Chương 064: Ảnh chụp kỷ niệm ngày lễ tình nhân.
Vân Sanh khựng lại một chút, sau mới nhận ra anh vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện chia tay bốn năm trước.
Nhưng lúc đó, anh cũng đã đồng ý mà.
Cơ mà Vân Sanh cũng hiểu, kiêu hãnh như Tần Nghiễn Xuyên, anh sẽ không không đồng ý.
Từ nhỏ đã là con cưng của trời, được mọi người nâng niu, vạn năng, lòng tự trọng của anh không cho phép anh níu kéo ai đó một cách khổ sở.
Ngày hôm đó Vân Sanh nói chia tay, đúng vào sinh nhật hai mươi tuổi của cô.
Món quà sinh nhật anh tặng cô là một chiếc nhẫn.
"Sanh Sanh, chúng ta kết hôn đi."
Anh lấy từ trong túi áo khoác ra một chiếc hộp nhỏ nhung đỏ, mở ra, một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh nằm trong đó.
Ánh mắt Vân Sanh khẽ run, tim như bị bóp chặt.
"Anh không muốn đợi nữa, anh sẽ nói với gia đình, em không cần lo lắng, đã có anh."
Giọng anh vẫn trầm ổn, mọi việc anh đều sắp xếp chu toàn, luôn ung dung, không để cô phải áp lực hay khó xử.
Vân Sanh nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn kim cương lấp lánh ấy, ngẩn ngơ một lúc, tim đập một hồi nhanh hơn một hồi.
Nhưng trong đầu lại hiện ra khuôn mặt lo lắng của dì Cẩm.
Dì cầm một tấm ảnh chất vấn cô: "Con và Tần Nghiễn Xuyên yêu nhau sao?"
Đó là tấm ảnh chụp ở bờ Hậu Hải, hôm ấy là ngày lễ tình nhân, một nhiếp ảnh gia tự do cầm máy ảnh tới hỏi họ có muốn chụp ảnh tình nhân làm kỷ niệm không, một tấm chỉ mười tệ.
Vân Sanh lắc đầu nói không cần, nhiếp ảnh gia vẫn nài nỉ: Ngày lễ tình nhân chụp một tấm làm kỷ niệm tốt biết bao, các cặp đôi khác đều chụp mà.
Rồi Tần Nghiễn Xuyên bỗng đồng ý, nắm tay cô, dịu giọng nói: "Chụp một tấm thôi, được không em?"
Vân Sanh lúc ấy mới miễn cưỡng gật đầu.
Nhiếp ảnh gia giơ máy, hướng dẫn tạo dáng: "Có thể thân mật một chút, đừng cứng quá. Cô gái có muốn hôn bạn trai một cái không? Như vậy sẽ tự nhiên hơn, hôn má là được."
Vân Sanh do dự, Tần Nghiễn Xuyên bóp nhẹ tay cô: "Còn không mau hôn anh đi."
Sao tự nhiên anh lại nghe lời người khác thế nhỉ?
"Cô gái nhanh lên, bây giờ có gió, chụp lên đẹp lắm!"
Dưới sự thúc giục của nhiếp ảnh gia, cuối cùng Vân Sanh kiễng chân, ngước mặt hôn lên má anh.
Gió nhẹ lướt qua, thổi tung mái tóc cô, lộ ra gò má ửng hồng. Khóe môi Tần Nghiễn Xuyên khẽ nhếch nụ cười nhẹ nhàng, phía sau là mặt Hậu Hải lấp lánh sóng nước. Tuổi trẻ của thiếu nam thiếu nữ, rực rỡ và tươi sáng, bay bổng trong gió.
Nhiếp ảnh gia reo lên kinh ngạc, thậm chí còn nói có thể tặng miễn phí tấm ảnh, hỏi xem có thể đưa nó lên mạng xã hội cá nhân để quảng bá không.
Tần Nghiễn Xuyên chuyển thẳng cho anh ta mười nghìn tệ, bảo gửi ảnh tới, rồi giám sát anh ta xóa file gốc.
Tấm ảnh này, Tần Nghiễn Xuyên còn in ra hai bản: một bản anh giữ, một bản đưa cho Vân Sanh làm kỷ niệm ngày lễ tình nhân.
Anh nói, năm nào cũng phải chụp một tấm vào ngày lễ tình nhân.
Đây là chuyện các cặp đôi yêu nhau nhất định phải làm.
Chuyện đôi tình nhân khác làm, họ đương nhiên cũng phải làm.
Tần Nghiễn Xuyên, người chưa từng coi trọng những "quy tắc" mặc định ấy, bỗng nhiên trở nên nghiêm túc đến đáng sợ.
Vân Sanh đương nhiên không để ảnh ở nhà, mà kẹp trong trang sách, để trong ký túc xá.
Mãi đến vài tháng sau, chú Tần bỗng nhiên không khỏe trong người, cô vội vã từ trường chạy về, ba lô cũng mang theo. Dì Cẩm giúp cô dọn đồ, rồi thấy tấm ảnh kẹp trong sách.
Dì Cẩm cầm tấm ảnh chất vấn riêng cô: "Con và Nghiễn Xuyên yêu nhau sao?!"
Vân Sanh hoảng loạn không biết trả lời sao: "Con..."
