Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Bé Con Ba Tuổi Được Cả Vạn Thú Cưng Chiều > Chương 81

Chương 81

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 81 có bản audio.

Chương 81: Một con cua, tám cái càng – Này, hai cái càng to…

 

Dễ thương ghê…

 

Bạch Thần không kìm được, đưa con cua đồ chơi trong tay cho con bé.

 

Bùi Niệm Niệm nhận lấy, không hề bấm bậy, mà cầm trên tay tò mò ngắm nghía.

 

“Anh dạy em chơi nhé.” Nói rồi, Bạch Thần lấy lại món đồ chơi từ tay con bé.

 

Bùi Niệm Niệm kiễng chân, ánh mắt hoàn toàn bị món đồ chơi đó hút hồn.

 

Bùi Trường Phong nhìn vẻ mặt chưa thấy đồ chơi bao giờ của Bùi Niệm Niệm, không nhịn được mà bĩu môi. Trong nhà có bao nhiêu đồ chơi, còn có cả phòng đồ chơi riêng cho con bé nữa.

 

Cũng có thấy nó thích thứ gì đến mức này đâu.

 

Bạch Thần bấm một cái ở phần đáy, sáu cái chân cua bắt đầu cử động qua lại, nhạc sôi động cũng vang lên theo.

 

Bùi Niệm Niệm chưa từng thấy thứ gì như vậy, kinh ngạc đến mức miệng hơi hé ra, đôi mắt long lanh nhìn Bạch Thần: “Sao nó còn có nhạc nữa?”

 

Bạch Thần gật đầu: “Em cầm ra chỗ trống đặt thử đi. Em đưa tay lơ lửng ở hai bên càng cua, nó sẽ chạy theo hướng ngược lại.”

 

“Chà!!!” Bùi Niệm Niệm sốt ruột đưa tay ra lấy, chạy lon ton ra phòng khách trống trải để đặt đồ chơi xuống.

 

Con cua vừa phát nhạc sôi động vừa bắt đầu bò ngang.

 

Bùi Trường Phong nhìn Bùi Niệm Niệm như một đứa ngốc, bên này chặn một cái, con cua chạy theo hướng ngược lại thì lại cười hì hì chạy sang bên kia chặn.

 

“Đồ ngốc!” Cậu lẩm bẩm, nhưng ánh mắt long lanh sự cưng chiều như sắp trào ra.

 

“Nhạc này không đúng thì phải?” Bùi Trường Phong vỗ vai Bạch Thần.

 

“Chẳng phải nên là: Một con cua, tám cái càng – Này, hai cái càng to…” Nói đến đó, cậu không nhịn được mà hát lên.

 

Ánh mắt liếc thấy Bạch Thần đang nhìn mình, cậu lập tức cứng đờ như bị kẹt.

 

Cậu ho một tiếng: “Tôi đi tìm cho nó cái xe nhỏ mà anh cả mua cho nó hôm trước, để nó đừng suốt ngày đòi ra ngoài chơi nước.”

 

Nhìn bóng dáng Bùi Trường Phong hốt hoảng bỏ chạy, Bạch Thần không nhịn được bật cười. Hai anh em họ có vài điểm khá giống nhau.

 

Ít nhất thì anh cũng từng định cài bài nhạc đó, sau này mới đổi thành bản hiện tại.

 

Ánh mắt anh chứa đựng ý cười mà chính anh cũng không nhận ra, nhìn đứa nhỏ phía trước chơi vui vẻ.

 

Ban ngày Bùi Niệm Niệm đã tiêu hao hết năng lượng, tối ngủ cũng sớm. Khi Bùi Trường Phong tắm xong bước ra, Bùi Niệm Niệm đã nằm trên giường ngủ như một con heo con.

 

Cái chân mũm mĩm trắng nõn đạp tung chăn ra một bên, đè ở dưới. Bùi Trường Phong có chút bất lực, kéo cái chăn nhỏ của con bé ra, rồi cuốn cả đứa nhỏ vào trong.

