Một chiếc SUV phóng đến tòa nhà bỏ hoang nằm gần rìa thị trấn rồi dừng lại.
Một cô gái bước xuống xe, mái tóc buộc cao đuôi ngựa, mình mặc bộ đồng phục nhân viên trạm xăng tay dài màu đỏ xanh, sau lưng đeo một chiếc ba lô đen.
Ôn Kiều nhìn lên con đường phía trước, lác đác vài con thây ma đang lững thững đi lại. Càng vào sâu, thây ma sẽ càng nhiều.
Vì vậy cô chỉ có thể dừng xe tại đây rồi đi bộ qua. Lái xe vào chắc chắn sẽ gây động tĩnh lớn.
Từ trong ba lô, cô lấy ra miếng bảo vệ khuỷu tay và đầu gối mang vào người để phòng hộ.
Chiếc ba lô sau lưng Ôn Kiều thực chất chỉ để che mắt thiên hạ, tiện thể lấy đồ từ trong không gian ra ngoài, tránh cho mình những rắc rối không đáng có.
Thu dọn xong xuôi, cô đưa tay chạm vào thân xe. Chỉ trong nháy mắt, chiếc SUV to lớn đã biến mất không dấu vết.
Ôn Kiều trợn tròn mắt, ánh mắt chất chứa vẻ phấn khích.
Cô vốn chỉ định thử xem có thể nhét chiếc SUV vào trong không gian không, ai ngờ mới mon men thử một lần, chiếc xe đồ sộ trước mặt đã biến mất sạch.
Cô nhắm mắt quan sát bên trong nhẫn không gian, chiếc xe vẫn nằm nguyên vẹn trong đó.
Ôn Kiều không khỏi thốt lên khen ngợi:
"Ghê thật! Người phát minh ra nhẫn không gian này đúng là thiên tài."
Được rồi, vậy cô có thể yên tâm mà xông pha.
Trên tay cô thoáng hiện ra cây xà beng sắt từng vào sinh ra tử với cô, rồi chậm rãi đi sâu vào khu vực rìa thị trấn.
Tất nhiên, cô không định tấn công trực diện. Vừa né tránh thây ma, cô vừa tiến về phía đồn công an cách đó không xa.
Cô bước không ngừng nghỉ, nên khó tránh khỏi gặp vài con thây ma lạc lõng.
Quả nhiên, vừa rẽ qua một góc đã chạm mặt một con thây ma, mặt đối mặt.
Cả thây ma lẫn con người đều sững người một lúc.
"Gào gào!"
Con thây ma đầu trọc chỉ còn lưa thưa vài sợi tóc trên đỉnh đầu phát hiện ra cô, đôi mắt trắng dã trừng trừng, gầm lên một tiếng rồi điên cuồng lao tới.
Nhờ có gan từ lần giết thây ma đầu tiên, lần này Ôn Kiều giải quyết nhanh hơn nhiều. Cô cầm cây xà beng xông tới, đập thẳng vào trán con thây ma cản đường, "bụp bụp" vang lên.
Óc trắng đục và máu thây ma đen thẫm văng thẳng lên tường, thân thể con thây ma đổ gục xuống, không còn động đậy.
Trên đường đi, dù tránh né khéo léo, Ôn Kiều vẫn bị vài con thây ma phát hiện. Cô dùng cùng một chiêu, tốn sức đập nát đầu chúng.
Đập xong con cuối cùng, Ôn Kiều nấp sau bức tường thở hồng hộc một hồi. Thây ma tuy hành động chậm chạp, dễ đối phó, nhưng đầu chúng cứng vãi cả ra.
Mỗi lần đập đầu đều phải tốn không ít sức lực, có lẽ vì thân thể này hơi yếu đuối.
Nghĩ lại hồi trước, ở thế giới hiện thực, mình có thể vác một thùng nước khoáng từ tầng một lên tầng sáu mà không hề thở dốc.
Chỉ tiếc là sau này toàn thức đêm làm việc, hỏng cả người, mới dẫn tới vụ xuyên không này!
Nghĩ đến đây, Ôn Kiều không nhịn được, trong lòng chửi thầm lão sếp khốn kiếp cả nghìn lần...
Cô men theo bản đồ tìm đến đồn công an của thị trấn. Khi còn cách một quãng, cô đã trông thấy trước cổng một mớ hỗn độn.
Cô khẽ thắc mắc:
"Ơ? Sao thây ma lại nằm hết xuống đất vậy?"
Cô bước tới cổng, đôi bốt cẩn thận tránh xác chết và thịt thối dưới đất. Trước cổng đồn công an lúc này la liệt xác thây ma, trông như vừa mới bị giết.
Ôn Kiều nhíu mày, tập trung nhìn vào bên trong.
Cô nghi ngờ bên trong đã có một nhóm người sống sót vào trước, nên phải cẩn thận hơn.
