24. Cảm giác nghẹt thở nặng nề
Hai mẹ con trong biệt thự nghe thấy tiếng gọi của người phụ nữ bên ngoài, rốt cuộc vẫn không nhịn được nhìn ra ngoài.
Họ nhìn thấy người phụ nữ bị xác sống vật ngã xuống đất, tay chân giãy giụa. Con xác sống kia cúi đầu xuống, người phụ nữ lập tức không còn động đậy.
Họ cứ nghĩ rằng người phụ nữ đó đã bị xác sống cắn đứt cổ họng.
Không lâu sau, con xác sống rời khỏi thân thể cô gái, đi về một hướng khác.
Người mẹ trong lòng thầm đếm, xem cô gái bao lâu sẽ biến thành xác sống.
Cậu bé thấy chị gái đang nằm dưới đất khẽ cử động, liền nhỏ tiếng nói:
“Mẹ ơi, chị ấy dậy rồi!”
“Tiểu Vũ, chị ấy không còn là người nữa, là quái vật.”
“Nhưng mẹ nhìn xem, quái vật bò dậy trông cũng giống người thật, không giống chú bên cạnh.”
“Hả?”
Người mẹ nhìn ra ngoài cửa sổ, quả thấy người phụ nữ kia ngồi dậy trước, rồi mới từ từ đứng lên, động tác không khác gì người bình thường. Chị không khỏi kinh ngạc.
“Đây là chuyện gì vậy?”
...
Người phụ nữ nằm im trong mưa hồi lâu đầy khó hiểu, cuối cùng mới từ từ ngồi dậy, nhìn theo bóng lưng con xác sống đã đi xa. Con xác sống kia nhìn thấy người sống ở phía bên kia, lập tức đuổi theo người đó.
Chỉ để lại Ôn Kiều lúc này đang không hiểu gì, cô khẽ mở to mắt, hoàn toàn không dám tin.
“Tôi không chết, tôi không bị ăn thịt!”
Ôn Kiều khẽ sờ lên cổ, vẫn mịn màng như trước, không có cảm giác lồi lõm vì bị cắn mất thịt.
Cô chớp chớp mắt, trong lòng vẫn đầy bối rối.
“Chẳng lẽ đây là mơ?”
Cô véo vào đùi mình một cái, đau đến mức hít một hơi lạnh.
“Hít... đau thật.”
Chẳng lẽ trời phù hộ, cho cô một cơ hội được sống lại? Không thể nào.
Hay là do cô may mắn, vừa lúc có người sống khác xuất hiện, xác sống chưa kịp cắn cô đã đuổi theo người ta.
Hoặc là, hiện giờ cô đang sốt cao, xác sống không thích thịt người bệnh, nên đã buông tha cho cô?
Chỉ có cách giải thích này mới khiến cô cảm thấy hợp tình hợp lý.
“Thôi, đừng nghĩ nữa. Đã có cơ hội sống lại thì phải nắm cho thật chặt. Nhanh tìm một chỗ trốn đã, đừng để tôi lại gặp xác sống nữa.”
Ôn Kiều trong cơn mưa lớn nhìn quanh bốn phía. Con xác sống vừa rồi chui ra từ biệt thự bên trái, chắc đó là nhà của nó; cô đoán bên trong nhất định còn có xác sống khác, không thể mạo hiểm.
Nhưng thấy căn biệt thự ngay trước mắt không xa cửa nẻo đóng kín mít, chắc sẽ là nơi ẩn náu rất tốt, cô phải đến đó ở một ngày để lấy lại sức.
“Ầm ầm!”
Một trận sấm chớp lóe lên, làm chói mắt hai mẹ con trong biệt thự.
Cậu bé nhìn thấy chị gái vừa đứng dậy đi thẳng về phía họ, có chút sợ hãi nói:
“Mẹ ơi, chị ấy đi về phía này!”
“Cái gì?!”
Người phụ nữ nghe con nói, vội nhìn xuống phía cửa sổ, người phụ nữ mới bị xác sống vồ cắn đã đi tới ngay dưới lầu nhà họ.
“Biết làm sao bây giờ!”
Chị mặt trắng bệch, chân mềm nhũn. Vội chạy ra cửa phòng khóa chặt lại, rồi quay lại bế cậu con trai năm tuổi trốn vào tủ quần áo, cả người run rẩy, đến cả hàm răng cũng lập cập.
