50 Ánh sáng cứu rỗi hai mẹ con
Người mẹ nghe thấy âm thanh, khẽ mở to mắt, nhìn về phía cuối con phố trước mặt nơi bỗng xuất hiện một bóng dáng thon thả của một cô gái. Trong mắt cô lập tức lóe lên ánh sáng của sự cứu rỗi. Cô gái tay cầm khẩu súng lục vừa bắn vỡ đầu một con xác sống, lại 'đoàng đoàng' thêm hai phát, hai con xác sống sau lưng hai mẹ con trúng đạn ngã xuống.
'Qua bên này mau.'
Cô gái nơi cuối phố vẫy tay với họ, người mẹ bế con vội vã bước nhanh hơn. Đợi hai mẹ con chạy ngang qua, cô liền đứng giữa đường, nhìn đám xác sống đang lao tới mà không hề sợ hãi. Ánh mắt cô trở nên sắc lạnh, giơ tay lên, phóng ra đòn tấn công dị năng hệ nước nhắm vào chúng. Một cột nước tựa rồng bơi cuồn cuộn phóng ra từ tay cô, hung hãn lao thẳng vào đám xác sống trước mắt. 'Ầm ầm' va thẳng vào, nơi nào đi qua đám xác sống bị đánh văng lên không, từ độ cao hơn chục mét rơi xuống đất, ngay lập tức không còn động tĩnh. Trên con phố đó chỉ còn lại đầy đất xác sống vương vãi. Không còn tiếng gào rú của xác sống, không gian yên ắng đến mức khiến người ta rơi vào một nỗi sợ hãi vô cùng.
Hai mẹ con đang trốn sau thùng rác cách đó không xa cũng tận mắt chứng kiến cô gái thi triển dị năng mạnh mẽ, tiêu diệt sạch cả đám xác sống, không khỏi trợn mắt nhìn, mặt đầy kinh ngạc. 'Vỗ vỗ' hai cái, cô gái phủi bụi trong lòng bàn tay rồi quay đầu lại.
Cậu bé nằm trong lòng mẹ nhìn thấy cô chị phía trước, ánh mắt sáng lên, chỉ một cái là nhận ra. Cậu kêu lên đầy phấn khích: 'Mẹ ơi, là chị ấy!'
'?'
Người mẹ cũng nhìn theo về phía cô gái vừa cứu hai mẹ con, từ từ nhớ ra khuôn mặt quen thuộc của cô. 'Đúng là cô ấy!' Cô như nhìn thấy sự cứu rỗi, cả mắt ánh lên tia hy vọng.
Ôn Kiều vừa đến thành phố H, tiện tới đây dạo chơi, tình cờ nhìn thấy hai mẹ con bị xác sống đuổi theo, bèn ra tay giúp một phen. Quay đầu nhìn lại, cô thấy hai mẹ con vẫn chưa rời đi, từ sau thùng rác bước ra. Nhìn thằng bé trước mắt dơ dáy lấm lem, khoảng 5 tuổi, nhe hàm răng trắng nõn ra cười ngọt lịm gọi cô: 'Chị ơi, rất vui được gặp lại chị.'
'?'
Ôn Kiều đầy vẻ khó hiểu. Người mẹ bên cạnh vội giải thích: 'Cô à, chắc cô không biết chúng tôi, nhưng chúng tôi lại nhớ cô. Một tháng trước, tại khu biệt thự, cô từng ngủ nhờ nhà chúng tôi một đêm.'
Được nhắc như vậy, Ôn Kiều lập tức hồi tưởng lại một tháng trước, cô từng ngủ một đêm trong một biệt thự còn chủ nhà đang ở. Gương mặt hai mẹ con trước mắt, tuy có chút dơ bẩn và thiếu dinh dưỡng, vẫn có thể khớp với những tấm ảnh của chủ nhân căn biệt thự đó. Ôn Kiều bừng tỉnh ra: 'À, hóa ra là mọi người. Ở đây mà còn gặp được mọi người, thật tốt. Hôm đó tôi chưa được sự đồng ý của mọi người đã tự tiện vào nhà ngủ nhờ một đêm, thật sự xin lỗi.'
Người mẹ của cậu bé cuống quýt lắc đầu xua tay: 'Thôi thôi thôi, tôi nào dám nhận. Lúc đó cũng nhờ cô để lại nước và thức ăn cho chúng tôi, nên mới sống được đến bây giờ. Hơn nữa, vừa rồi cô còn cứu mạng hai mẹ con tôi. Cô à, đáng lẽ chúng tôi phải cảm ơn cô mới đúng.'
Cậu bé 5 tuổi bên cạnh thấy mẹ mình cảm ơn chị gái, cũng tự mình học theo cảm ơn Ôn Kiều: 'Chị ơi, cảm ơn chị.'
Ôn Kiều đưa tay xoa lên mái tóc khô xơ của thằng bé, mỉm cười: 'Được rồi, được rồi, thấy mọi người bình an là tốt rồi. Mọi người định đi đâu tiếp đây? Ở bên ngoài này đi lại, xác sống nhiều thế này thật nguy hiểm.'
Người mẹ được nhắc nhở, nụ cười dần biến mất, ánh mắt cũng hơi tối lại. 'Nói thật với cô, hai mẹ con tôi thật ra đi theo một đội ngũ đến đây. Nhưng chúng tôi bị bỏ rơi ở đây.'
'Đều là người trong đội, sao họ lại đối xử như vậy với mọi người?'
Người mẹ cười cay đắng, tự ti nói: 'Hai mẹ con tôi goá bụa côi cút, không có đàn ông, gia nhập đội ngũ cũng chẳng mang theo thứ gì có giá trị lợi ích. Có người chê chúng tôi vô dụng mà còn ăn hại lương thực của đội, nên cố tình vứt chúng tôi ở đây, muốn chúng tôi chết chôn nơi này. Nhưng…'
Ánh mắt người mẹ bừng sáng, kích động nói: 'Đội trưởng đối xử với chúng tôi rất tốt, anh ấy nhất định sẽ không bỏ mặc chúng tôi. Anh ấy không biết chúng tôi bị vứt bỏ. Cho nên vốn tôi định dẫn con đi tìm đội trưởng, nào ngờ giữa đường lại gặp một đám đông xác sống, ép chúng tôi phải chạy ngược trở lại. Có lẽ họ đã về chỗ nghỉ rồi, còn chưa biết hiện giờ chúng tôi đang rơi vào hoàn cảnh nào…'
Người mẹ chợt nghĩ đến điều gì, ngước mắt nhờ vả Ôn Kiều: 'Cô à, cô có thể đưa chúng tôi về đội không?'
'...'
Ôn Kiều nghĩ hai mẹ con họ chân yếu tay mềm, nếu để họ một mình về lại đội, bên cạnh không có ai bảo vệ, chắc chắn sẽ bị xác sống ăn thịt trên đường lúc nào không hay. Huống hồ bây giờ cô cũng chưa có nơi nào để đi, chi bằng đi theo đội của họ xem sao. Cô liền đồng ý ngay: 'Được, tôi đưa mọi người về.'
'Cảm ơn cô, cô gái.' Người mẹ cảm kích không thôi, ánh mắt tràn đầy hy vọng sống. 'Tiểu Vũ, mau cùng mẹ cảm ơn chị đi.'
Cậu bé tên Tiểu Vũ bước lên trước mặt Ôn Kiều, lại cất tiếng cảm ơn ngọt ngào: 'Cảm ơn chị.'
Cô cũng rất quý thằng bé này, tuy tóc hơi vàng và khô vì thiếu dinh dưỡng, nhưng gương mặt bầu bĩnh với đôi mắt to đen láy, trông vẫn đáng yêu lắm. Cô đưa tay khẽ vuốt lên gương mặt mịn màng của thằng bé: 'Không sao.'
Người mẹ cũng thấy an ủi, con trai mình được cô gái này quý mến, trên mặt nở một nụ cười từ ái. 'Cô à, chúng ta cũng có duyên thật. Sau này cứ gọi tôi là chị Mai là được, con trai tôi là Tiểu Vũ. Cô cứ gọi tên chúng tôi thôi.'
'Vâng, tôi tên Ôn Kiều. Cứ gọi tôi là Kiều Kiều là được.'
…
Trên suốt đường đi, Ôn Kiều như được khai thông kinh mạch, dẫn hai mẹ con đi tới đâu, xác sống chạy tới đó, cô lại hì hục luyện tập dị năng hệ nước của mình. 'Ầm ầm' vang lên, trên trời không chỉ có xác sống bay lên, mà còn có thứ nước tinh khiết trong veo tạo thành cơn mưa phùn rơi xuống như thể không tốn tiền. Hơi nước trên không dưới ánh mặt trời khúc xạ, ngay trên đầu họ hiện ra một cầu vồng rực rỡ muôn màu.
'Chà, đẹp quá đi!' Tiểu Vũ 5 tuổi ánh mắt lấp lánh, vui sướng nhảy cẫng lên, ngây thơ giơ tay muốn bắt lấy cầu vồng trên trời. Cả đời cậu bé nhìn thấy cầu vồng chỉ đếm được trên đầu ngón tay, mà còn là xem trên tivi cơ. Ngoài đời thực, làm gì có cơ hội nào như thế. Huống chi là thế giới ô nhiễm như bây giờ.
Ba người đến một khu vực hẻo lánh lúc bốn giờ chiều. 'Phía trước sắp tới rồi, bọn họ đang cắm trại ở đằng kia,' người mẹ nhắc nhở. Ôn Kiều nhìn sang bên đó, trên khoảng đất trống có sáu cái lều lớn đang dựng ở đó. Trước lều là những hàng xe được bố trí chỉnh tề. Ôn Kiều liếc mắt một cái đã nhận ra một chiếc xe quen thuộc, một chiếc SUV cỡ lớn đã qua cải tạo, thân xe quấn quanh sắt thép và lưới thép, giống hệt chiếc xe cô từng mất. Cô tiến lại gần xem, thấy biển số xe đúng là xe của mình, sắc mặt liền lạnh xuống. Phía sau vang lên giọng nữ quen thuộc đầy bá đạo:
'Sao mọi người quay lại thế?'
