25. Ghi nhớ người chị này
Là ai?
Ôn Kiều dùng chút ý thức cuối cùng, cố mở đôi mắt mệt mỏi.
Giữa mặt nước chói sáng, một bóng người trắng đột nhiên lao vào, bơi về phía cô theo luồng sáng đó. Không nhìn rõ mặt, chỉ thấy mái tóc dài bạc trắng bồng bềnh trong nước, mềm mại như dải lụa, dưới ánh sáng lấp lánh ánh bạc.
Người đó đưa tay về phía cô.
Đôi mắt Ôn Kiều khẽ ánh lên niềm hy vọng sống. Cô muốn đưa tay nắm lấy, nhưng chân bị xác sống bên dưới kéo xuống quá nhanh, với mãi vẫn không tới. Cô nín thở, sợ hãi quẫy vùng trong nước.
Đúng lúc đó, một bàn tay lớn trắng bệch bất ngờ nắm lấy cổ tay đang giãy giụa của cô, kéo bổng thân người cô lên.
Chân bị xác sống nắm lấy cũng dần dần được nới ra. Người đó chỉ một cái đã kéo cô ra khỏi vực sâu xác sống.
Anh nhẹ nhàng kéo cô đi lên. Dưới nước, thân hình lơ lửng của cô được bàn tay lớn của người đàn ông ôm lấy eo, nhanh chóng đưa cô bơi lên phía trên.
Ôn Kiều ngước mắt nhìn người đàn ông bên cạnh, chỉ thấy nửa khuôn mặt dưới ẩn hiện sau mái tóc dài trắng xóa.
Anh ta cũng cảm nhận được ánh nhìn của cô, khẽ cúi mắt xuống, mỉm cười với cô.
Ôn Kiều không quen người này, nhưng lại thấy có chút quen thuộc, không biết đã gặp ở đâu.
Trong luồng sáng bạc trắng duy nhất giữa biển sâu, người đàn ông tóc trắng đưa Ôn Kiều bơi lên, chung quanh hai người lấp lánh những đốm sáng long lanh, như thể hộ tống họ lên tận mặt nước.
Ôn Kiều nhìn thấy ánh sáng trên đỉnh đầu càng lúc càng rực rỡ, mặt nước càng lúc càng gần.
Thân thể cô như được người đàn ông đẩy bật lên, xuyên qua màn sáng trắng xóa trước mắt.
“Ha!”
Ôn Kiều trên giường giật mình tỉnh giấc vì cảm giác như vừa phá vỡ được cơn nghẹt thở, lập tức ngồi bật dậy, há miệng hít thở thật sâu để nạp thêm dưỡng khí vào phổi.
Tí tách...
Tí tách...
Ngoài cửa sổ trời đã sáng, mưa đen cũng đã tạnh từ lâu, nước đọng trên những chiếc lá xanh vẫn còn nhỏ xuống từng giọt vào vũng nhỏ dưới đất.
Cô gái trên giường sắc mặt tái nhợt, duy chỉ có đôi mắt đen láy vẫn long lanh chớp chớp.
Tóc cô ướt sũng như vừa bị nhấn xuống nước, toàn thân ướt đẫm.
Ôn Kiều nhìn quanh, đúng là căn phòng cô ngủ hôm qua, không phải cảnh trong mơ. Cô nghi hoặc mở tấm chăn đang đắp ra, liền kinh ngạc nhận ra bên dưới, chỗ mình nằm, ga giường ướt đẫm cả một mảng.
Ngay cả bộ đồ ngủ cũng ướt sũng, dính vào người nhớp nháp.
Sao lại ướt thế này?
Chẳng lẽ là mồ hôi?
Nhưng cô có thể đổ nhiều mồ hôi như thế sao? Người đổ mồ hôi nhiều như vậy, lẽ nào không khô lại?
“…”
Nhưng rồi cô chợt nhận ra điều gì đó, vội đưa tay sờ lên trán, mừng rỡ nói:
“Hết sốt rồi!”
Cô nhớ trong cốt truyện gốc có nhắc đến: sau cơn mưa đen, người sống sót được chia làm ba nhóm. Một nhóm bị mưa đen lây nhiễm lần hai, không may biến thành xác sống. Một nhóm chống đỡ được mà trở thành dị năng giả trong thời mạt thế, bảo vệ bản thân. Nhóm còn lại thì không có chuyện gì xảy ra, vẫn sống run rẩy trong thời mạt thế.
Nhưng hiện tại rất rõ ràng, đêm qua Ôn Kiều đã bị mưa đen nhiễm bệnh, sốt cao suốt đêm. Thế mà bây giờ, cô chắc chắn không biến thành xác sống. Chẳng lẽ cô đã trở thành dị năng giả?
Đôi mắt Ôn Kiều khẽ sáng lên, trong lòng có chút kích động, cúi nhìn bàn tay mình.
“Làm thế nào để nhìn thấy dị năng của mình đây?”
Cô đưa tay lên trước mắt, chăm chú nhìn với vẻ mong đợi, rồi mở lòng bàn tay.
Quạ quạ quạ...
Một bầy quạ bay ngang qua đỉnh đầu, trong tay chẳng có gì.
“…”
Nụ cười đầy mong đợi dần cứng đờ, rồi cô bất lực nhếch khóe miệng.
Chẳng lẽ vì không phải nhân vật chính, nên cô không xứng có dị năng sao? Thật nực cười!
Cô ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã sáng rõ, đã đến lúc rời đi.
Cô xuống giường, lại nhìn bộ quần áo ướt sũng trên người, cứ như vừa bị ngâm trong nước. Chẳng trách giấc mơ lại chân thật đến vậy.
“Tắm cái đã rồi đi.”
...
