49 - Hai mẹ con bị bỏ rơi
Ba người đàn ông trước mặt hai mẹ con kia, ánh mắt lộ rõ sự lạnh lùng và khinh miệt, đều cho rằng họ là một cặp vướng víu.
Trong thời mạt thế này, họ ngay cả một con xác sống cũng không dám lại gần, nói gì đến chuyện giết xác sống. Ngoài việc trở thành một bà thím chuyên giặt giũ nấu ăn trong đội, không thể ra ngoài hoàn thành nhiệm vụ để tạo ra giá trị lợi ích gì từ việc thu thập vật tư. Ngược lại còn cần người khác bảo vệ, ăn phần lương thực của đội. Cả đám bọn họ đã sớm nhìn hai mẹ con này không vừa mắt.
Người mẹ của cậu bé sắc mặt trắng bệch, ôm chặt con mình, toàn thân run rẩy.
Cô đã sớm biết bọn họ sẽ có hành động.
Ngay sáng nay.
Trong đội, có một người mẹ của gia đình ba người, cũng giống như cô, một tháng trước đã dẫn theo con gia nhập vào đội lớn, chính là vợ của người đàn ông trung niên hơi gầy trước mắt. Khi đội trưởng phân phát nhiệm vụ, ả lại không hài lòng mà đưa ra yêu cầu với đội trưởng.
Ả chỉ vào hai mẹ con đối diện, nói ra những lời tàn nhẫn.
"Đội trưởng, nhà tôi có một người đàn ông ra ngoài, nhà họ cũng phải có một người đi. Nếu không thì đối với các gia đình chúng ta, thật không công bằng."
Người phụ nữ đang múc bữa sáng cho con mình khựng lại một chút.
Một cô gái trẻ bên cạnh là Tần Ngọc Nhi hơi nhíu mày, lên tiếng giúp đỡ nói chuyện.
"Họ là mẹ góa con côi, chồng đã chết sớm, làm sao ra ngoài được?"
"Thì để A Mai ra ngoài đi, cô ấy là người lớn duy nhất trong nhà, cứ để cô ấy ra ngoài là được."
"Cô ấy cũng giống như chị thôi, chẳng có chút khả năng tự bảo vệ nào. Chị nỡ lòng nào để cô ấy ra ngoài chịu chết?"
"Chuyện đó tôi không quản được, dù sao đàn ông nhà tôi đã ra ngoài, nhà họ cũng phải có một người ra ngoài thu thập vật tư, không thì bất công cho tất cả mọi người."
"Đúng đấy, đúng đấy. Cả ngày trốn trong đội chúng ta, nhà cô ta chẳng có ai đóng góp một chút sức lực nào. Vậy thì cô ta ở trong đội, chẳng phải để cô ta ăn không ngồi rồi cả đời sao?"
Cô gái tốt bụng vẫn còn muốn nói giúp hai mẹ con, lại bị đội trưởng trẻ tuổi cản lại.
Anh ta nói với mọi người:
"Được, vậy thì để cô ấy theo chúng ta."
"!"
Người mẹ kia lòng chùng xuống đáy vực, mím chặt đôi môi tái nhợt, cũng không dám phản bác.
"Không, các người không được đưa mẹ cháu đi."
"Tiểu Vũ, chờ mẹ mang vật tư về nhé?"
"Không, mẹ đi đâu con đi đó, con cũng muốn đi cùng."
Cứ như vậy, hai mẹ con đi theo đội trưởng và những người khác rời khỏi đội để hoàn thành nhiệm vụ.
Người phụ nữ biết rõ, trong lòng mọi người nhất định cũng rất chán ghét hai mẹ con họ. Thiếu đi hai mẹ con họ, trong đội cũng bớt đi hai cái miệng ăn cơm.
Hai mẹ con vốn đi cùng đội trưởng, nhưng vì đội trưởng phải hoàn thành nhiệm vụ khó khăn, nên tạm thời giao phó họ cho một đội nhỏ gồm ba người đàn ông.
Còn bây giờ,
họ lại bị đồng đội vô tình vứt bỏ.
Người đàn ông cơ bắp để đầu cua, với vẻ chán ghét xách cậu bé 5 tuổi đang ở trong lòng người phụ nữ lên.
"Mẹ ơi, huhu..."
"Đừng mà, xin các anh, tha cho Tiểu Vũ nhà tôi."
"Vậy thì mày đi theo hướng ngược lại với bọn tao. Đi càng xa càng tốt, bằng không tao sẽ cầm súng bắn một phát cho hai mẹ con mày chết luôn. Cứ coi như trong lúc hoàn thành nhiệm vụ, hai mẹ con mày không cẩn thận bị xác sống cắn chết vậy."
"!"
Người phụ nữ đau lòng nhìn đứa con đang khóc, nước mắt giàn giụa gật đầu đồng ý:
"Được, chúng tôi đi. Chỉ cần các anh đừng làm hại Tiểu Vũ nhà tôi, tôi làm gì cũng được."
"Hừ, vậy còn tạm được."
Người đàn ông tùy tiện ném cậu bé sang một bên. Người mẹ sắc mặt kinh hoàng chạy lên đón lấy con mình, đứa bé mới không bị ném xuống đất.
"Đi thôi."
Người đàn ông trung niên hơi gầy quay đầu lại, hung hăng trừng mắt nhìn hai mẹ con đang ngồi bệt dưới đất khóc lóc, cảnh cáo một câu.
