Chương 44: Tần Lĩnh.
Điền Thái không ngừng nghỉ, cõng người đàn ông chạy thẳng vào làng. Vừa vào tới cổng làng, cô đã gặp Trương Đức Phát.
“Đây là bị sao thế?”
Trương Đức Phát thấy Điền Thái cõng một người trên lưng, vội vàng chạy tới. Liếc mắt một cái, ông đã nhận ra người trên lưng cô là ai, lập tức cuống lên: “Thằng nhỏ Tần làm sao thế? Đưa cho bác, bác cõng cho.”
“Không cần đâu bác,” Điền Thái dùng cằm chỉ vào sợi dây đang buộc mình và người kia lại với nhau, “Đổi người phiền lắm, bác ra mở giúp cháu cái cửa sân là được, cháu cố thêm tí nữa.”
“Được được được, bác đi mở cửa ngay đây!”
Trương Đức Phát vốn định bảo Điền Thái khiêng người sang nhà ông, nhưng nghĩ lại, nhà cô vẫn gần hơn. Huống hồ bây giờ chưa biết tình hình thế nào, lỡ cần dùng thuốc men gì thì cũng tiện hơn. Nghĩ vậy, ông liền chạy nhanh ra mở cửa.
Điền Thái thuận lợi vào trong nhà, bảo Trương Đức Phát kéo chiếc giường khám bệnh ra xa khỏi bức tường sưởi.
Sau đó, nhờ ông giúp cởi dây, đỡ người đàn ông dựa vào giường, cô mới có rảnh lau mồ hôi trên trán.
Thái Bình trước đây từng dạy cô, người bị hàn khí xâm nhập nặng không được hơ lửa hoặc vào chỗ quá ấm ngay lập tức, dễ bị nóng lòng quá độ, nhiệt độ cần tăng dần dần mới giảm thiểu được tổn thương.
Điền Thái vào buồng trong lôi ra một cái chăn cũ để sang một bên.
“Bác Trương, bác giúp cháu cởi quần áo ướt của anh ấy ra, rồi lấy tuyết chà xát người cho anh ấy, cháu đi nấu chút gừng giải hàn.”
“Được được được, cháu mau đi đi, cứ để đấy cho bác.”
Trương Đức Phát vẫy tay với cô, đợi xác định Tần Lĩnh không bị ngã mới ra sau nhà hót một chậu tuyết về.
Tuyết đợt này tan gần hết rồi, chỉ còn sau nhà mới thấy một ít hạt tuyết.
Điền Thái lấy hai củ gừng từ tủ bát, thái lát nhỏ rồi bắc lên bếp nấu nước.
Cô đun sôi đi sôi lại mấy lần, sợ người này không cứu được, liền nhỏ thêm một giọt nước mưa vào. Đoán chừng trong phòng chắc cũng xong việc rồi, cô bưng bát bước vào nhà chính.
Trương Đức Phát đã cởi áo trên của người đàn ông, dùng tuyết chà xát khắp ngực và lưng anh ta, thậm chí còn tìm một miếng giẻ lau sạch mấy vết bùn trên mặt.
Mãi lúc này Điền Thái mới phát hiện, người đàn ông cho cô mượn cái thúng này có ngũ quan khá ưa nhìn.
Lúc nãy Trương Đức Phát gọi tên anh ta, cô không để ý, hình như là tên gì nhỉ?
“Đây, đưa bác.” Trương Đức Phát đỡ lấy bát gừng từ tay Điền Thái, “Bác sờ thấy thân nhiệt đã tăng lên một chút rồi, cháu xem thử?”
Điền Thái đặt tay lên cổ tay trắng bệch đang lộ ra, cảm nhận một lát: “Mạnh hơn tí rồi, đổ thêm bát gừng này nữa chắc sẽ tốt hơn.”
Hai người cùng đỡ người đàn ông ngồi dậy, Điền Thái ấn vào huyệt trên cổ anh ta khiến anh ta bất đắc dĩ phải hé môi, rồi từ từ đổ cả bát gừng vào.
Đợi khi đặt người nằm lại lên giường, Trương Đức Phát mới có dịp hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Điền Thái liền kể chuyện mình lên núi dạo chơi thì thấy người này nằm sấp bên bờ suối, rồi kể lại tình hình lúc đó, vừa kể vừa lau sạch vết thương trên trán anh ta, băng bó lại.
Từ lúc uống gừng đến khi Điền Thái xử lý xong vết thương, cũng chỉ mới một lúc, thân nhiệt người đàn ông đã tăng lên không ít.
Khi Điền Thái lại đặt tay lên, mạch đập cũng mạnh hơn nhiều, cô mỉm cười nói: “Có tác dụng rồi.”
Nghe vậy, Trương Đức Phát mới thả lỏng trái tim vẫn luôn treo ngược từ nãy đến giờ, đôi mày nhăn nhó cũng giãn ra đôi chút.
