ nữ bên cạnh thấy Điền Thái cũng đồng loạt chào hỏi, còn tự động dịch ra, nhường một khoảng trống cho cô.
Đến nước này thì không đi không được rồi. Điền Thái lần lượt cảm ơn từng người, rồi mới đặt chậu xuống.
Trước đây cô đã thấy người trong làng giặt đồ hay dùng cái chày gỗ, thử qua rồi cũa mình cũng làm một cái. Xà phòng chưa xong, bây giờ cô dùng ống tre đựng nước bồ kết, chính là nước đun từ quả bồ kết, khả năng làm sạch cũng khá.
Huống hồ ga giường trong nhà cô giặt khá thường xuyên, thực ra cũng chẳng bẩn lắm.
Hàn huyên vài câu với mọi người, cô không nói thêm nữa. Câu chuyện lại quay về chuyện phiếm mà Lưu Quế Hoa vừa kể.
Cô nhúng ga giường xuống nước sông, vớt lên, đổ nước bồ kết vào, rồi bắt đầu đập.
Trong tiếng “bình bình” vang lên không ngớt, Điền Thái cũng bị ép phải biết chuyện về thằng nhỏ nhà họ Tần, một đứa khắc cha khắc mẹ khắc cả nhà.
Theo lời Lưu Quế Hoa, ngay cả con gà mái nhà hàng xóm cũng bị nó khắc chết.
Người mà họ nói đến, Điền Thái không quen, cũng chưa gặp bao giờ.
Nghe mấy người đàn bà này tám chuyện cô mới biết, người này có một người anh em sinh đôi. Hai anh em năm lên sáu tuổi thì cha mẹ gặp nạn qua đời, cả hai được cậu ruột ở thôn Phong Sản đón về nuôi, chắc ở bên đó cũng bị ngược đãi không ít.
Năm mười tuổi, hai anh em tự chạy về thôn Tựa Sơn. Lúc đó người anh đã bị ngốc rồi, rõ ràng trước đó vẫn bình thường, chỉ có người em là không bị ngốc.
Cứ thế về làng, nhà cậu ta nhất quyết không chịu, nuôi đến mười tuổi, đúng tuổi có thể làm việc, vậy mà người lại chạy mất. Vì thế mà đã nhiều lần đến thôn Tựa Sơn gây chuyện.
