Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trốn khỏi phòng thí nghiệm, tôi mang theo "hạt giống" của vua xác sống > Chương 48

Chương 48

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 48 có bản audio.

48 Một đội ngũ

 

Trong thành phố H, những tòa nhà còn nguyên vẹn chẳng còn bao nhiêu, khắp nơi khói đen cuồn cuộn, mù mịt.

 

"Kẽo cọt"

 

"Kẽo cọt"

 

Khoang trên đỉnh vòng quay khổng lồ ở trung tâm thành phố bị cơn gió nhẹ trên cao thổi qua, bánh xe phát ra tiếng "kẽo cọt" lắc lư trên không trung. Tiếng động khua lên khiến hai con xác sống trong khoang cào cửa sổ.

 

Bên dưới vòng quay khổng lồ là một quảng trường, chất đầy những đám xác sống dày đặc. Vai kề vai, gần như khó mà di chuyển, chắc phải có đến mấy trăm nghìn con xác sống.

 

Nơi đây từng là công viên giải trí sầm uất của trung tâm thành phố, nay lại trở thành nơi biển xác sống tụ tập.

 

Tấm biển quảng cáo dựng giữa quảng trường vẫn còn dán tờ giấy quảng cáo của nữ minh tinh cầm chai nước giải khát, đã bị nước mưa làm ố vàng từ nửa năm trước.

 

Chợt, một quả đạn pháo từ trên trời rơi xuống. Một tiếng "vèo", xuyên qua tấm biển quảng cáo ố vàng một cách nóng bỏng, rồi một tiếng "ầm" vang dội, rơi ngay giữa đám xác sống và nổ tung.

 

Cả quảng trường bị trúng đạn pháo, từ xa vẫn có thể nhìn thấy rõ ánh lửa xung trời, bốc lên thành một đám mây hình nấm nhỏ lao lên bầu trời rồi dần tan ra.

 

Gần địa điểm nổ, trên tòa tháp cao chưa hoàn thiện công trình, một nam một nữ đứng trước lan can.

 

Cơn gió mạnh trên cao cuốn bay người đàn ông đứng phía trước, chiếc áo sơ mi vỗ vào người kêu phần phật.

 

Người phụ nữ đứng phía sau liếc nhìn nơi khói bụi mù mịt bên ngoài, rồi lại nhìn người đàn ông đang giơ ống nhòm lên cao trước mặt, nói với anh ta:

 

"Hạo Hiên, đám xác sống bên đó, giải quyết xong rồi."

 

"Ừ, đúng. Phiền Ngọc Nhi nói với họ, lục soát một chút tư trang rồi chúng ta lập tức rút lui."

 

"Được."

 

"Vất vả cho cô rồi."

 

"Không sao."

 

Tần Ngọc Nhi mỉm cười, xoay người rời khỏi tháp cao.

 

Đợi người phụ nữ rời đi, người đàn ông tóc ngắn, làn da màu lúa mì mới cúi đầu nhìn xuống thứ đang yên lặng bên cạnh.

 

Là một ống phóng rocket, quả đạn vừa rồi chính là từ nó bắn ra.

 

Nhanh, chuẩn, tàn nhẫn, trực tiếp nổ tung mấy trăm nghìn xác sống trên quảng trường, chúng vỡ vụn không còn hình thù, thi thể vương vãi khắp nơi, một vùng đất cháy đen, những nơi gần đó vẫn còn ngọn lửa đang cháy rực.

 

Bọn họ đã giết vô số xác sống trong thành phố này, để có cuộc sống tốt hơn, cũng là để cho những người sống sót sau này đi ngang qua thành phố này có thêm cơ hội sống sót.

 

Nhưng cách làm của anh ta lại khiến đội viên rất khó hiểu.

 

Ở dưới lầu không xa, trong một cửa hàng trên con phố nào đó, mấy người đang trốn.