“Mẹ ơi.”
“Suỵt, đừng nói.”
“...”
Cậu bé vòng tay ôm chặt cổ mẹ, sợ hãi vùi đầu sâu vào lòng mẹ.
Mặc dù mọi cánh cửa trong biệt thự đều khóa chặt, nhưng Ôn Kiều có nhiều dụng cụ, vẫn thuận lợi vào được bên trong, tiện thể khóa chặt lại tất cả những cánh cửa cô đã mở.
Khu biệt thự này có kiểu nhà gần giống nhau. Vừa vào cửa là một khoảng sảnh nửa trong suốt. Phía sau sảnh, bên trái là bếp, bên phải là phòng khách thông tầng. Đi thẳng vào phía trước là cầu thang lên tầng hai, tầng ba.
Ôn Kiều đi ngang qua chiếc tủ ở sảnh, đưa tay khẽ vuốt cánh tủ. Nơi này sạch sẽ không một hạt bụi khiến cô sinh nghi.
Căn biệt thự cô từng ở trước đây, lúc mới dọn vào, mặt bàn lẫn cánh tủ đều bám đầy bụi bẩn, như đã lâu không có người. Vậy mà nơi đây sạch sẽ đến thế, cô không khỏi đoán bên trong hẳn có người sống.
Thấy trên tường phòng khách treo một tấm ảnh gia đình ba người hạnh phúc, cô càng cảnh giác, từng bước đi lên lầu, xem hết từng phòng nhưng không phát hiện dấu vết người sống. Cuối cùng lên đến tầng ba, quả nhiên không ngoài dự đoán, trong biệt thự này có người sống sót.
“Cạch cạch.”
Cô vặn tay nắm cửa một căn phòng trên tầng ba, phát hiện cửa đã bị khóa từ bên trong, liền biết người sống sót đang ở trong đó.
Ôn Kiều đứng ngoài cửa, nghe thấy tiếng hai mẹ con bên trong vọng ra, chắc hẳn là hai mẹ con trong tấm ảnh chụp chung gia đình ba người lúc nãy?
Cô hơi áy náy vì đã quấy rầy họ, liền giơ tay khẽ gõ cửa.
Cốc cốc cốc.
“!!”
Sắc mặt hai mẹ con trắng bệch, sợ đến mức tim lên tận cổ họng, căng thẳng cảnh giác từng giây.
Người mẹ ôm con chặt hơn. Chốc sau, bên ngoài vang lên giọng nói trong trẻo của một cô gái.
“Xin lỗi vì đã làm phiền hai người, tôi sẽ không làm hại hai người đâu. Tôi chỉ muốn xin ở nhờ một đêm thôi, hai người yên tâm, sáng mai tôi sẽ rời đi.”
Nói xong, Ôn Kiều như nhớ ra điều gì, liền đặt trước cửa phòng họ một ít đồ ăn nhanh và một thùng nước khoáng như một chút đền ơn.
Với lại cô nghĩ hai mẹ con trong đó biết cô đang ở dưới lầu, chắc không dám xuống, có thể sẽ bị đói, nên cô để lại thức ăn đủ dùng cho hai ngày.
“Bịch.”
Hai mẹ con vẫn trốn trong tủ khẽ khựng người, nghe thấy tiếng bước chân người phụ nữ bên ngoài rời đi.
Cậu bé tên Tiểu Vũ ngây thơ hỏi:
“Mẹ ơi, chị ấy đang nói với chúng ta à?”
“Chắc là vậy...”
Người mẹ chợt nghĩ ra điều gì, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng.
“Không đúng, quái vật sao có thể nói chuyện được? Chẳng lẽ... chị ấy vẫn chưa biến thành xác sống?”
...
Ôn Kiều không biết những người bên trong có đáp lời hay không, nhưng giờ cô cần gấp phục hồi thể lực.
Cô đi thẳng xuống tầng một, tìm đại một căn phòng có phòng tắm, khóa cửa lại. Dùng nước tích trữ trong không gian trữ vật của mình, tắm qua một lượt bằng nước lạnh. Uống thuốc hạ sốt xong, không cản nổi cơn mệt mỏi, cô lại ngủ thiếp đi.
Ọt ọt...
“Mẹ ơi, con đói quá.”
Cậu bé đang ôm mẹ bĩu môi, mắt đỏ hoe, vẻ mặt ấm ức đáng thương.
“Tiểu Vũ, ráng chịu một chút.”