“Thằng nhỏ này mệnh đã đủ khổ rồi, nhà họ Tần bây giờ chỉ còn mỗi nó là giống độc nhất, nếu có mệnh hệ nào, bác không biết chết dưới suối vàng ăn nói thế nào với cha nó, ai!”
Điền Thái vừa nghe người này họ Tần là biết ngay ai rồi. Trong làng chỉ có một nhà họ Tần, chẳng phải đây là người mà Lưu Quế Hoa bảo là khắc cha khắc mẹ sao?
“Tối nay anh ấy chắc chắn sẽ lên cơn sốt, nhà đã không có ai chăm sóc, vậy thì để anh ấy ở tạm chỗ cháu một đêm đi, dù sao giường khám cũng có chỗ.”
Dù gì cô cũng là thầy thuốc trong làng, tối đến có xảy ra biến cố gì còn xử lý kịp.
Trương Đức Phát nhíu mày suy nghĩ một hồi, nhìn tình trạng của Tần Lĩnh bây giờ, ông cũng chẳng biết xử lý thế nào, đúng là không có cách nào tốt hơn.
“Được, cứ để nó ở đây dưỡng thương, đỡ hơn tí thì chuyển sang nhà bác. Ngày mai bác sẽ nói rõ với dân làng, tránh để mấy kẻ ăn no rửng mỡ đi ngồi lê đôi mách.”
Tiễn Trương Đức Phát về, Điền Thái mới phát hiện mình đã đói meo từ lúc nào. Cô vào bếp nấu một nồi cháo khoai lang, rồi đem quần áo của người đàn ông treo bên cạnh tường sưởi cho hong khô.
Còn mấy vết bùn trên đó, đợi khô hơn tí thì phủi phủi, lát nữa để anh ta mặc về nhà tự giặt.
Cháo chín, cô lại xới một dĩa nhỏ dưa cải thảo cay, ăn cùng với khoai lang nướng còn thừa từ ban ngày.
Trước khi đi ngủ, Điền Thái lại đổ cho người đàn ông này một ít thuốc trị phong hàn. Hôm nay cô cũng bận đủ mệt, vừa gối đầu đã ngủ say.
Khi Tần Lĩnh mở mắt ra, đã là nửa đêm về sáng. Đầu óc anh vừa tỉnh dậy trống rỗng, ánh mắt vô hồn.
Một lúc lâu sau mới chớp mắt, phản ứng lại được, mình đây là… vẫn còn sống?
Anh không biết mình đang ở đâu, khẽ cựa mình, chiếc giường dưới thân kẽo kẹt vang lên một tiếng. Xung quanh tối om om, không một làn gió, chắc không phải ở trong rừng.
Ngay khi chiếc giường khám phát ra tiếng động, Điền Thái đã mở mắt. Trong bóng tối, cô yên lặng lắng nghe một lúc.
Tiếng thở của người ở nhà chính đã thay đổi, có thể chắc chắn là anh ta đã tỉnh. Cô liền lên tiếng hỏi: “Anh tỉnh rồi à?”
Giọng nữ bất ngờ vang lên khiến Tần Lĩnh giật mình.
Đang lúc anh do dự không biết có nên lên tiếng hay không, thì Điền Thái đã khoác áo lăn xuống giường. Cô mò mẫm trong bóng tối đến bàn, thắp sáng ngọn đèn dầu, rồi bưng đèn đi ra ngoài. Vừa vén tấm rèm cửa lên, cô đã đối diện với một đôi mắt đen kịt.
Chết chóc, vô hồn.
“Anh bị thương ngất trên núi, được tôi đem về. Đây là nhà tôi.”
Điền Thái cũng chẳng mong anh ta sẽ đáp lại, nói rõ sự tình xong mới hỏi tiếp: “Bây giờ cảm thấy thế nào, có chỗ nào khó chịu không?”
Người đàn ông cụp mắt xuống, yết hầu động đậy, giọng khản đặc thì thào: “Cảm ơn.”
Điền Thái tiện tay đặt chiếc áo khoác đã hong khô lên giường anh ta, ước lượng thời gian.
“Đã tỉnh rồi thì ăn tí cháo lót dạ trước đã, lát nữa uống thuốc.”
Nói xong, không đợi anh ta từ chối, cô đã vào bếp bưng nồi cháo khoai lang vẫn còn ấm trên bếp ra.
Khi cô quay lại, người đàn ông đã ngồi dậy mặc xong chiếc áo trên để bên cạnh, vai tựa vào tường, không biết đang nghĩ gì.
Ngửi thấy mùi thơm ngọt của cháo khoai lang, cái bụng vốn trống rỗng của anh ta cũng bắt đầu phản chủ, phát ra những tiếng ọt ọt, giữa màn đêm tĩnh lặng nghe càng rõ mồn một.
Lời từ chối đến bên miệng cũng không nói nên lời, anh ta khẽ cảm ơn rồi đỡ lấy bát đũa.
