Chương 46: Cấp cứu.
“Cũng… cũng không có,” La Tú Diễm ấp úng nói, mấy chuyện này cô chẳng biết kể với ai, trước khi chị Điền Thái đến, cô chơi thân nhất với cô Trần Hương – con gái bác thợ mộc Trần.
Sau đó Trần Hương lấy chồng, cô chẳng còn ai để tâm sự, mấy chuyện thầm kín của con gái thế này đâu có tiện nói với người nhà. “Anh ấy chỉ hỏi tớ có đồng ý yêu đương với anh ấy không, nếu đồng ý thì để mẹ anh ấy sang nhà tớ dạm hỏi.”
“Thế cậu nghĩ sao?”
Điền Thái thấy con gái thời này đúng là thuần khiết đáng yêu thật, mới có thế đã thẹn thùng đến vậy.
“Tớ cũng không biết nữa, chỉ thấy anh Tùng Bách cũng tốt, em gái anh ấy là Tùng Hoa tớ cũng quen, hồi bé vẫn chơi cùng nhau. Mà mẹ anh Tùng Bách với mẹ tớ cũng thân, đối xử với tớ cũng tốt.”
Nói đến đây, La Tú Diễm dần bỏ qua sự ngượng ngùng. Cô không có cảm giác đặc biệt thích ai, chỉ nghĩ lấy chồng cùng thôn thì gần bố mẹ hơn.
Thôn Tựa Sơn là nơi cô lớn lên, ở đây cô có nhiều tự tin hơn.
Điền Thái không biết nói sao. Thời này lấy chồng là chuyện cả đời, trong thôn chưa từng nghe ai lấy nhau rồi mà đòi ly hôn, cứ như ly hôn là tội lỗi ghê gớm lắm vậy.
Như anh Lý Đại Sinh đầu thôn, ngày nào cũng đánh vợ, chẳng phải vẫn sống với nhau đấy sao? Chị ta mấy lần bầm dập mặt mày ra bờ sông giặt quần áo, chị ta không ly hôn chẳng phải vì sợ người ta chỉ trỏ sau lưng à?
Chuyện này, người trong cuộc không truy cứu thì ai quản được.
Hai người đang nói chuyện thì nghe tiếng bác Đỗ gọi ngoài tường rào, bảo La Tú Diễm về nhà vì cô dì đến chơi.
La Tú Diễm mới chào tạm biệt Điền Thái rồi về nhà.
Điền Thái từ hầm lấy vài củ khoai tây, rửa sạch thái miếng, hầm cùng gà rừng, lại làm thêm bánh ngô áp chảo.
Bữa tối này khiến Điền Thái no căng cả bụng, ngồi không thoải mái, cô đành cởi quần áo lên giường nằm đọc sách, không lâu sau đã mơ màng ngủ thiếp đi.
Điền Thái bị tiếng đập cửa thình thình đánh thức, mở mắt ra, nghe thấy tiếng gọi mơ hồ từ bên ngoài.
“Bác sĩ Điền! Bác sĩ Điền!”
“Bác sĩ Điền! Cứu mạng với!”
Điền Thái bật dậy khỏi giường, xỏ quần bông, cầm áo khoác vừa mặc vừa lao ra ngoài.
Mở cửa, là một người đàn ông ngoài ba mươi, mặt đầy lo lắng, đêm đầu đông se lạnh mà trán anh ta đầy mồ hôi.
Thấy Điền Thái mở cửa, anh ta quỳ thẳng xuống: “Bác sĩ Điền, xin cô cứu mạng! Xin cô giúp chúng tôi, tôi thực sự hết cách rồi, bác sĩ Điền ơi!”
Điền Thái kéo anh ta nhưng không kéo nổi. “Có chuyện gì từ từ nói, rốt cuộc tình hình thế nào anh đừng hoảng, nói rõ tôi mới biết phải làm sao!”
Người đàn ông lo lắng đến mức suýt khóc, tay chân anh ta mềm nhũn không đứng nổi. “Là vợ tôi, cô ấy sinh con, nhưng dưới ấy chảy máu nhiều quá. Tôi không biết làm thế nào, bác Chu cũng nói không đỡ được, tôi hết cách rồi, xin cô, phải làm sao bây giờ!”
Anh ta đã nói lắp bắp, chỉ lặp đi lặp lại mấy câu đó.
Điền Thái nghe cũng hiểu đại khái. “Anh chờ tôi!”
Cô vào nhà lấy hòm thuốc tre của Thái Bình để lại, lại chọn thêm vài vị thuốc có thể dùng cho sản phụ, nghĩ một lát vẫn nhét thêm kim thép vào.
Nếu thực sự cần mổ lấy thai thì cô cũng bó tay, cô chỉ là dân tay mơ, đâu có trình độ của bác sĩ ngoại khoa chính quy.
Người đàn ông như bám được cọng rơm cứu mạng, vịn khung cửa đứng dậy, đầy hy vọng nhìn Điền Thái đeo hòm thuốc bước ra.
“Nhà anh không ở thôn Tựa Sơn phải không?”
Người trong thôn Điền Thái đều gặp qua, người đàn ông này mặt lạ, chắc không phải dân trong thôn.