 

Nghe tiếng nổ lớn bên ngoài, đám xác sống ở cửa cũng theo tiếng động mà rời đi.

 

Đợi khi xác sống bên ngoài rời hết, năm người trong cửa hàng mới bước ra.

 

Đội ngũ nhỏ này có ba người đàn ông, và bao gồm một cặp mẹ con trẻ tuổi, cậu bé mới khoảng 5 tuổi, run rẩy trong vòng tay mẹ, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch.

 

Một người đàn ông trung niên đầu cua không hài lòng, càu nhàu chửi bới:

 

"Đệt, thằng nhóc đó không những tự cao mà còn phí phạm. Làm đội trưởng mà chẳng hề nghĩ đến sự vất vả của anh em, đạn pháo mà đội ta liều chết cướp về đều bị nó phung phí sạch sành sanh."

 

Một người đàn ông trung niên gầy gò, tay cầm khẩu súng còn lưa thưa đạn, hùa theo:

 

"Đúng vậy, cũng chẳng để lại chút nào cho tụi mình. Loại nhãi ranh miệng còn hôi sữa này mà làm đội trưởng, chỉ biết chơi bời, chẳng làm được trò gì, thật là nỗi ô nhục của đội. Còn phải nghe lệnh nó, khiến bọn đàn ông chúng ta trông vô dụng hết sức!"

 

"Này, các cậu đừng quá khích. Thằng bé đó tuy tuổi tác nhỏ hơn chúng ta nhiều, nhưng nó cũng rất có chính kiến, dẫn dắt đội ta không phải chưa từng có ai chết sao?"

 

Người đàn ông đầu cua vừa mới lên tiếng oán trách liếc xéo người đồng đội vừa nói, tăng thêm giọng chỉ trích:

 

"Anh Bằng, em biết anh rộng rãi. Trước đó nếu không phải anh bỏ phiếu cuối cùng cho nó, thì làm sao thằng nhóc đó có thể thuận lợi lên làm đội trưởng của chúng ta? Nó đã có thể làm đội trưởng, thì tại sao không thể để người của chúng ta lên?"

 

"Thôi thôi, đừng nóng. Cậu không nghĩ lại xem, lúc trước chính là bọn mình trọng thực lực của nó nên mới gia nhập đội của chúng. Nếu không phải nó nói tính, chẳng lẽ là bọn mình nói tính sao?"

 

"Chuyện vớ vẩn gì thế này? Không phải tất cả cùng nhau lập đội sao? Xét về tuổi tác và kinh nghiệm, tụi mình lớn nhất, nên đứng đầu làm đội trưởng mới đúng."

 

"Đúng đó, Thành Hải nói đúng. Anh Bằng, anh quá dễ dãi. Đám chúng ta ăn muối còn nhiều hơn thằng nhóc đó ăn cơm, nên làm đội trưởng, còn hơn để nó phung phí tài nguyên của đội."

 

Người đàn ông trung niên tên là anh Bằng liếc gã đàn ông gầy gò kia một cái.

 

Gã này cứ ra sức nịnh bợ giữa anh em, lại còn gây chuyện trong đội, bây giờ còn chia rẽ tình cảm giữa họ.

 

Trần Bằng rất không ưa loại tiểu nhân gian xảo này.

 

"Anh em chúng tôi đang nói chuyện, chỗ này đâu đến lượt mày lên tiếng?"

 

"Anh Bằng, anh nói gì vậy? Chúng ta là đồng đội, sao lại không có phần nói chuyện chứ?"

 

"Hừ, tôi nhớ cậu mang theo vợ con mình vào đội này chỉ từ một tháng trước thôi đúng không? Tôi có thừa nhận cậu là đồng đội đâu."

 

"Cái này..."

 

Cặp mẹ con đứng bên lắng nghe đã lâu, khi họ bắt đầu cãi nhau, người mẹ đã bịt tai con lại, không dám lên tiếng.