 

Trời mưa suốt ngày, trời trở lạnh, con nít yếu ớt, không thể để bị lạnh được.

 

Cậu vừa lau tóc vừa ngồi xuống bên bàn ở ban công, kéo cửa ban công lại, mở nước ép ra uống một ngụm.

 

Bên ngoài ban công, cơn mưa lớn đã chuyển thành mưa nhỏ lất phất, tí tách rơi xuống những vũng nước đọng lại trong sân dù đã thoát nước nhưng vẫn còn kha khá.

 

Cậu đưa tay ra hứng những giọt mưa chảy từ mái hiên xuống, mát lạnh, một cảm giác kỳ lạ lan tỏa từ đáy lòng.

 

Ngón tay cậu khẽ động, một luồng gió nhỏ cuộn lên quanh lòng bàn tay, cuốn hết những giọt mưa xung quanh tụ lại trong lòng bàn tay cậu.

 

Bùi Trường Phong lại cử động tay, trong sân tối đen, vang lên tiếng gió thổi qua lá cây làm rơi những giọt nước mưa xuống đất.

 

Cậu nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay mình, cậu đã thức tỉnh hệ phong!!!

 

Phía sau cánh cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa kính ban công. Bùi Trường Phong quay lại nhìn, một đứa nhỏ ba đầu thân hình mập mạp, khóe mắt đỏ hoe, chóp mũi đỏ ửng, khuôn mặt nhỏ cũng đỏ bừng đang nhìn cậu.

 

Đôi mắt to long lanh như vừa được rửa qua nước.

 

Bùi Trường Phong thấy đứa nhỏ há miệng, nước mắt rơi lã chã, vừa khóc vừa đập vào cửa kính ban công.

 

Hỏng rồi! Quên chừa khe hở!!!

 

Cậu vội vàng tiến lên kéo cửa ban công ra, tiếng khóc của đứa nhỏ lập tức vang lên.

 

Bùi Trường Phong cúi người bế đứa nhỏ lên, giọng dịu dàng: “Sao thế? Khóc gì nào? Có anh năm đây mà.”

 

“Hu hu…” Đứa nhỏ dụi khuôn mặt đỏ hoe vì khóc vào cổ cậu, không nói lời nào.

 

Bùi Trường Phong sợ con bé bị lạnh, bế vào trong rồi lấy chăn mỏng của con bé cuốn lại, lại rút giấy vệ sinh ở đầu giường định lau nước mắt cho con bé.

 

Đặt con bé lên đùi, Bùi Niệm Niệm cả người nhỏ bé cuộn tròn chui hẳn vào lòng Bùi Trường Phong, thỉnh thoảng lại nấc lên.

 

Muốn lau nước mắt cho con bé cũng không chịu, cứ dụi khuôn mặt nhỏ vào lòng cậu như vậy.

 

Chàng thiếu niên nhẹ nhàng vỗ lưng đứa nhỏ hơi tròn trịa, giọng dịu dàng hỏi: “Có phải gặp ác mộng không?”

 

“Không sao đâu, trong mơ đều là giả thôi. Có anh đây rồi, bé sáu đừng sợ.”

 

Một lúc lâu sau, đứa nhỏ trong lòng mới cử động.

 

Lè nhè gọi một tiếng “anh ơi”, Bùi Trường Phong đáp lại.

 

Cậu đưa tay sờ sau lưng con bé, đều là mồ hôi. Cậu lại bế con bé đứng dậy đi vào phòng thay đồ để lấy bộ đồ ngủ mới thay cho con bé.

 

Phòng thay đồ vốn hơi lạnh lẽo của chàng thiếu niên giờ đã dọn ra một góc để quần áo của đứa nhỏ.

 

Những bộ quần áo ấy nhỏ xíu, màu sắc ấm áp, như một cục bột nhỏ xông vào cuộc đời đầy bất ngờ của chàng thiếu niên.

 

Trước khi Bùi Niệm Niệm ra đời, cậu luôn là con út trong nhà, các anh chị trên đều tài giỏi hơn người, làm cậu trông như một kẻ vô dụng.

 

Lại đúng tuổi dậy thì, đang tuổi nổi loạn, cậu chẳng ít lần làm chuyện ngốc nghếch.

 

Có lúc cậu từng nghi ngờ mình có phải con trai nhà họ Bùi không.

 

Mãi đến khi mẹ sinh ra cái thứ nhỏ này, một cục bột nhỏ xíu, mềm mại, mũm mĩm, nhìn thấy cậu còn cười toe toét.

 

Mẹ cậu sinh đứa nhỏ này khi đã lớn tuổi, làm bố cậu lo lắng không thôi, sợ mẹ cậu xảy ra chuyện.

 

Cậu không hiểu, đã nguy hiểm như vậy, tại sao vẫn phải sinh nó ra, nhưng cậu chưa bao giờ hỏi trực tiếp.

 

Khi bàn tay nhỏ mềm mại, mũm mĩm của đứa nhỏ nắm lấy một ngón tay của cậu, trên vai Bùi Trường Phong đột nhiên có thêm một thứ gọi là trách nhiệm.

 

Dù đôi khi thật sự rất chán ghét cái thứ nhỏ này, nhưng Bùi Trường Phong vẫn âm thầm để ý đến nó.

 

Rồi phát hiện ra cái thứ nhỏ này hình như còn vô dụng hơn cả cậu, còn không giống người nhà họ Bùi hơn cậu. Ăn uống chơi bời lười biếng chuyện gì cũng nhúng tay vào, trong lòng cậu đột nhiên có cảm giác đồng bệnh tương liên.

 

Từ lúc đó, Bùi Trường Phong bắt đầu âm thầm chủ động gánh vác một thứ gọi là trách nhiệm của người anh.

 

Thay quần áo xong, lại vắt khăn ấm lau mặt cho con bé.

 

Bùi Niệm Niệm ngồi giữa giường lớn, tay vân vê một con gấu bông nhỏ.

 

“Anh ơi, bé sáu đói.” Đôi mắt to long lanh như vừa rửa qua nước nhìn cậu đầy tội nghiệp.

 

Bùi Trường Phong xoa xoa mái tóc, lẩm bẩm một tiếng “phiền phức”, rồi quay người định xuống lầu pha sữa cho con bé.

 

Bùi Niệm Niệm vội vàng bò dậy từ mép giường, định trượt xuống. Bùi Trường Phong quay lại đúng lúc nhìn thấy, giật mình.

 

Cái giường tuy không cao, nhưng với con nít thì vẫn có chút độ cao. Cậu vội vàng chạy tới đỡ lấy mông con bé bế lên.

 

“Sao lại không nghe lời thế hả? Còn muốn trượt từ trên giường xuống, giường cao như vậy, cũng không sợ ngã ra vấn đề gì à.”

 

Cậu nhẹ nhàng vỗ vào mông con bé.

 

Bùi Niệm Niệm cũng không chấp nhặt, dùng khuôn mặt nhỏ mềm mại cọ vào Bùi Trường Phong: “Muốn đi theo.”

 

Bùi Trường Phong bế con bé lên cao hơn một chút: “Được! Đi theo, đồ dính người.” Cậu lấy một cái áo khoác mặc cho con bé, rồi bế con bé xuống lầu.

 

Đèn hành lang tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, chiếu sáng suốt xuống dưới nhà.

 

Trong bóng tối, bốn cái bóng đèn sáng rực đột nhiên sáng lên, trông vô cùng rợn người.

 

Bùi Trường Phong bế con bé xuống lầu, giật mình theo phản xạ lùi lại một bước, hai tay ôm chặt đứa nhỏ trong lòng.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi