Chương 57: Phụ khoa.
Cô nàng nóng lòng chạy về phòng mặc thử, vừa vặn như in, soi đi soi lại trước cái gương nhỏ. Từ khi tới đây, đúng là đủ thứ quần áo quê mùa nhất cô cũng từng mặc qua rồi.
So với mấy bộ kia, bộ này thời trang hơn hẳn.
La Tú Diễm tặc lưỡi hai tiếng.
“Tay nghề của cô cháu ngày càng tốt rồi đấy. Hồi nhỏ cháu thích nhất là mặc quần áo do cô may, mấy mảnh vải vụn nhỏ xíu cô cũng ghép thành hoa cài đầu cho cháu, mấy đứa con gái trong thôn ghen tị với cháu lắm. Sau này mẹ cháu may cho cháu thì bọn nó hết ghen luôn.”
“Cái con bé này láo nhất đấy, nói mẹ mày thế cẩn thận về nhà bị ăn đòn đấy.”
La Phúc Anh được cháu gái khen nở hoa trong lòng, cười cười chọc nhẹ lên trán nó.
Mấy người nói cười rôm rả một hồi rồi mới ra về. Đợi họ đi rồi, Điền Thái nâng niu thay bộ quần áo ra, gấp gọn gàng cất vào hòm gỗ. Mùa đông mặc trong áo bông thì phí quá, để khi nào trời ấm hẵng mặc.
Sự xuất hiện của La Phúc Anh dường như mở ra một cánh cửa nào đó. Mấy hôm sau, người đến chúc Tết Điền Thái đều là những bệnh nhân từng được cô chữa trị.
Ngay cả vợ chồng Hồ Thúy Hoa ở thôn Thanh Sơn cũng bế con sang thăm.
Điền Thái tiện thể bắt mạch cho Hồ Thúy Hoa luôn.
“Cơ thể vẫn còn yếu lắm. Thuốc viên tôi đưa chị đừng ngừng uống nhé, sắp hết thì nhớ sang lấy tiếp.”
Con trai của hai người cũng đã đặt tên rồi, tên là Trương Quang Tông. Hồ Thúy Hoa bảo là nhờ đội trưởng đặt, sau này sinh đứa thứ hai, dù trai hay gái cũng gọi là Diệu Tổ.
Đợi đến khi Điền Thái rảnh rỗi trở lại, thời gian đã trôi qua ngày rằm tháng Giêng.
Buổi sáng hôm ấy, giặt xong quần áo, cô mở cửa bếp ra sân sau chẻ củi. Đống gỗ tích trữ trước kia giờ đã đốt hết một nửa rồi.
Bởi phần lớn thời gian cô đều ở nhà, nên không nhịn được mà muốn cho căn phòng thật ấm áp.
Đang chẻ hăng say thì nghe tiếng ai đó gọi ngoài sân. Điền Thái thò đầu ra nhìn, thì ra là chị Tiểu Cúc – người trước đó từng nói tối sẽ sang khám bệnh.
“Chị Tiểu Cúc! Em ở đây! Chị vào nhà ngồi trước đi, em xong ngay đây!”
Điền Thái giơ tay vẫy vẫy chị ấy, rồi tăng tốc chẻ nốt mấy khúc gỗ cuối cùng.
Cô đeo găng tay vải thô vào, xếp từng lớp củi đã chẻ dựa vào tường cho ngay ngắn, lại lấy chổi quét hết mùn cưa trên đất vào cái ki rồi để sang một bên. Xong xuôi mới tháo găng tay vào nhà.
Cô rửa tay, lấy cốc rót cho Hoàng Tiểu Cúc một cốc nước.
“Chị uống chút nước đi. Chị thấy người thế nào ạ?”
Hoàng Tiểu Cúc mặt hơi đỏ, không biết mở lời thế nào. Chị muốn khám bệnh phụ nữ, nhưng nghĩ bác sĩ Điền vẫn còn là một cô gái trẻ, nói ra bệnh tình của mình thấy ngượng chín cả mặt.
Hơn nữa chị chồng chị ấy bảo, khám loại bệnh này còn phải cởi quần.
Nghĩ đến đây càng thấy ngượng ngùng, chị đặt cốc nước xuống bàn định đi luôn: “Tôi… tôi không khám nữa.”
Điền Thái vừa định khuyên vài câu thì chị ấy đã quay đầu bước thẳng ra ngoài.
Hoàng Tiểu Cúc dừng lại ở cổng, do dự một lát rồi lại quay vào. Mặt đỏ bừng, đầu ngoảnh sang một bên nhìn chằm chằm cái bàn không nói gì.
Một lúc lâu sau, dường như đã hạ quyết tâm lớn lắm, chị ngẩng đầu nhìn Điền Thái, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Bác sĩ Điền, bệnh phụ nữ… cô… cô có khám được không?”
Bệnh phụ nữ? Chắc là nói về phụ khoa nhỉ, Điền Thái không dám nhận bừa.
“Cái này phải xem tình hình đã. Những ca đơn giản hoặc nhẹ thì em xem được, nhưng nếu nặng quá thì em cũng bó tay, phải đến trạm y tế hoặc bệnh viện thôi.”
Điền Thái nhắc đến trạm y tế, mặt Hoàng Tiểu Cúc liền trắng bệch. Lại do dự một hồi, chị mới từ từ ngồi xuống ghế, đưa cổ tay cho cô.