Người đàn ông trung niên gật đầu, mắt đỏ hoe, dùng tay áo lau nước mắt rồi nói: “Nhà tôi ở thôn Thanh Sơn.”
Thôn Thanh Sơn, cách thôn Tựa Sơn cũng hơn nửa tiếng đi bộ. Cô đeo hòm thuốc lên người.
“Vậy chạy nhanh lên, đừng lãng phí thời gian!”
Người đàn ông liên tục đáp, chân cũng dần tăng tốc, trong lòng dấy lên hy vọng mong manh, biết đâu vợ anh ta vẫn còn cứu được!
Hai người nhanh chóng chạy ra khỏi thôn Tựa Sơn, rẽ vào con đường mòn gần hơn. May mà đêm nay trăng sáng, mắt Điền Thái tốt, chạy đường núi ban đêm chẳng ảnh hưởng gì.
Ngược lại người đàn ông kia nhất thời không nhìn rõ đường, vấp ngã một cú.
“Vợ anh mang thai bao lâu rồi? Khó sinh thế nào? Trước đó có đi khám bác sĩ không, thai kỳ thế nào?”
Người đàn ông thở hổn hển chạy theo, anh ta hơi không theo kịp tốc độ của bác sĩ Điền, thực sự không hiểu sao đàn ông như mình lại yếu hơn phụ nữ.
Anh ta lau nước mắt lại trào ra, nói: “Vợ tôi mang thai hơn bảy tháng rồi, đây là đứa con đầu lòng của chúng tôi. Trước đó có lên trạm y tế công xã khám, bác sĩ bảo tốt, không biết hôm nay xảy ra chuyện gì, sáng tôi đi cô ấy vẫn ổn.”
Con đường mòn này là lần trước Điền Thái lên huyện, Tôn Ái Quốc chỉ cho cô, lúc đó cô chỉ nhớ đại khái vị trí.
Thôn Thanh Sơn hình như cũng không có bác sĩ riêng, chỉ có một bà Chu biết chút thuốc nam, thỉnh thoảng xem cho dân trong thôn mấy bệnh vặt, tiện thể đỡ đẻ.
Người đàn ông này tên Trương Đại Ngưu, anh ta và vợ là Thúy Hoa sống ở thôn Thanh Sơn. Vì nhà chỉ có hai người, Trương Đại Ngưu muốn kiếm thêm công điểm, nên lúc nông nhàn đã đăng ký đi dọn chuồng bò trong thôn.
Sáng nay trước khi đi dọn chuồng, vợ anh ta vẫn ổn, chiều về ăn cơm thì thấy người nằm dưới đất, quần dưới dính đầy máu.
Anh ta sợ đến mức chân mềm nhũn suýt quỵ xuống, khi hoàn hồn thì vội vàng bế người vào nhà.
Hồ Thúy Hoa thì vẫn hôn mê, không mở mắt.
Anh ta đặt vợ xong liền đi tìm bác Chu trong thôn đến xem, nhưng bác Chu xem một hồi lại bảo không chữa được, bảo Trương Đại Ngưu đưa người lên huyện.
Anh ta đi tìm đội trưởng, muốn mượn máy kéo của đội chở vợ lên trạm y tế huyện.
Nhưng… nhưng đội trưởng bảo, máy kéo đã đưa lên công xã sửa rồi, không có trong thôn.
Lúc đó anh ta cảm thấy như trời sụp, chẳng phải bắt vợ chồng anh ta đi chết sao?
Sau đó vợ đội trưởng nói bác sĩ Điền ở thôn Tựa Sơn y thuật rất tốt, bảo anh ta sang tìm.
Điền Thái nghe từ câu chuyện này, hiểu rằng vợ anh ta chắc đã gặp tai nạn ở nhà dẫn đến chảy máu, có thể đối mặt với sinh non, thậm chí khó sinh, mà hiện tại sản phụ đã bất tỉnh.
“Chạy nhanh lên!”
Điền Thái nói, cô không khỏi nghĩ đến tình huống xấu nhất, nếu thời gian vợ anh ta gặp nạn ở nhà đến lúc anh ta về đã quá lâu, thì hy vọng cứu chữa rất mong manh.
Điền Thái không khỏi sốt ruột, vội tăng tốc.
Trương Đại Ngưu nhấc đôi chân tê dại bám sát bên cạnh Điền Thái. Đường lẽ ra phải mất nửa tiếng, hai người đi tắt lại chạy như bay, hơn mười phút đã đến nơi.
Điền Thái hỏi xong tình hình cơ bản của sản phụ, khi chạy sau đó cô luôn suy nghĩ về phương pháp chữa trị cho phụ nữ khó sinh, cùng các bài thuốc có thể dùng.
Kết hợp với dược liệu mình có, liều lượng nên bao nhiêu, cô lần lượt diễn tập trong đầu.
Nói thật, dù cô đã đọc hết sách thuốc của Thái Bình để lại, thậm chí mấy cuốn thuộc làu làu, cũng có toàn bộ ký ức về việc được dạy y thuật của nguyên chủ.
Nhưng thực sự chữa trị loại bệnh khó này thì chưa từng, nói chắc ăn chỉ có ba phần, nhờ có nước mưa hỗ trợ, có thể tăng lên năm phần.