Dì Cẩm lo lắng nắm chặt tay cô: "Sanh Sanh, không được, Nghiễn Xuyên không thể được. Ai cũng được, chỉ có Nghiễn Xuyên là không thể!"
"Nó là người thừa kế nhà họ Tần, là cháu đích tôn chói lọi nhất của nhà họ Tần. Cụ Tần sẽ không cho phép con gái nhà họ Ôn 'trèo cao' nhà Tần, lại còn dám mơ làm phu nhân họ Tần."
"Lúc con và Nghiễn Xuyên còn nhỏ, căn bản không biết nhà họ Ôn đã gây ra nghiệp chướng gì!"
"Cụ Tần chịu giữ con lại đã là ân điển lắm rồi. Mấy năm nay thấy con ngoan ngoãn biết nghe lời, cụ mới bằng lòng không nhắc tới chuyện cũ. Nhưng một khi biết con dám ở bên Tần Nghiễn Xuyên, cụ nhất định sẽ không bỏ qua đâu."
"Sanh Sanh, chuyện năm đó không liên quan tới con, con thậm chí còn không biết. Nhưng mọi việc trên đời đều có nhân quả, không thoát được. Dì chỉ mong con có thể an toàn ở lại nhà họ Tần, cả đời vô ưu, đừng sinh ra chuyện gì nữa."
"Sanh Sanh, chuyện này một khi vỡ lở, hậu quả con không gánh nổi đâu."
Ngón tay Vân Sanh đặt trên đầu gối bấu chặt, tim đập thình thịch, không biết là vì chiếc nhẫn kim cương sáng lóa trước mắt, hay vì tương lai hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát.
Cô nhìn vào đôi mắt dịu dàng của Tần Nghiễn Xuyên, mở miệng, giọng khô khốc: "Anh Nghiễn Xuyên, chúng ta chia tay đi."
Sắc mặt anh bỗng tối sầm lại, lặp lại hai lần: "Vân Sanh, đừng có bướng."
Cô hốt hoảng đứng dậy, vội vàng bỏ chạy. Lúc đứng dậy, cô làm rơi hộp nhẫn trong tay anh. "Keng" một tiếng vang giòn, chiếc nhẫn lăn trên nền gạch men.
Cô khựng lại một chút, nhưng vẫn không ngoảnh đầu lại mà đi thẳng.
Rốt cuộc cô là kẻ yếu đuối và ích kỷ. Yếu đuối đến mức không dám đối mặt với hiện thực tàn khốc, thà giả vờ không biết, thu mình vào trong vỏ ốc, tìm kiếm sự che chở an toàn nhất.
Ích kỷ đến mức không dám nói cho anh sự thật. Cô sợ bị bỏ rơi, sợ bị anh ghét bỏ.
Vốn dĩ cô là đứa trẻ bị vứt bỏ. Nhà họ Tần với cô là tất cả, là cọng rơm cứu mạng mà cô dốc hết sức muốn níu giữ.
Cô sợ bị vứt bỏ thêm một lần nữa.
Cô nghĩ, giá như mọi thứ có thể trở lại vị trí cũ, thì tốt biết bao. Nhà họ Tần vẫn là nhà của cô, Tần Nghiễn Xuyên vẫn là anh trai cô.
Cô có thể giữ mãi sợi dây liên kết khó khăn lắm mới có được này. Cô vẫn có nhà.
Thế nên cô ra nước ngoài trốn suốt bốn năm, chờ đến khi sóng yên biển lặng, chờ đến khi cô cũng có thể thản nhiên tiến thoái, mới quay về, giả vờ không có chuyện gì, tham luyến hơi ấm của nhà họ Tần.
Cô tưởng anh cũng đã buông bỏ từ lâu rồi.
Bởi vì anh là Tần Nghiễn Xuyên, anh Tần Nghiễn Xuyên chưa bao giờ gặp chuyện gì không qua nổi. Anh mãi ung dung, mãi bình tĩnh trước biến cố.
Còn lúc này, anh nhìn cô, đôi mắt đen láy thăm thẳm không thấy đáy: "Em chưa từng nghĩ nói với anh một câu xin lỗi sao?"
Vân Sanh mở miệng, muốn nói gì đó.
Anh lại bỗng dời ánh mắt, trực tiếp đạp ga, lái xe rời đi.
Anh bỗng mất hết hứng thú nghe cô trả lời.
Cô không nói xin lỗi, có lẽ cô đã quên cô đã vứt bỏ anh thế nào rồi.
Mà nếu cô nói xin lỗi, thì cũng chẳng qua chỉ là một lời xin lỗi xã giao.
Cô vô tâm như thế, sao có thể để ý bốn năm nay anh đã sống ra sao?
Nếu cô để ý, ngày đó cô đã không vứt bỏ anh mà đi.
Có những việc, đáp án đã quá rõ ràng. Anh không nên hỏi ra miệng, chỉ thêm phần khó xử.
Người không bỏ xuống được, không buông được, chỉ có mình anh.
Anh mím chặt môi, tay nắm vô lăng siết lại, gân xanh nổi lên.
Nhưng thì đã sao?
Cứ giữ cô lại là xong.
Không từ thủ đoạn, cũng phải giữ cô ở bên cạnh.