Điền Thái nhướng mày, không bắt mạch vội.
“Chị có thể kể sơ qua triệu chứng cho em được không ạ? Kiểu như khó chịu thế nào.”
Hoàng Tiểu Cúc cắn môi: “Là… ngứa, đau, còn… còn chảy… chảy dịch.”
Nếu không phải thính lực của Điền Thái hơn người thì cũng khó mà phân biệt được chị ấy nói gì. Nhưng theo mô tả của Hoàng Tiểu Cúc, có vẻ giống viêm nhiễm phụ khoa. Loại bệnh này bắt mạch chắc không thấy gì bất thường, nhưng Điền Thái vẫn đặt tay lên.
“Chảy dịch ạ? Có màu không ạ?” Vừa bắt mạch cô vừa hỏi.
Hoàng Tiểu Cúc sững người, gật đầu: “Có, màu vàng. Ừm, vàng xanh ấy.”
“Có mùi không ạ?”
“Có, có… có mùi hôi.”
Hoàng Tiểu Cúc dần thả lỏng hơn. Không cảm thấy ánh mắt khác thường nào khiến chị dễ chịu hơn nhiều, và dưới sự gợi ý của Điền Thái, chị nhớ thêm nhiều chi tiết: “Nó hơi dính ạ.”
Điền Thái cơ bản đã nắm được tình hình, để chắc chắn hơn: “Nào, há miệng ra, thè lưỡi.”
Lưỡi của Hoàng Tiểu Cúc rõ ràng đỏ hơn bình thường, rêu lưỡi dày và vàng – đây là triệu chứng điển hình của thấp nhiệt trong cơ thể.
“Nước tiểu có vàng không ạ? Chỗ đó có cảm giác nóng rát không? Kiểu như sưng đau bỏng rát ấy.”
“Có! Mà nước tiểu cũng vàng nữa!”
Tự Hoàng Tiểu Cúc cũng không đặc biệt để ý đến điểm này, nhưng Điền Thái vừa nói chị liền nhớ ra. Cảm giác sưng đau quả thực có, chỉ là chị không để bụng.
Lần nào chị cũng nghĩ tại chồng mình, nhưng có những hôm hai người không ngủ cùng giường chị vẫn thấy nóng ran, lại còn đau nữa.
Điền Thái bảo chị vào phòng trong cởi quần nằm lên giường khám, xem xét kỹ lưỡng rồi nói: “Chị mặc đồ vào đi ạ.”
Điền Thái ghi lại triệu chứng và dấu hiệu bên ngoài của Hoàng Tiểu Cúc vào bệnh án của mình.
“Thế chị có thấy người nặng nề, hay mệt mỏi không? Hay các khớp như đầu gối, mắt cá chân có bị sưng đau không?”
Hết cơn ngượng ngùng ban nãy, Hoàng Tiểu Cúc nghe vậy liền gật đầu lia lịa. Bác sĩ Điền đúng là thần thánh! Chính chị còn chẳng nghĩ đó là bệnh mà cô đã nói ra hết rồi!
“Thế bệnh của tôi còn chữa được không?”
“Được ạ!”
Không có gì khó cả. Đây là do thấp nhiệt hạ chú gây ra, kê đơn thanh nhiệt trừ thấp chỉ đới là được. “Em kê đơn cho chị, nhưng thuốc viên thì phải mai mới đến lấy được. Em sẽ cố gắng làm trong chiều nay.”
Điền Thái quay về phòng sách, kéo ngăn tủ thuốc ra, bốc thuốc theo đơn: trư linh, phục linh, xích thược, đan bì, trạch tả… Cô trải đều các vị thuốc lên bàn sách, chỉ cho Hoàng Tiểu Cúc vẫn chưa về xem: “Mấy thứ này đều phải nghiền thành bột, sau đó trộn theo tỷ lệ rồi vo thành viên. Nên em nói mai mới lấy được thuốc.”
Hoàng Tiểu Cúc nhìn đống thuốc trên bàn, thấy hơi áy náy, không nhịn được mà đưa tay lau lau lên quần.
“Bác sĩ Điền, hay là… hay là cô chỉ tôi cách nghiền, tôi phụ cô làm nhé!”
Điền Thái nghĩ một mình làm cũng hơi buồn, bèn đồng ý. Cô lấy cối xay thuốc ra, rửa tay rồi chỉ cho chị ấy cách dùng. Thứ này dùng rất đơn giản, chỉ cần biết lấy đà là được.
Tuy Hoàng Tiểu Cúc tính tình có hơi nhút nhát, nhưng làm việc thì rất cừ. Điền Thái chỉ dạy một lần là chị đã biết làm, chẳng mấy chốc đã xay có bài bản. Hai người vừa làm vừa tán chuyện.
Tâm trạng căng thẳng của chị cũng dần tan biến, chị mới kể với Điền Thái về thời điểm bắt đầu phát bệnh, cùng những khó chịu suốt thời gian qua, và vì thế mới nghĩ đến việc đi khám.
“Loại bệnh này bình thường lắm chị ạ. Mẹ em từng nói rồi, mười người phụ nữ thì chín người có bệnh phụ khoa, mà chín người đó mức độ nặng nhẹ cũng khác nhau. Đây là chuyện khó tránh, chị cũng đừng ngại ngùng gì hết.”
