Chương 53: Mặt băng.
Càng đến gần, Điền Thái càng thấy kinh hãi. Con sông này là nước chảy, năm nay trời lạnh muộn nên mặt sông vừa đóng băng chưa được bao lâu.
Cô nhìn độ dày của lớp băng từ bên cạnh cái lỗ vừa bị đập vỡ. Chỗ gần bờ, băng chưa dày tới mười phân, càng ra giữa sông, lớp băng chỉ càng mỏng hơn.
Mí mắt phải của cô giật liên hồi. Điền Thái gọi mấy đứa nhỏ đang trượt băng trên mặt sông: “Xuống đây mau! Tất cả xuống ngay! Băng chưa đông chắc đâu, lỡ rơi xuống thì nguy hiểm lắm!”
Mấy đứa nhỏ đều ở cái tuổi “chó chê mèo hờn”. Một thằng bé chừng mười tuổi, mặt lạ lẫm, nghe Điền Thái nói thế thì cố tình chọc tức cô: “Không xuống! Không xuống! Mẹ tao còn chẳng quản, mày là cái thá gì? Lo chuyện bao đồng, coi chừng tao đập cho đấy!”
Điền Thái tức điên người, muốn túm thằng nhỏ này lại đập cho một trận. Nhưng nhìn lớp băng mỏng manh, cô chẳng dám bước lên, sợ cân nặng của mình sẽ làm mặt băng vỡ tan. Cô đành gọi mấy đứa nhỏ quen mặt:
“Mễ Thằng! Cẩu Thặng! Đậu Hoa! Mấy đứa mau xuống đây! Băng mỏng lắm, rơi xuống là thành que kem hết! Xuống nhanh!”
“Que kem! Hahaha!”
“Ha ha ha ha.”
Mấy đứa nhỏ này đều từng đến chỗ Điền Thái khám bệnh, cũng khá quý cô. Vì có thuốc viên của bác sĩ Điền nên chúng không phải đến trạm y tế chịu tiêm vào mông, nên cũng chịu nghe lời cô. Chúng vừa cười đùa vừa bước xuống khỏi mặt sông.
Đầu óc chúng đơn giản: đợi lúc chị Điền về nhà, chúng lại trèo lên chơi tiếp.
Điền Thái làm sao không biết bọn nhỏ này nghĩ gì? Cô túm ba đứa lại, kéo thẳng ra xa bờ sông. Đến chỗ an toàn hơn một chút, cô mới hỏi:
“Hai đứa còn lại là con nhà ai? Đứa nào nói cho chị biết, chị sẽ thưởng một viên kẹo đường.”
“Cháu biết! Cháu biết!”
“Cháu biết ạ!”
Điền Thái chỉ Mễ Thằng trả lời: “Con nói đi.”
“Đứa mặc áo đỏ là cháu ngoại của bác Hồ, về theo mẹ nó đi thăm họ hàng ạ.”
Điền Thái lại chỉ Cẩu Thặng hỏi về đứa vừa cãi lỡ mình: “Thế thằng kia là con nhà ai?”
“Nó là con nhà Lý Đại Sinh ạ!”
Điền Thái gật gù, vẻ suy tư. Lý Đại Sinh… chẳng phải là cái tên ở đầu thôn suốt ngày đánh vợ sao?
Nhìn thế này, con nhà nó cũng chẳng khá hơn bố nó là bao, động tí là đòi đánh đòi chém.
Đậu Hoa vì không giành được câu trả lời nên sốt ruột, quay vòng vòng. Điền Thái an ủi, xoa đầu nó:
“Thế Đậu Hoa lát nữa giúp chị Điền đi báo người nhà của họ nhé? Nói là chị Điền bảo, bờ sông nguy hiểm, bảo họ đến đón con về.”
Trước đây cô từng tự xưng là dì Điền, nhưng bố mẹ lũ trẻ đều bảo chúng gọi cô là chị.
Thấy Đậu Hoa gật đầu, Điền Thái mới móc túi lấy một lọ thuốc tiêu hóa, mỗi đứa cho một viên.
Thuốc này có vị chua chua ngọt ngọt, rất kích thích ăn uống, bình thường cô hay ăn vặt.
Vừa chia kẹo xong cho mấy đứa nhỏ, La Tú Diễm đã đứng ở sân sau nhà Điền Thái gọi với vào, bảo Trương Đức Phát cho gọi cô sang một chuyến.
Đúng lúc Điền Thái cũng muốn tìm đội trưởng để nói về vấn đề mặt băng, cô liền giục mấy đứa nhỏ đi tìm Lý Đại Sinh và người nhà họ Hồ.
Mễ Thằng và Cẩu Thặng đều bảy tám tuổi rồi, Đậu Hoa nhỏ hơn một chút, nhưng có việc gì cũng nói rõ ràng được.
Lúc đi, Điền Thái lại gọi một tiếng nữa. Hai đứa nhỏ kia đang chơi hăng say, chẳng thèm để ý đến cô.
Cô chạy một mạch đến nhà đội trưởng, mới biết người tìm cô là Cao Huệ Quyên.
“Thím Cao, gọi cháu có việc gì thế ạ? Chú Trương đi đâu rồi ạ?” Điền Thái từ lúc vào sân đã không thấy Trương Đức Phát, trong lòng hơi sốt ruột.
