Chương 45: Có chuyện gì thế?
Tần Lĩnh tuy rất đói, ăn cơm nhanh nhưng dáng ăn không hề khó coi.
Điền Thái đợi anh ta ăn xong mới cầm bát mang xuống bếp, lúc quay lại thì thấy anh ta đã loạng choạng bước xuống giường. “Anh định đi đâu đấy?”
Vừa hỏi xong, đã thấy người đàn ông đó ngã nhào sang một bên. Điền Thái vội vàng chạy tới đỡ lấy anh ta, đỡ lại lên giường khám bệnh.
“Anh làm gì thế, không cần mạng nữa à!”
Người đàn ông mặt mày tái nhợt né tránh tay Điền Thái, môi khẽ mấp máy, thều thào nói một câu: “Về nhà.”
Tần Lĩnh dựa vào tường, đợi cơn choáng váng qua đi lại lảo đảo bước ra ngoài.
“Cơ thể anh bây giờ, về nhà cũng chẳng có ai chăm sóc, không ổn đâu. Hay là ở lại đây một đêm, mai đội trưởng đến đón anh.”
Anh ta lắc đầu, vịn tường mở cửa đi ra ngoài, nhờ ánh trăng tìm được hướng cổng, nhấc chân định bước.
“Anh đợi một lát đã!”
Điền Thái cũng chẳng mong giữ anh ta lại được nữa, nhưng nghĩ đến thân thể người này và lời dặn dò của Trương Đức Phát, cô nói: “Sức khỏe anh chưa hồi phục, đã không ở lại thì cầm thuốc về nhà từ từ dưỡng.”
Thấy anh ta dừng bước, Điền Thái vào nhà lấy viên thuốc trừ hàn ra, lại dặn dò cách uống.
Tần Lĩnh đưa bàn tay thon dài ra nhận lấy ống tre, nói cảm ơn cô một tiếng rồi mở cổng, loạng choạng bước đi.
“Đúng là người kỳ lạ thật!” Điền Thái lẩm bẩm một câu.
Nghĩ đến mấy viên thuốc trong lọ đều được thêm nước mưa, hiệu quả tăng gấp đôi, chỉ cần ăn hết chắc chắn sẽ khỏi.
Cô đóng lại cổng và cửa nhà rồi mới nằm lại trên giường đất, chăn ấm khiến cơn buồn ngủ đã tan biến lại ùa về. Trước khi chìm vào giấc ngủ, cô còn nghĩ sáng mai phải nói với Trương Đức Phát một tiếng, để ông ấy có thời gian qua nhà họ Tần xem thế nào.
Hôm sau, vừa ăn sáng xong, Điền Thái liền đến nhà đội trưởng. Lúc cô đến, Trương Bảo Tài đang đánh răng ngoài sân, thấy Điền Thái liền nở một nụ cười thật tươi.
Miệng còn đầy bọt, cậu ta đã ậm ự gọi vào trong nhà: “Bố! Chị Thái đến kìa, bố ra mau!”
Trương Đức Phát trong nhà chẳng nghe rõ thằng con nói gì, vén rèm cửa bước ra định răn dạy vài câu, thì thấy Điền Thái đang đứng ngoài sân. “Là Tiểu Điền à, vào nhà ngồi đi.”
Điền Thái: “Chú đội trưởng, cháu muốn nói với chú chút chuyện.”
Trương Đức Phát vừa thấy cô đến là đã đoán được chuyện gì, liền hỏi ngay: “Thằng nhỏ đó sao rồi?”
Trương Bảo Tài lúc này cũng súc miệng xong, nghe vậy liền thắc mắc: “Thằng nhỏ nào cơ ạ?”
Rồi nhanh chóng phản ứng lại: “Anh Tần hả?”
“Tối qua anh ấy nửa đêm tỉnh dậy, ăn một bát cháo rồi đi mất.”
Trương Đức Phát nghe xong, nhíu mày nghĩ ngợi: “Chắc là về nhà rồi, lát nữa chú qua xem thế nào.”
Điền Thái kể xong chuyện, từ chối lời mời ăn cơm của nhà họ Trương rồi về. Lúc này không có việc đồng áng, nhiều nhà chỉ ăn hai bữa, Điền Thái hơi không quen, vẫn theo thói quen ăn ba bữa.
Suốt hai ngày liền, ban ngày cô không ra ngoài, sợ Tần Lĩnh lại xảy ra chuyện gì được đưa đến mà nhà không có ai.
Mãi đến ngày thứ ba vẫn không thấy ai đến, cô mới đeo sọt tre lên núi, nhưng vẫn để lại một ít thuốc có thể dùng được ở chỗ La Tú Diễm.
Điền Thái vào núi liền thẳng tới mấy cái bẫy cô đã đào. Ba cái bẫy tổng cộng bắt được một con gà rừng và một con thỏ rừng bị gậy tre đâm thủng chân sau.
Cô bứt một dây leo hơi khô trói thỏ lại, bỏ chung với gà rừng vào sọt tre.
Đôi giày vải Điền Thái đi không may giẫm phải vũng bùn, nước bùn tràn vào trong giày, mỗi bước đi lại kêu ọp ọp. Đó còn là chuyện nhỏ, chủ yếu là lạnh chân.
Nhưng đã vào núi rồi, cô vẫn định thu hết chiến lợi phẩm rồi mới về, đành chịu đựng sự khó chịu nơi bàn chân mà tiếp tục đi.