“Mẹ ơi, Tiểu Vũ khát nước nữa.”
“...”
Người phụ nữ nghe bên ngoài không còn động tĩnh, mới cố ôm con ra khỏi tủ quần áo. Thấy quanh phòng chẳng có chút thức ăn hay nước uống nào, chị sốt ruột đến mức trán đổ mồ hôi lạnh.
Chị có thể chịu khổ một chút, nhưng không thể để con chịu khổ!
Làm mẹ, nhìn con trai mắt đỏ hoe vì đói đến mức sắp khóc, lòng chị như tan nát.
Trên đời này chị chỉ còn đứa con trai để nương tựa, con cũng là người quan trọng nhất cuộc đời chị, không thể lấy mạng sống của con ra mạo hiểm.
Nghĩ vậy, chị vẫn phải xuống lầu tìm đồ ăn.
Chị kéo con sang một bên, ngồi xuống ngang tầm con, dặn dò:
“Nếu mẹ không quay lại, con tuyệt đối đừng chạy ra ngoài, biết chưa?”
“Vâng vâng.”
Đứa bé mới năm tuổi không hiểu vì sao, chỉ biết gật đầu đồng ý.
“Được rồi, ở đây ngoan ngoãn chờ mẹ quay về.”
Người phụ nữ bước ra cửa, như đã hạ quyết tâm rất lớn. Chị hít một hơi thật sâu, đỏ hoe mắt, chậm rãi vươn tay mở khóa.
“Cạch” một tiếng, cửa hé ra một khe. Chị cảnh giác nhìn hai bên hành lang, thấy không có ai, mới mở cửa định bước ra.
Nhưng chưa ra khỏi cửa, chân đã đạp phải thứ gì đó.
“Bịch.”
Chị cúi đầu nhìn xuống, trước cửa không biết từ lúc nào đã có một đống mì ăn liền và nước khoáng còn nguyên chưa mở.
“!!”
Đôi mắt người mẹ bỗng sáng rực lên. Những thứ này chính là hy vọng của chị và con.
...
Người phụ nữ đang hôn mê trên giường, khung cảnh chung quanh bỗng nhiên thay đổi.
“Ùm” một tiếng.
Ôn Kiều chưa kịp phản ứng, cả người đã rơi xuống nước.
Cô nhất thời nghẹt thở, luống cuống giãy giụa trong nước, khua tay đạp chân.
Cô mở bừng mắt, phát hiện mình đang ở giữa một nơi tựa như đại dương. Phía trên đầu có ánh sáng, chiếu xuống những gợn nước tạo thành hiệu ứng Tyndall. Chùm sáng thần bí và đẹp đẽ đó chiếu thẳng vào người cô, còn cơ thể thì đang dần chìm xuống đáy biển sâu đen ngòm.
Ục ục...
Ôn Kiều trong nước khua tay đạp chân cố bơi lên. Nhưng khi sắp lên tới mặt nước, trong biển đen đột nhiên chồng chất từng đống xác sống, như một ngọn núi, đưa những bàn tay khô đen thẳng về phía cô, túm lấy một bên mắt cá chân.
“!!”
Ư ư ư...
Ôn Kiều thấy mắt cá chân mình bị nắm, liền dùng sức đạp vào bàn tay khô đen đó. Nhưng đạp xong bàn tay này, bàn tay khác lại nắm lấy chân cô, không dứt ra được.
Thậm chí càng ngày càng nhiều xác sống bò dần lên chân cô.
A!
Ục ục...
Chút oxy cuối cùng trong miệng người phụ nữ hóa thành bong bóng trồi lên, mọi dưỡng khí trong phổi cũng bị vắt kiệt.
Cô bị đám xác sống chất thành núi kéo xuống dần. Người đã mỏi, oxy trong cơ thể cũng sắp cạn, căn bản không còn sức phản kháng.
Đôi tay cô buông thõng trong nước, đã từ bỏ chống cự. Cặp mi nặng trĩu yếu ớt nhìn ánh sáng trên đầu dần rời xa, cả cơ thể cũng chìm xuống.
Người phụ nữ dưới nước vô lực chậm rãi nhắm mắt.
Ngay khi cô sắp bị đám xác sống kéo vào vực sâu, bỗng phía trên xuất hiện một bàn tay đàn ông to lớn, nắm chặt lấy bàn tay đang chìm xuống của cô.