 

Nhưng gã đàn ông gầy gò kia lại liếc nhìn cặp mẹ con một cái, trong mắt lóe lên vẻ xảo quyệt. Gã tự chứng minh:

 

"Anh Bằng quên rồi sao, tôi mang vợ con vào đội này, cũng đã mang theo xe hơi. Mấy ngày nay chiếc xe anh ngồi chẳng phải là món quà cả nhà tôi mang đến sao? Đừng quên, anh cũng dùng nó mà."

 

"..."

 

Trần Bằng sững người, không ngờ tên tiểu nhân này lại đem chuyện đó ra nói?

 

Gã đàn ông trung niên gầy gò đó, một tháng trước đã mang theo chiếc SUV hạng nặng đã được cải tạo, có thể dễ dàng bỏ xa xác sống, gia nhập vào đội của họ.

 

Đội mới có thêm một chiếc xe để chở theo những người sống sót khi mở rộng.

 

Thấy Trần Bằng không nói gì, gã đắc ý trong lòng. Liếc qua cặp mẹ con đang run rẩy trong góc, với ánh mắt khinh bỉ, gã nói tiếp:

 

"Ít ra tụi tôi vẫn mang đồ đạc đến, chứ không phải như một số người, chẳng có gì ngoài một đứa con vướng víu bám vào đội, còn dày mặt xin đội trưởng cho ở lại, dùng xài tài nguyên mà bọn tôi liều chết ở ngoài lục soát về."

 

"..."

 

Hai người đàn ông trung niên phía trước đều biết gã đang nói ai, ánh mắt mang vẻ bất mãn nhìn về phía cặp mẹ con phía sau.

 

Cậu bé bị nhìn chằm chằm, mặt mày tái mét, chui vào lòng mẹ, run rẩy khẽ gọi:

 

"Mẹ ơi."

 

Người mẹ ôm chặt đứa con, trong lòng run lên.

 

Gã đàn ông gầy gò đề xuất một ý táo tợn:

 

"Hay là quăng luôn bọn họ ở đây. Dù sao họ cũng chẳng có khả năng tự bảo vệ mình, ở lại trong đội cũng chỉ tốn cơm gạo."

 

"!"

 

Hai mẹ con bị dọa đến mặt cắt không còn giọt máu.

 

"Ý kiến hay đấy."

 

Người đàn ông đầu cua tất nhiên không thấy gì phiền, nhưng Trần Bằng bên cạnh hơi nhíu mày.

 

"Vầy thì không ổn lắm? Hai người này là người mà đội trưởng giao cho chúng ta bảo vệ trong nhiệm vụ lần này."

 

"Anh Bằng, anh ngốc à? Chúng ta không phải là đội trưởng, lại không có dị năng lợi hại như đội trưởng. Bị xác sống rượt đuổi chúng ta còn lo không xong, làm sao bảo vệ được bọn họ?"

 

"Chúng ta không bảo vệ được bọn họ, thằng nhóc đó cũng không thể trách chúng ta được. Không có bọn họ, còn có thể giảm bớt gánh nặng cho đội, chẳng phải là chuyện tốt sao?"

 

Người mẹ yếu đuối dùng ánh mắt cầu xin nhìn Trần Bằng, đôi mắt đỏ hoe, dường như đang phản kháng trong vô vọng.

 

Trần Bằng tuy thấy hơi không nỡ, nhưng hai người này cũng chẳng liên quan gì đến mình, nên cũng mặc kệ.

 

Anh ta cũng không thích người khác hút máu bọn họ, ăn phần lương thực bọn họ kiếm được.

 

"Nói... cũng có lý."

 

"Vậy quyết định vậy đi."

 

Cặp mẹ con yếu đuối bơ vơ giật thót, bị ba người đàn ông vây quanh như con mồi rơi vào bẫy, những người đàn ông bao quanh bọn họ khuôn mặt đều vô tình.

 

Người mẹ trẻ lập tức mặt xám như tro.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi