Chương 82: Không phải, tao là anh mày, không phải con ba ba trong hồ ước nguyện!
Một tiếng “gừ gừ” vang lên, Bùi Trường Phong lúc này mới nhớ ra trong nhà còn có hai con dị thú, bèn lấy hết can đảm đi bật đèn.
Hai con dị thú cọ tới, rõ ràng là muốn chơi với cục cưng trong lòng cậu, nhưng cục cưng chẳng có vẻ gì là hứng thú, hai cánh tay mũm mĩm ôm chặt lấy cổ cậu.
Bỏ ý định đặt đứa nhỏ ở phòng khách, cậu đành bế vào bếp.
“Em ngoan ở đây được không? Anh đi đun nước pha sữa cho em.”
Cái đầu nhỏ trên cổ cậu khẽ lắc, hai cánh tay lại siết chặt thêm.
“Được rồi, được rồi, không bỏ đâu, không bỏ đâu, em nới lỏng ra chút, sắp siết chết anh rồi.”
Bùi Niệm Niệm nới lỏng tay, lại vùi sâu vào cổ anh trai.
Bùi Trường Phong đành một tay bế em, một tay đun nước pha sữa.
May mà trước ngày tận thế ba ngày, ba cậu vừa mới bổ sung hàng, đủ cho em uống một thời gian, không thì cậu thật không biết kiếm đâu ra cho em.
Cậu pha sữa xong, lắc cho nguội, rồi mới đưa cho em uống.
Bùi Niệm Niệm ngồi trên đùi anh, thỏa mãn uống một ngụm lớn, miệng nhỏ còn phát ra tiếng xuýt xoa.
Khiến Bùi Trường Phong không khỏi buồn cười: “Ngon vậy sao?”
“Ừm! Anh uống đi!” Nói rồi đẩy cốc về phía Bùi Trường Phong.
Bùi Trường Phong có chút chê bai: “Anh mới không uống thứ trẻ con uống đâu, uống nhanh rồi đi ngủ đi.”
Uống sữa xong, tâm trạng Bùi Niệm Niệm tốt hơn, Bùi Trường Phong mới hỏi: “Lúc nãy em gặp ác mộng à? Khóc thành thế này, xấu xí quá.”
Bùi Niệm Niệm bĩu môi: “Tiểu Lục mới không xấu! Tiểu Lục xinh lắm!!”
“Ồ, còn tự khen mình nữa à.” Bùi Trường Phong véo nhẹ phần thịt mềm trên cánh tay em: “Nói cho anh nghe đi, em mơ thấy gì? Có phải quái vật to không? Xấu xí như con Nho vậy.”
Bùi Niệm Niệm nhăn mũi, có chút bênh vực: “Nho mới không xấu!”
Khuôn mặt nhỏ lại nghiêm túc: “Con mơ thấy ba mẹ bị cái thứ hôi hám đó đuổi theo, còn có kẻ xấu cướp đồ của mẹ!!”
“Anh ơi, khi nào họ mới về? Tiểu Lục nhớ họ quá…”
“Sắp rồi, họ sắp về rồi.” Nếu không phải cái điện thoại vệ tinh của cậu bị dị thực vật chết tiệt cướp mất, thì ít ra cậu còn có thể gọi cho họ một cuộc.
Sau đó cậu có quay lại xem, con dị thực vật đó không biết là chết hay chạy rồi, dù sao cũng không còn ở chỗ cũ nữa.
Điện thoại của cậu là không tìm lại được, than ôi!
Trước đây tuy ba mẹ không ở bên cạnh, nhưng ít ra mỗi ngày có thể gọi video ba bốn cuộc, còn nhìn thấy người, lần này thì hay rồi, người không thấy, tiếng cũng không nghe được.
Bùi Trường Phong lại dỗ em lên lầu ngủ.
Cánh cửa phòng ngủ của Bạch Thần ở tầng một vốn đang hé mở, cũng khẽ khép lại.
Ngày hôm sau, khi Bạch Thần bước ra, thấy đứa nhỏ cả người ỉu xìu, như cây cải trắng bị phơi nắng, chẳng có chút sức sống nào.
Đôi mắt mỏng manh hơi sưng, ngồi trong chiếc xe nhỏ, xoay vô lăng chạy loạn trong phòng khách.
Bùi Trường Phong cầm quả trứng luộc xong bước ra, vẫy tay với đứa nhỏ: “Tiểu Lục, qua đây.”
Đứa nhỏ lái xe chậm rãi tiến lại gần, Bùi Trường Phong bóc vỏ trứng luộc, cẩn thận đắp lên mí mắt sưng của em.
“Anh ơi, em nhớ ba mẹ.”
“Ừ, anh biết.”
“Anh ơi, ba mẹ gặp nguy hiểm rồi, có kẻ xấu đi theo họ.”
“Em phải tin ba mẹ, họ là người lớn rồi, không cần đứa trẻ như em phải lo lắng thay họ đâu.”
Bùi Niệm Niệm đột nhiên khóc không báo trước, khóc thảm thiết, Bùi Trường Phong cũng bị làm cho luống cuống, vội đặt quả trứng xuống đĩa rồi ôm lấy em.
“Ôi trời ơi, tổ tông của tôi ơi, không thể khóc nữa, mắt em sưng thành cái dạng gì rồi!”