"Đừng đi theo."
"..."
Nhìn đồng đội đã đi xa, hai mẹ con không còn ai che chở, lại thấy xác sống đang lượn lờ, người mẹ sợ hãi bế con chạy về hướng ngược lại.
Hai mẹ con trốn trong một góc phố, khi thấy xác sống đi ngang qua bên ngoài, người mẹ lập tức ngồi xổm xuống, dùng thùng rác bên cạnh che thân, ôm chặt con để tránh con xác sống đang đi qua.
Trái tim hai mẹ con đều đập thình thịch, sắc mặt đã sợ hãi đến tái nhợt.
Cậu bé nhắm chặt mắt, thì thầm bên tai mẹ:
"Mẹ ơi, Tiểu Vũ sợ."
"Đừng sợ, mẹ nhất định sẽ bảo vệ con."
Người phụ nữ an ủi con như vậy, nhưng thân thể chị run lên từng hồi.
"Mẹ, sau này chúng ta sẽ đi đâu?"
Cậu bé năm tuổi, trong một tháng này đã trải qua quá nhiều thứ, chứng kiến biết bao cảnh máu tanh và chuyện nhân tính, cũng dần trưởng thành. Không còn là đứa trẻ ngây thơ nữa, trong mắt có thêm sự mơ hồ và sợ hãi về cuộc sống tương lai.
Người mẹ vỗ về lưng con, nghĩ đến vị đội trưởng trẻ tuổi và người phụ nữ bên cạnh anh ta đều là người tốt, tuyệt đối sẽ không vô tình vứt bỏ họ. Nếu đi tìm bọn họ, nhất định họ sẽ đưa hai mẹ con trở lại đội.
Dù cho mình không thể sống tiếp, cũng nhất định phải để con mình có thể thay mẹ sống tốt trong thời mạt thế này.
Thế là, chị nhẹ nhàng an ủi con:
"Tiểu Vũ, lát nữa mẹ sẽ đưa con đi tìm anh Hạo Hiên và chị Ngọc Nhi. Họ nhất định sẽ không bỏ rơi chúng ta. Tin mẹ, mẹ nhất định sẽ đưa con đến bên họ, để con lớn lên thật tốt."
Đứa bé năm tuổi nghe quyết định của mẹ, đôi mắt khẽ ánh lên, dần dần mang theo một tia hy vọng.
"Vâng vâng, mẹ cũng phải cùng Tiểu Vũ lớn lên thật tốt."
"Được."
Người mẹ cười khổ sở.
"Chúng ta tiếp tục đi thôi, phải gặp được họ trước khi họ rời đi."
"Vâng."
Hai bóng dáng một lớn một bé hướng về phía tòa tháp cao mà đi.
Đa số xác sống trên đường đều bị tiếng nổ từ xa thu hút qua đó, nên họ vừa đi vừa trốn tránh, vẫn có khả năng lớn đến gần tòa cao ốc chưa xây xong.
Nhưng khi họ đi được nửa đường, ở hướng họ đang tiến tới, cách đó năm trăm mét bỗng xuất hiện một đám xác sống mặt mày méo mó, thấy hai mẹ con liền hưng phấn hú hét chạy tới.
"Mẹ!"
"Chạy mau!"
Người mẹ sắc mặt kinh hoàng kéo con chạy ngược lại, cậu bé năm tuổi chân ngắn, chạy được vài bước đã ngã xuống đất.
Người mẹ liền bế đứa con dưới đất lên, liều mạng chạy về phía trước.
Đám xác sống phía sau đã cách họ ba trăm mét, hai trăm mét...
Người mẹ bế con buổi sáng cũng chẳng ăn được bao nhiêu, sức lực chẳng còn bao nhiêu, chạy liều mạng đến mức thở hồng hộc, tốc độ hoàn toàn không nhanh bằng đám xác sống không biết mệt.
Cậu bé ôm cổ mẹ, nắm chặt cổ áo mẹ, đôi mắt hoảng sợ mở to nhìn những con xác sống phía sau mẹ ngày càng gần, đôi mắt đen to tròn dần đỏ lên, rưng rưng ánh nước.
"Mẹ... mẹ, quái vật..."
Người mẹ cũng biết đám xác sống phía sau sắp đuổi kịp, chút sức lực cuối cùng còn lại đã không đủ để thoát khỏi chúng.
Mắt chị nhòe đi vì nước mắt, đầy tự trách, chị xin lỗi đứa con trong lòng.
"Xin lỗi Tiểu Vũ, mẹ không thể giữ lời hứa, đưa con đến bên anh chị một cách an toàn."
Cậu bé biết điều đó có nghĩa là gì, có nghĩa là họ sắp bị quái vật ăn thịt. Cậu vừa khóc vừa vùi mặt vào cổ mẹ, khẽ lắc đầu an ủi người mẹ đang tự trách.
"Không sao đâu mẹ, dù sống hay chết, Tiểu Vũ đều ở bên mẹ."
"Được, lát nữa có thể sẽ hơi đau, Tiểu Vũ cố chịu một lát là không sao, được không?"
"Vâng vâng."
Người phụ nữ đang ôm con chạy, đột nhiên trên đầu bị bóng tối bao phủ, chị mở to mắt nhìn lên, thì ra một con xác sống từ trên cao nhảy xuống lao về phía chị.
"!"
"Bang" — một tiếng súng vang vọng khắp đường phố.