Cái bẫy gần bờ sông cũng bị phá hỏng, mấy cái gậy tre trong đó có vết máu, không biết con gì đã rơi vào rồi lại chạy thoát. Xem ra bẫy của mình vẫn đào còn nhỏ quá.
Điền Thái sắp xếp lại lớp ngụy trang trên mấy cái bẫy rồi mới đeo sọt xuống núi.
Lúc này nhiệt độ chưa hoàn toàn hạ thấp, ban đêm ngoài trời có thể đóng băng nhưng ban ngày lại tan ra, lại không có tủ lạnh, thịt căn bản không để được, cô liền định làm thịt con gà này hầm lên.
Lúc đó sẽ bỏ thêm chút nấm hái hồi mùa thu vào ăn cùng.
Việc đầu tiên khi về nhà là thay giày, dùng nước nóng ngâm chân rồi thay một đôi giày khác.
Điền Thái đang nhổ lông gà rừng thì La Tú Diễm cầm hộp thuốc để ở chỗ cô ấy sang.
“Thấy ống khói nhà cậu bốc khói là tớ đoán cậu về rồi.”
La Tú Diễm đặt hộp thuốc lên bàn ở nhà chính, kéo một cái ghế đẩu ngồi đối diện Điền Thái, nhìn động tác của cô, nhỏ giọng nói.
“Mấy hôm trước anh cả tớ cũng lên núi săn được một con thỏ về, nhưng mẹ tớ không cho làm thịt, bảo chị dâu cả cầm về nhà ngoại thăm người thân. Chỉ vì chuyện đó, chị dâu hai đến tận nhà làm ầm lên một trận.”
Bác Đỗ có tất cả ba người con, hai trai một gái. Hai người con trai là La Đại Cường và La Đại Tráng, còn cô con gái út là La Tú Diễm.
Vợ của La Đại Cường là người nhà mai mối cho, tính tình khá thật thà, lại chăm chỉ, chất phác.
Vợ chồng bác Đỗ không có gì không hài lòng về cô con dâu này. Sau khi biết nguyên nhân hai vợ chồng cưới nhau bao năm chỉ sinh được một đứa con là do La Đại Cường, họ lại càng hài lòng hơn về cô con dâu hiền lành này.
Vợ của La Đại Tráng, con thứ hai, tên là Điền Phương Phương, là người yêu do chính La Đại Tráng tự tìm hiểu.
Nhà cô ta ở thôn Thanh Sơn bên cạnh. Bác Đỗ sau khi hỏi thăm về cô gái này thì nhất quyết không đồng ý, nhưng La Đại Tráng thích, cha mẹ nào có thể cưỡng lại con cái, cuối cùng hai người vẫn cưới nhau.
Không nói đến việc nhà mẹ đẻ của Điền Phương Phương nghèo đến mức nào, chỉ nói hễ trong tay cô ta có thứ gì tốt một chút, điều đầu tiên nghĩ đến nhất định là mang về cho nhà mẹ đẻ.
Bao năm nay không biết cô ta đã vơ vét bao nhiêu từ nhà họ La. Sau này bác Đỗ không thể nhịn được nữa, đành chia hai con trai ra ở riêng.
Sau khi chia nhà, việc Điền Phương Phương vơ vét đồ về nhà mẹ đẻ càng lộ liễu hơn, nhưng tật xấu đã thành thói quen nào dễ sửa. Về sau bị La Đại Tráng dạy dỗ vài lần mới bớt đi phần nào, không lấy được đồ trong nhà thì nghĩ cách moi từ người khác.
Vì thế dân trong thôn ai cũng biết con dâu thứ hai nhà La Phúc Lợi là loại người qua tay là vét sạch. Chuyện này suýt chút nữa làm bác Đỗ vốn coi trọng thể diện tức chết, đành bảo hai vợ chồng nó rảnh thì ít qua đây, khỏi thêm chướng mắt!
“Chị hai cậu làm ầm cái gì chứ, có giỏi thì bảo chồng mình cũng lên núi săn đi, trên núi thịt đầy ra đấy!”
Điền Thái nhớ đến người đàn bà mắt tam giác đó cũng thấy phiền. Hồi trước thu hoạch vụ thu, lúc cô khám bệnh cho mọi người, ả ta còn đến quấy rối một trận.
Rõ ràng không có bệnh nhưng cứ bắt Điền Thái kê thuốc cho ả, không kê thì không xong, còn ngồi bệt xuống đất ăn vạ lăn lộn.
“Phụt——”
La Tú Diễm che miệng cười khúc khích.
“Đúng đấy, lợn rừng cả mấy trăm cân kìa, xem ả ta có khiêng được về nhà không.”
Điền Thái nhổ sạch lông gà rừng, moi ruột gan vứt sang một bên, chặt cả con gà thành từng miếng nhỏ bỏ vào cái chậu bên cạnh tiếp tục rửa, phải rửa sạch hết máu mới thôi.
La Tú Diễm nhìn động tác của Điền Thái, một lúc lâu sau mới do dự lên tiếng: “Thái Thái, cậu thấy… anh Tùng Bách thế nào?”
Điền Thái nhìn sang, thấy La Tú Diễm hơi cúi mắt xuống, hai má ửng hồng.
Hả?
Điền Thái chớp chớp mắt. Có chuyện gì thế?
Mặt La Tú Diễm càng ngày càng đỏ dưới ánh nhìn của Điền Thái, sau cùng cô ấy xấu hổ quá hóa giận, trừng mắt nhìn Điền Thái một cái. Điền Thái trêu chọc cô ấy: “Cậu ấy tỏ tình với cậu rồi hả?”
