Chương 063: Lần sau anh không làm thế nữa.
Đầu óc hỗn độn của Vân Sanh bỗng ù đi, cô lập tức tỉnh táo, nghiêng đầu đẩy anh ra.
“Không được!”
Tần Nghiễn Xuyên vẫn quỳ trong bồn tắm, nghiêng người tới, hai cánh tay chống lên hai thành bồn, kẹp cô trong lòng, rồi cúi xuống chặn môi cô.
Nuốt trọn những lời phản kháng của cô.
Hôm qua, anh ôm cô nhịn cả một đêm, coi như báo đáp, cô cũng đâu thể chỉ trả anh bằng nửa ngày sung sướng.
Vân Sanh trượt chân, suýt ngã vào nước, luống cuống tay vịn vai anh mới giữ vững được.
Còn sự “chủ động” của cô khiến hơi thở anh đột ngột nóng bỏng, một tay ôm eo cô, rồi ấn xuống, cúi đầu hôn cô dữ dội.
Vân Sanh khẽ giãy là cảm giác như sẽ chết đuối, cuối cùng chỉ đành tức tối để mặc anh đè cô trong lòng, tùy ý ức hiếp.
Một giờ sau.
Tần Nghiễn Xuyên ôm Vân Sanh đã tắm sạch ra khỏi phòng tắm, khăn tắm trắng quấn quanh người, bờ vai và cổ để lộ đầy dấu vết mờ ám.
Hơi thở cô vẫn còn chút hỗn loạn chưa kịp bình phục, hàng mi uể oải rũ xuống.
Tần Nghiễn Xuyên đặt cô lên giường, kéo chăn đắp, lại nhẹ nhàng cởi khăn tắm cho cô.
Cô để mặc anh làm, đến sức phòng bị cũng không còn.
Nhưng Tần Nghiễn Xuyên lần này cũng không làm gì thêm, quả thật chỉ đơn thuần hầu hạ cô.
Anh vuốt tóc cô ra khỏi gối, lại đặt bàn tay lộ ra ngoài của cô vào trong chăn lông ngỗng, cúi xuống hôn má cô: “Ngủ trước hay ăn trước?”
Cô không trả lời, cũng không mở mắt.
“Vậy ngủ một lát, ngủ dậy rồi ăn, anh đã xin nghỉ cho em rồi.”
Cô vẫn không mở mắt.
Tần Nghiễn Xuyên nhìn gương mặt ngủ yên tĩnh của cô, khóe môi khẽ động, sự thỏa mãn thể xác mang đến cho anh niềm vui vô hạn, lúc này chỉ cần nhìn khuôn mặt nhỏ ngủ say của cô cũng thấy yên lòng.
Anh lại hôn má cô, rồi mới nhẹ nhàng rời đi.
Khi Vân Sanh tỉnh lại lần nữa, trời đã xế chiều.
Cô mơ màng mở mắt, thấy căn phòng quen thuộc, bỗng có chút hoảng hốt, cảm giác như giấc ngủ ngon đêm qua chỉ là ảo tưởng.
Cô chống tay ngồi dậy, xuống lầu.
Tần Nghiễn Xuyên đang ở dưới nhà họp video, nghe tiếng cô xuống lầu, liền tắt âm.
“Dậy rồi à?” Anh dịu dàng hỏi.
Vân Sanh thấy máy tính xách tay trước mặt anh, bước chân khựng lại.
Anh xoay máy tính về hướng tường, cô mới bước tiếp, tiếp tục xuống lầu, nhưng không nói tiếng nào.
“Anh tắt tiếng rồi.” Anh ân cần nói.
Vân Sanh nhìn anh một cái kỳ lạ, thấy lúc này anh dịu dàng đến lạ.
Cứ mỗi lần bắt nạt cô dữ dội xong, anh lại làm ra vẻ này để dỗ cô.
“Đi ăn trước đã, đồ ăn đều trong tủ giữ nhiệt, anh mười phút nữa xong, ăn xong anh đưa em về.” Anh nói.
Vân Sanh vẫn không thèm để ý, lướt qua anh định đi. Cô tự mình về cũng được.
Như thể đoán trước, anh vươn tay nắm lấy cổ tay cô, kéo cô lại, đặt thẳng lên đùi mình.
Vân Sanh sợ hãi vội liếc nhìn máy tính hướng tường, không dám phát ra tiếng nào, chỉ quay đầu trừng mắt nhìn anh.
Anh trấn an ôm eo cô, dịu dàng nói: “Mười phút được không? Nhiều nhất mười phút, kết thúc cuộc họp anh sẽ đưa em về.”
Giọng anh dịu dàng, nhưng động tác chẳng dịu dàng chút nào, như cánh tay thép khóa chặt cô trong lòng.
Vân Sanh cắn môi, vẫn không mở miệng nói câu nào, cô cũng không chắc máy tính có thực sự tắt tiếng không.
Tần Nghiễn Xuyên thấy cô yên lặng ngồi trên đùi anh, mới giơ tay bật lại âm thanh, cuộc họp tiếp tục, nhưng máy tính vẫn hướng tường.
Lúc này, những người trong phòng họp phát hiện camera của tổng giám đốc Tần đột nhiên bị tắt, nhưng không ai dám lên tiếng hỏi vì sao.