Trên giường, hai mẹ con đang ôm nhau ngủ say, bỗng nghe dưới lầu vang lên “cạch” một tiếng, như có người mở cổng.
Người mẹ giật mình, đột ngột mở to mắt.
Cậu bé cảm nhận được động tĩnh của mẹ, xoa xoa mắt, khó hiểu hỏi:
“Mẹ?”
“Tiểu Vũ, con có nghe thấy tiếng gì không?”
Choang!
Cậu bé như tìm ra đáp án, phấn khích đáp:
“Mẹ, con nghe thấy rồi. Là tiếng cổng sắt bị đóng lại.”
“Cổng sắt à?”
Người phụ nữ nghĩ đến người dưới lầu, vội đứng dậy đi đến bên cửa sổ, lén nhìn xuống.
Cậu bé thấy mẹ như vậy, tò mò đi theo, nhón chân bám vào bệ cửa sổ nhìn xuống.
“Mẹ, là chị hôm qua kìa!”
“…”
Họ nhìn thấy một cô gái trẻ từ trong nhà bước ra cánh cổng sắt lớn. Cô mặc bộ đồ dã chiến kiểu rừng rậm, từ đầu đến chân trông rất ngầu. Mái tóc đen dài được buộc thấp, vắt sang bên ngực trái.
Sau lưng đeo một chiếc ba lô màu đen dung tích lớn, tay cầm một cây gậy bước ra ngoài cổng.
Kỳ lạ là, giữa ban ngày nhìn rõ ràng cô gái này, họ không phát hiện ra dấu hiệu biến dị nào. Làn da lộ ra bên ngoài đều trắng trẻo không tổn hại.
Người mẹ vô cùng bối rối. Hai mẹ con họ đã tận mắt chứng kiến đêm qua cô gái này bị con quái vật xác sống do dì hàng xóm biến thành vật ngã xuống đất.
Tối qua lúc họ sang đây, không nhìn rõ cô có bị cắn hay không, nhưng bây giờ họ đã thấy rõ mồn một.
Cô gái kia là một thiếu nữ trắng trẻo xinh xắn, quần áo sạch sẽ gọn gàng, không còn vẻ chật vật như đêm qua, cũng chẳng thiếu tay thiếu chân. Làn da trên gương mặt trắng hồng mịn màng, không hề mang màu xám xanh của quái vật xác sống.
Đúng là trên người cô chẳng có một chút dấu vết nào giống như bị xác sống tàn hại.
“Chẳng lẽ thật sự không bị quái vật cắn?”
Nghĩ đến chỗ thức ăn và nước uống cô gái để lại cho họ hôm qua, đủ để chống đỡ một thời gian, trong lòng người mẹ dâng lên một cảm giác áy náy lẫn cảm động.
Cúi xuống nói với con:
“Tiểu Vũ, con nhìn thấy chị ấy rồi à?”
“Dạ, con thấy rồi. Chị ấy đẹp lắm, đẹp giống mẹ vậy.”
“Ừ, ngoan lắm!”
Người mẹ mỉm cười, nhẹ nhàng xoa đầu con.
“Con phải nhớ lấy người chị này. Sau này nếu hai mẹ con mình vẫn còn sống mà gặp lại chị ấy, phải thật lòng cảm ơn chị ấy.”
“Dạ.”
Cậu bé không hiểu hết ý sâu xa của mẹ, nhưng biết mẹ muốn cảm ơn người chị kia, nên phải nhớ thật kỹ.
Cậu chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ, khắc hình ảnh người chị xinh đẹp ấy vào trong đầu.
Ôn Kiều bị nhìn chằm chằm nhưng không hề để ý đến hai ánh mắt trên lầu, chỉ dồn hết sự chú ý vào con đường.
Tay nắm chặt cây gậy sắt – người bạn đường suốt cả quãng đường – cô bước ra đại lộ.
Vừa né lũ xác sống đang lảng vảng bên đường, cô vừa chạy về phía cổng ra vào khu dân cư.
Lũ xác sống đang đi lại nhìn thấy người sống chạy, liền đuổi theo phía sau.
“Grừ grừ!”
Ôn Kiều nhìn thấy phía sau ngày càng nhiều xác sống xông về phía mình.
Tốc độ của chúng vẫn như trước, còn cách cô một quãng khá xa. Cô vô cùng may mắn vì trong đó không có xác sống biến dị lần hai, loại xác sống bình thường này cô vẫn có thể chạy thoát.
Sắp chạy đến cổng ra vào thì phát hiện trước mặt là một cánh cổng lưới sắt cao 2,5 mét chắn ngang.
Cô chạy đến dưới cổng lưới, thu gậy sắt lại rồi liều mạng trèo lên.
Khi cô vừa trèo sang được nửa bên kia, lũ xác sống bên trong đã xông tới, chụp lấy cổng lưới rung lắc. Những bàn tay đen đúa dính máu luồn qua khe sắt, chực chờ chộp lấy cô.
Ôn Kiều dùng chân đạp vào mắt lưới sắt, cả người nhảy vọt ra ngoài.
Cô tiếp đất vững vàng bằng cả hai chân, cách cổng lưới một mét. Tay xác sống không đủ dài, cơ thể bị cổng sắt chặn lại, chỉ còn biết cào vào không khí.
Đám xác sống gầm gừ ồn ào.
Ôn Kiều ngoảnh đầu nhìn lại một cái, khóe môi nhếch lên, vỗ tay rồi rời đi.
“Grừ grừ!”
“Hự hự!”
Ôn Kiều vừa đi được vài bước, phía sau bỗng vang lên tiếng “rầm”. Một luồng gió mạnh từ phía sau lao tới, thổi mái tóc cô bay loạn xạ.
“…”