“Chắc lên phòng đại đội rồi. Mấy hôm nay đang phải tập kết, lát nữa con sang đó tìm chú ấy là được.” Cao Huệ Quyên kéo Điền Thái vào buồng trong, chỉ vào một người phụ nữ đang ngồi co ro: “Em dâu thím, Tiểu Cúc, dạo này hơi khó chịu, muốn nhờ con xem giúp.”
Điền Thái gật đầu chào chị ta. Người phụ nữ đỏ bừng mặt, lén lút trốn ra sau lưng Cao Huệ Quyên, có vẻ chỗ đau của chị ta hơi khó nói.
Trong lòng Điền Thái còn vướng chuyện khác, muốn giải quyết nhanh gọn. Nhưng thấy chị ta do dự thế này, e là một lúc không xong.
“Chị Tiểu Cúc, em đang có việc gấp cần tìm đội trưởng. Hay là tối nay chị có tiện không? Chị đến chỗ em, em khám kỹ cho chị nhé?”
Điền Thái biết chị Tiểu Cúc là người nhút nhát, sợ hai người hiểu lầm mình từ chối, liền giải thích tình hình bên bờ sông. Lúc này hai người mới biết Điền Thái thực sự có việc.
“Vậy thím đi với con lên phòng đại đội, chú con chắc đang ở đó!”
Hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, Cao Huệ Quyên nào còn để tâm đến bệnh của Tiểu Cúc nữa. Bà vội kéo Điền Thái chạy lên phòng đại đội, trong lòng chửi thầm mấy ông bố bà mẹ vô tâm. Lỡ con cái có mệnh hệ gì, cái Tết này nhà bà cũng đừng hòng yên ổn.
Hai người vừa đến phòng đại đội thì gặp Trương Đức Phát đang ra ngoài đi vệ sinh. Điền Thái vừa kể xong tình hình, mặt Trương Đức Phát liền xịu xuống. Ông gọi mấy người đang ở trong phòng đại đội, cùng nhau chạy về phía bờ sông.
Sở dĩ Điền Thái nhất quyết phải tìm Trương Đức Phát, một là vì ông là đội trưởng, có uy tín trong thôn, bọn trẻ chịu ảnh hưởng từ bố mẹ nên đều sợ ông; hai là chuyện không cho mọi người ra mặt băng phải do chính đội trưởng lên tiếng.
Là một nữ cảnh sát đặc nhiệm, bơi lội là kỹ năng bắt buộc.
Nhưng Điền Thái không giỏi khoản này. Năm đó bài kiểm tra thể lực 200 mét bơi phải hoàn thành trong vòng sáu phút, cô chỉ vừa đủ đạt.
Mọi người vừa rẽ qua sân nhà Điền Thái, từ xa đã thấy đứa bé mặc áo đỏ nằm sấp trên mặt băng, đứa còn lại không thấy đâu. Rồi ngay trước mắt họ, đứa bé áo đỏ đột nhiên biến mất.
“Không ổn!”
Điền Thái lao đầu tiên về phía bờ sông. Tình huống cô lo nhất cuối cùng đã xảy ra: “Cứu người mau!”
Trương Đức Phát dẫn người chạy theo sát phía sau, lao về hướng đứa bé áo đỏ vừa rơi xuống.
Con sông này là nước chảy, dòng nước không lớn không nhỏ. Điền Thái chạy thẳng đến chỗ mặt băng cách điểm rơi khoảng năm mươi mét về phía hạ lưu. Giờ phút này, cô chẳng còn để tâm đến chuyện mình biết bơi hay không. Cô nhặt một hòn đá bên cạnh, liên tục đập xuống mặt băng.
Đập liên tiếp mấy nhát, cô tạo ra một cái lỗ dài. Chỗ cô chọn là một cửa xả nước, nếu đứa bé trôi xuôi, chắc chắn sẽ phải đi qua đây.
Lúc này, tiếng hét từ phía trước vọng lại, những người đang dàn hàng canh mặt băng: “Trôi xuống rồi! Trôi xuống rồi! Chặn dưới kia đi!”
Điền Thái không ngẩng đầu, hét vọng ra phía trước: “Cháu đang ở đây!”
Vừa thấy màu đỏ xuất hiện trong tầm mắt, cô nhanh như cắt chộp lấy, dùng lực nhấc bổng lên, ném cho người đang chờ sẵn bên cạnh.
Nghiêm Húc Đông ôm chặt đứa bé lạnh toát. Thằng bé rơi xuống sau, vẫn còn tỉnh, chỉ bị sặc nước. Trương Đức Phát xách ngược nó lên, vỗ vài cái. Nó ho vài tiếng rồi òa khóc nức nở.
Bà mẹ được Mễ Thằng gọi đến, lúc đó sợ đến mức quỳ rạp xuống đất. Đây là cái gốc của nhà bà, nếu xảy ra chuyện gì ở đây, bà cũng chẳng muốn sống nữa. Một lúc sau, tiếng khóc của mẹ và con vang lên không ngớt.
Vớt xong đứa thứ nhất, Điền Thái không dám phân tâm. Cô tiếp tục nhìn chằm chằm mặt nước chảy, thầm cầu nguyện đứa trẻ kia đừng chìm xuống đáy.