Tần Nghiễn Xuyên mất mười phút để xác nhận lịch trình kế hoạch, rồi kết thúc cuộc họp.
Ngón tay thon dài ấn lên máy tính, gập nó lại.
Sau đó mới nói với Vân Sanh: “Giận à?”
Vân Sanh không nói, nhưng mặt căng cứng, rõ ràng là đang giận.
Anh nói: “Lần sau anh không làm thế nữa.”
Vân Sanh cảm thấy câu này nghe quen tai, hình như hai ngày trước mới nghe.
Tần Nghiễn Xuyên bây giờ vô sỉ đến mức khiến cô thán phục hết nấc.
“Anh buông em ra.” Cô căng mặt, không hề dịu đi chút nào.
“Vậy ăn cơm trước có được không?” Tần Nghiễn Xuyên vẫn dịu dàng nói.
Bây giờ sự kiên nhẫn của anh tốt một cách kỳ lạ.
“Ăn xong, anh sẽ đưa em đi.” Anh lại nói.
Như đang nhấn mạnh điều gì một cách ẩn ý.
Tiếp tục giằng co cũng chẳng có lợi cho cô.
Ngực Vân Sanh phập phồng, cuối cùng không phản bác nữa.
Anh buông tay đang ôm eo cô, đứng dậy, nắm tay cô vào phòng ăn.
Bày đồ ăn mà bác Triệu đã để trong tủ giữ nhiệt ra, xếp bát đũa cho cô, rồi cùng cô ăn cơm.
Bữa cơm này rất yên tĩnh, nhưng giữa họ từ lâu đã không cần quá nhiều lời khách sáo, dù chỉ yên lặng ở bên nhau cũng thoải mái.
Đợi ăn xong, Tần Nghiễn Xuyên lái xe đưa cô về nhà cũ.
“Hôm nay bố và dì Cẩm không ở nhà, em về cũng không phải lo ứng phó với ai, người làm trong nhà sẽ không nói lung tung.”
Tần Nghiễn Xuyên vừa lái xe, vừa trấn an cô.
Anh biết cô sợ điều gì: sợ bị gia đình phát hiện, sợ lúc cô muốn chia tay sẽ không giải quyết được hậu quả.
Trước đây anh đoán được những suy nghĩ này của cô, sẽ tức giận, nhưng bây giờ thì không.
Có lẽ bốn năm xa cô, anh hối hận vô số lần, giờ chỉ muốn nắm chặt cô.
Cô nghĩ thế nào cũng được.
Những chuyện nhỏ nhặt này, anh sẵn lòng chiều theo cô.
“Ừ.” Vân Sanh lúc này mới đáp lại một tiếng.
Anh bỗng nói: “Thứ năm tuần sau, nhớ xin nghỉ một ngày.”
Lông mi Vân Sanh khẽ động, hai tay đặt trên đầu gối bỗng siết chặt.
Thứ năm tuần sau, ngày 13 tháng 11, là ngày giỗ của dì Tôn.
“Bốn năm rồi em không đi thăm bà ấy.” Giọng Tần Nghiễn Xuyên hơi lạnh.
Cô đi du học bốn năm, suốt thời gian đó không về nước một lần, đương nhiên cũng bỏ lỡ bốn lần giỗ của mẹ anh.
Tôn Nhã Linh thích Vân Sanh, Vân Sanh có thể được nhà họ Tần cưu mang cũng là di nguyện của Tôn Nhã Linh.
Nếu không, một tiểu thư bị đuổi khỏi nhà họ Ôn, dựa vào đâu để được nhà họ Tần dung nạp?
Vân Sanh mang ơn, mỗi năm đến ngày giỗ của Tôn Nhã Linh, cô đều chuẩn bị sớm, không bao giờ vắng mặt.
Thế mà đột ngột ra đi dứt khoát như vậy, không đến thăm bà ấy lần nào nữa.
Vân Sanh cúi mắt, nhìn những ngón tay đang bấu chặt đến trắng bợt của mình.
“Xin lỗi.” Giọng cô pha chút chát chúa.
“Câu đó hãy để đến trước mộ dì ấy, tự mình nói với dì.”
Vân Sanh mím chặt môi, cuối cùng không thể tiếp lời.
Kẻ tội đồ như cô, khi đến trước mộ dì Tôn, há một câu xin lỗi là có thể nhẹ nhàng bỏ qua sao?
Xe dừng, Tần Nghiễn Xuyên nhìn cô: “Đến rồi.”
Vân Sanh tỉnh lại: “Ừ, vậy em đi trước.”
Cô đẩy cửa xe bước xuống.
“Anh Nghiễn Xuyên tạm biệt.” Cô đóng cửa xe, chào tạm biệt lịch sự như thường lệ, rồi quay người định vào.
Tần Nghiễn Xuyên bỗng gọi cô lại: “Ôn Vân Sanh.”
Cô khựng bước, quay đầu.
Tần Nghiễn Xuyên ngồi trong xe, con ngươi đen nhìn cô qua ô cửa hạ xuống.
“Em chưa từng nghĩ sẽ nói xin lỗi với anh sao?”