Bùi Trường Phong vừa vỗ lưng em vừa dỗ: “Em muốn gì thì nói với anh! Trừ việc không thể biến ba mẹ ra, em muốn gì anh cũng nghĩ cách tìm cho em!”
“Hu hu hu… Con muốn ba mẹ…”
Bùi Trường Phong: “…” Không phải, tao là anh mày, không phải con ba ba trong hồ ước nguyện!!!
Làm sao mày muốn ba mẹ là tao có thể biến ra ba mẹ cho mày ngay được!
Bùi Niệm Niệm đau buồn như thể mất cha mất mẹ, ít nhất là từ khi Bạch Thần ở đây đến giờ, cậu chưa từng thấy Bùi Niệm Niệm khóc như vậy.
Cả nhà gấu trúc nhỏ cũng bị dọa sợ, không ăn nữa, vội vàng chạy vào, vây quanh Bùi Trường Phong đang bế đứa nhỏ mà kêu lên gấp gáp.
Thỉnh thoảng còn vẫy vẫy cái đuôi to.
Bùi Trường Phong ở chung với chúng cũng khá lâu, đương nhiên biết chúng muốn làm gì.
Bế đứa nhỏ ngồi xuống sofa, chỉ vào cái đuôi to màu cam đậm đang vẫy qua vẫy lại của gấu trúc nhỏ: “Em có muốn chơi đuôi của chúng không?”
“Lúc trước Tiểu Lục không phải thích nhất cái đuôi to của chúng sao?”
Bùi Niệm Niệm lắc đầu, vẫn khóc.
Bùi Trường Phong bị em làm cho suy sụp tinh thần, trước đó không phải thích nhất sao!!! Ngủ còn phải kéo lên giường, đòi ngủ cùng.
Mới có bao lâu, mà đã không thích nữa rồi!!!
Bạch Thần chống gậy đi tới, giọng có phần khô khan dỗ dành: “Đừng khóc nữa, ba mẹ cháu bây giờ không về được đâu, liên lạc cũng đứt rồi, cháu không liên lạc được với họ đâu.”
Không nói thì thôi, vừa nói ra như chọc phải tổ ong vò vẽ, giọng Bùi Niệm Niệm vốn đã khóc mệt, bỗng chốc nổ tung bên tai anh.
Chấn động khiến đầu óc anh đều là tiếng khóc của Bùi Niệm Niệm.
Bùi Trường Phong tức giận đứng bật dậy khỏi sofa, ôm Bùi Niệm Niệm đang khóc không ngừng, trừng mắt nhìn Bạch Thần.
“Bùi lão Tứ! Anh cố ý đúng không!!!”
Bạch Thần cũng bị chấn động, nhất thời chưa phản ứng kịp với cách xưng hô trong lời nói của cậu: “Tôi—”
Bùi Trường Phong như tìm được chỗ trút giận: “Anh không biết dỗ thì thôi, anh còn chọc em ấy làm gì!! Giờ thì hay rồi, khóc không ngừng được!!”
“Tiểu Lục khóc ra bệnh gì, anh tìm bác sĩ cho em ấy à!!”
“Vốn dĩ ba mẹ không ở nhà, em ấy đã đủ buồn rồi, anh còn thêm dầu vào lửa!!!”
“Trước đây còn có thể gọi video ba bốn cuộc một ngày, tệ hơn thì còn có điện thoại, tôi biết thời tận thế liên lạc đứt rồi, tôi còn không dám nói với em ấy, anh nói gì với em ấy chứ!”
“Em ấy chỉ là đứa trẻ ba tuổi! Không phải người lớn, mấy lời thật lòng của anh có thể nuốt vào bụng được không!”
Lại quay người dỗ đứa nhỏ: “Đừng khóc nữa, đừng khóc nữa, anh nhất định sẽ nghĩ cách cho em, được không? Anh sẽ kiếm điện thoại vệ tinh cho em!”
“Tuy điện thoại vệ tinh của anh bị mất, nhưng chắc chắn còn có cái khác.”
“Nếu không tìm được, anh đưa em sang thành phố bên cạnh, chúng ta đi tìm chị Ba của em!”
Bạch Thần đang luống cuống, nghe Bùi Trường Phong nói vậy, mắt sáng lên, như muốn chuộc lỗi, vội vàng lên tiếng: “Điện thoại vệ tinh à? Tôi biết làm mà!”
Bùi Trường Phong nhíu mày, nhìn anh với vẻ nghi ngờ, vẻ mặt như thể “anh đừng có lừa tôi, không thì tôi đánh anh đấy”.
Bùi Niệm Niệm cũng ngừng khóc, nức nở, thân hình nhỏ run lên từng hồi nhìn anh, trong mắt đầy hy vọng.
“Anh thật sự biết làm điện thoại vệ tinh à?”
Bạch Thần gật đầu, thật lòng cảm thấy mình đang mang trọng trách, cảm giác hình tượng của mình cũng cao lớn hơn hẳn.
“Ừ, trước đây có học qua một chút.” Đâu chỉ có vậy, trước đây anh toàn làm pháo với máy bay, không ít thiết bị liên lạc bên trong đều được hoàn thành dưới sự chỉ đạo của anh.
Bùi Trường Phong nhìn anh với vẻ nghi ngờ: “Anh không phải đang thổi phồng đấy chứ… thổi phồng à?”
Còn có trẻ con ở đây, không được nói tục, không được nói tục!!!
