Chương 56: Chúc Tết.
Sau đó, đội sản xuất không còn tính đến chuyện để Điền Thái đi tuyên truyền gương dũng cảm cứu người ở các đại đội khác nữa. Ngoài những người trong đại đội Bắc Sơn ra thì cũng chẳng ai biết chuyện Điền Thái cứu người.
Tuy nhiên, Lý Thiết Cương có để lại lời nhắn về chuyện hộ khẩu của cô, đợi khi nào huyện làm việc trở lại thì sẽ làm cho cô, làm xong sẽ tìm người mang sổ hộ khẩu đến tận nơi.
Ngày thứ ba sau khi hai vị lãnh đạo đến, đứa bé mặc áo đỏ được cứu cùng bố mẹ nó xách đồ lên nhà, đi cùng còn có Trương Đức Phát.
Ngoài việc cảm ơn Điền Thái, họ còn bắt đứa bé quỳ lạy cô. Điền Thái muốn ngăn cũng không kịp, đầu nó dập xuống đất nghe cái cộp cộp, cô nghe thôi đã thấy đau.
“Bác sĩ Điền, nó đáng phải lạy như thế. Nếu không có chị, nó đã mất mạng rồi. Lỡ có chuyện gì thì tôi và nhà tôi chắc đau lòng chết mất!”
Hồ Hiểu Cầm vừa nói vừa nhớ lại sự nguy hiểm hôm đó, không kìm được mà rơi nước mắt.
Chồng của Hồ Hiểu Cầm là cán bộ công xã, đứa bé này là con trai duy nhất họ có được sau khi sinh hai cô con gái.
Hơn nữa, Hồ Hiểu Cầm vì đứa bé này mà tổn thương sức khỏe, sau này không thể mang thai được nữa. Nếu đứa bé có mệnh hệ gì thì coi như nhà họ tuyệt tự.
Bé trai tên là Đông Đông, bị rơi xuống nước cảm lạnh sinh bệnh, hôm qua mới tiêm một mũi ở trạm y tế của công xã nên đỡ hơn. Vừa khỏi một chút là đã theo bố mẹ đến chỗ Điền Thái ngay.
Đông Đông là một đứa bé rất lễ phép. Quỳ lạy xong đứng dậy, nó lại cúi chào Điền Thái, “Khụ khụ, cảm ơn chị Điền.”
“Không có gì.”
Điền Thái mỉm cười xoa đầu nó. Bé trai rất đẹp trai, mắt to mí rõ, lông mi cong vút.
Nhưng nhiệt độ trên trán có vẻ không ổn, và từ nãy đến giờ thỉnh thoảng nó lại ho một tiếng.
Điền Thái cầm tay Đông Đông lên, ngón tay đè lên mạch đập cảm nhận một lúc, lại bảo nó há miệng xem lưỡi.
Cô nhìn về phía bố mẹ Đông Đông hỏi, “Đứa bé này có phải phổi không tốt không?”
Bố Đông Đông sững người, liếc nhìn vợ mình, tưởng là cô ấy nói.
Hồ Hiểu Cầm lắc đầu, “Em chưa nói.”
“Chắc là phổi của Đông Đông vốn đã không tốt, lần này lại bị lạnh thêm. Anh chị chú ý tình trạng của nó, nếu thấy khó chịu thì nhanh chóng đưa đến trạm y tế khám. Bây giờ nó đang sốt nhẹ.”
Đứa bé này có khả năng bị viêm phổi, nhưng với khả năng của cô thì chưa thể biết được có phải bẩm sinh hay không. Cô chỉ có thể thấy đây là viêm phổi mãn tính, không phải do lần rơi xuống nước này gây ra.
Viêm phổi bẩm sinh có loại do tổ chức phổi phát triển không đầy đủ, thường là bệnh ở trẻ sơ sinh. Cũng có một số trường hợp do thai nhi hít phải phân su trong bụng mẹ, hoặc hít phải nước ối khi sinh.
Loại này lúc nhỏ có thể chữa được, chỉ là trình độ y tế nông thôn bây giờ chưa chắc đã phát hiện ra. Trước đây Điền Thái từng gặp ở phòng khám của ông nội.
Hồ Hiểu Cầm sững người, chợt nhớ lại lời bố cô nói: “Bác sĩ Điền chữa bệnh giỏi lắm, Đông Đông hay ho, con có thể dẫn nó đến xem thử.”
Chính cô ấy đã không tin ở làng quê có thể có bác sĩ giỏi, dù sao thì bác sĩ ở trạm y tế huyện còn không dám chắc chữa khỏi được.
“Bác sĩ Điền, chị xem có thể khám cho con trai tôi được không, hoặc kê chút thuốc?” Hồ Hiểu Cầm chợt lên tiếng.
Bố Đông Đông ngạc nhiên nhìn cô ấy, định nói gì đó nhưng há miệng rồi lại nuốt xuống.
Điền Thái cũng sững người.
“Bệnh của Đông Đông đến trạm y tế là được, cách hiệu quả nhất là tiêm thuốc.”
Nghe cô nói vậy, Hồ Hiểu Cầm lại càng kiên quyết hơn. Nếu Điền Thái ngay lập tức đi kê thuốc thì cô ấy mới thấy ngượng.
Điền Thái thấy không thể từ chối được, đành dẫn Đông Đông đến bàn, kiểm tra kỹ lưỡng một lần. Lúc nghe phổi vì không có ống nghe, cô đành ngượng ngùng áp tai vào. Cuối cùng, cân nhắc theo triệu chứng của nó, cô kê thuốc: “Thuốc viên ngày mai mới lấy được, mỗi ngày uống một viên, khoảng nửa tháng.”
Sau khi tiễn mấy người đi, Điền Thái nhìn đồ đạc trên bàn ở gian chính, có bánh đào, đường đỏ và một lọ mạch nha, đều là những thứ tốt.
Bên kia, vợ chồng vừa rời đi cũng có một bụng lời muốn nói, đợi đến khi tách khỏi Trương Đức Phát mới nói.
“Sao em lại tìm cô ấy kê thuốc?”
Khổng Hiến Vỹ hỏi. Không phải anh ta coi thường người, nhưng một bác sĩ làng quê thì có bản lĩnh chữa bệnh gì? Có bản lĩnh thật thì đã sớm đến công xã hoặc huyện rồi.
Hồ Hiểu Cầm biết chồng mình sẽ hỏi thế, cô ấy đưa tay xoa đầu con trai đầy thương xót.
“Bố em nói bác sĩ Điền này xem bệnh cũng được. Dù sao chúng ta cũng đã dẫn Đông Đông đi khám không ít bác sĩ rồi, không thiếu một người này. Lỡ may gặp đúng người giỏi, nó cũng đỡ khổ hơn.”
Cũng đúng, biết đâu được. Khổng Hiến Vỹ mới không nói gì thêm, trong lòng nghĩ sau Tết vẫn phải đưa Đông Đông lên bệnh viện thành phố khám, chứ trạm y tế ở đây ngoài tiêm ra thì chẳng làm được gì.
Điền Thái cất đồ vào tủ trên giường, rửa tay rồi quay lại phòng thuốc nhặt thuốc. Cô nghiền mấy loại dược liệu cần dùng thành bột, lúc pha thuốc cô dùng nước mưa đã pha loãng.
Bây giờ tốc độ vò thuốc viên của cô ngày càng nhanh, chẳng mấy chốc đã vò được cả một mâm đầy những viên thuốc đều tăm tắp. Để hơi khô một chút là có thể cho vào ống tre.
Hôm sau, Hồ Hiểu Cầm dẫn con đến lấy thuốc, nhất quyết để lại hai hào tiền thuốc.
Còn nhà Lý Đại Sinh thì không thấy đến lần nào. Nghe La Tú Diễm nói, con trai nhà ấy tối hôm đó cũng bị sốt, nhưng hai vợ chồng chỉ cho nó uống chút thuốc, thấy không đỡ thì đưa con đến trạm y tế của công xã.
Điền Thái cũng không quan tâm nữa. Dù sao thì đứa bé đó là đứa vô lễ nhất. Nếu không phải thói quen làm cảnh sát khiến cô hành động, thì loại trẻ hỗn láo đó cô thật sự không muốn cứu.
Mấy ngày trước Tết, Điền Thái đi theo xe lừa của làng đến chợ phiên của công xã, mua không ít đồ dùng cho Tết.
Sau đó lại cùng dân làng về. Trong tháng Giêng cô không định ra ngoài nữa.
Mùng Hai Tết, La Phúc Anh dẫn chồng con về thôn Tựa Sơn. Tối hôm đó, cả nhà ba người đến chỗ Điền Thái chúc Tết.
La Phúc Anh là em gái của La Phúc Lợi. Trước đây con trai chị ấy là Binh Binh bị đau bụng từng tìm Điền Thái khám, nhưng Điền Thái chẩn đoán là trong bụng có giun đũa.
Vì không có thuốc chữa, cô bảo họ tự lên huyện khám. Đến trạm y tế, bác sĩ khám xong xác nhận đúng là do giun trong bụng gây ra, gọi là tắc ruột do giun đũa.
Nhưng tình trạng của Binh Binh còn nhẹ, búi giun trong ruột không lớn lắm. Nếu nặng hơn thì phải phẫu thuật.
Sau đó uống thuốc trạm y tế kê, phải liên tục đẩy ra mấy ngày mới sạch. Chính vì thế, hai vợ chồng rất biết ơn Điền Thái, cố tình nhân dịp Tết đi thăm họ hàng để đến cảm ơn cô, tiện thể chúc Tết luôn.
“Bác sĩ Điền, thực sự cảm ơn chị quá!”
La Phúc Anh trước đây còn không tin tưởng bác sĩ làng quê, bây giờ cũng đã thay đổi suy nghĩ.
“Không biết chị thích gì, em tự tay làm cho chị một cái áo.”
La Phúc Anh lấy từ trong túi xách ra một cái áo, là một chiếc áo sơ mi trắng, cổ nhỏ.
Điền Thái vừa nhìn đã thích ngay. Kiểu dáng của cái áo này hơi khác so với bây giờ, phần eo được thu vào một chút, khiến cả áo không có cảm giác rộng thùng thình.