Ôn Kiều đề phòng bước vào đồn công an. Dọc đường đi là xác thây ma nằm rải rác. Đi sâu vào bên trong sẽ tới kho vũ khí.
Đến trước cửa kho vũ khí, cô thấy cửa đã bị mở từ lâu. Đang định bước vào, Ôn Kiều bỗng khựng lại, bên tai như nghe thấy tiếng động ngày càng gần.
Cô núp vào góc khuất bên cửa. Tiếng động bên trong dần rõ hơn, xen lẫn tiếng phụ nữ khóc.
"Á!"
Từ góc ngoặt, một người phụ nữ ăn mặc rách rưới bị gã đàn ông tóc vàng lực lưỡng thô bạo nắm tóc lôi ra ngoài.
"Địt mẹ mày, cả ngày chỉ biết trốn sau lưng mấy anh em tao, ngoài khóc lóc ra còn biết làm gì? Mày chỉ biết ăn hại thôi! Hay là giờ ném mày ra ngoài cho thây ma xơi luôn?"
"Hùng ca, đừng mà, hu hu..."
Ngay sau đó, một người phụ nữ trẻ khác từ bên trong bước ra, quỳ xuống trước mặt gã đàn ông khẩn cầu.
"Em xin anh, Hùng ca. Đừng đưa Tinh Ngữ ra ngoài. Bọn em vẫn còn có giá trị với mấy anh mà, đúng không?"
"Giá trị ư?"
Gã tóc vàng nhìn dọc nhìn ngang thân hình người phụ nữ đang quỳ. Bộ đồ bó sát tuy đã rách bẩn, nhưng thân thể trẻ trung đẫy đà khiến gã nhìn mà máu nóng sôi sục.
Gã tóc vàng liếm môi, ánh mắt lộ rõ ý nghĩ dâm đãng:
Thật muốn ôm ngay con này vào một xó mà chơi đùa một phen. Đáng tiếc đang có nhiệm vụ, không được phép manh động bên ngoài.
Gã tóc vàng buông lọn tóc trên tay, khinh khỉnh hừ lạnh một tiếng.
"May nhờ cô bạn tốt của mày van xin, lần này tha cho mày."
Nói rồi gã tiện tay kéo người phụ nữ đang quỳ đứng dậy, một tay ôm lấy eo thon mềm mại, cúi xuống hôn mạnh một cái vào bộ ngực căng tròn của cô ta.
Người phụ nữ bị xâm phạm chỉ biết đỏ hoe mắt, gượng cười, khẽ đánh vào ngực gã:
"Anh thật là ghét!"
"Đi, về xem lão đại thu súng xong chưa?"
"Ừ, Tinh Ngữ, mày cũng mau đứng dậy, đi theo bọn tao vào trong."
"Hu hu..."
Người phụ nữ nằm dưới đất tóc tai rối bù chỉ nghèn nghẹn hai tiếng, chống cái thân đau nhức đứng dậy, đi theo họ vào trong.
Ôn Kiều đứng quan sát nãy giờ nơi cửa, khẽ thở dài một hơi.
Trong tiểu thuyết tận thế, dạng phụ nữ vì muốn giữ mạng mà bán rẻ thân xác là thứ được nhắc đến nhiều nhất.
Nhưng trong thời đại tận thế này, phần lớn phụ nữ là kẻ yếu. Bản thân không có năng lực, nếu không chiều lòng kẻ mạnh thì làm sao mà sống sót?
Những gì họ làm cũng chỉ để sinh tồn, nên đành phải vứt bỏ lòng tự trọng, trở thành nô lệ của kẻ mạnh.
Nữ chính trong nguyên tác coi như một luồng nước trong hiếm hoi, kiên cường không từ bỏ nhân phẩm, dựa vào chính mình từng bước chiến đấu và sinh tồn trong thế giới tận thế.
Vì thế về sau cô ấy được nam chính – kẻ sở hữu dị năng siêu phàm – khâm phục và nảy sinh tình cảm.
Cô cũng vậy, cũng rất khâm phục nữ chính trong truyện.
Chỉ không biết mình có cái phúc đó hay không, liệu có được gặp họ một lần?
Thôi vậy! Nghĩ cũng chỉ là nghĩ.
Ôn Kiều thấy những người bên trong đã đi được một lúc, cô cũng định lén đi theo vào xem có thể vớt được chút vũ khí nào không.
Gã tóc vàng ôm eo người phụ nữ bên cạnh đi vào kho vũ khí nằm sâu nhất – nơi cánh cửa đã mở sẵn. Bên trong, lão đại – một gã đàn ông mặt sẹo đầy vẻ nghiêm nghị – đang ngồi vắt một chân lên bàn, tay trái cầm điếu thuốc đang cháy, tay phải cầm khẩu súng mới tinh. Hắn thong thả rít một hơi, rồi từ từ nhả ra làn khói trắng.
Gã tóc vàng đẩy người phụ nữ ra, khép nép bước tới bên lão đại hỏi:
"Lão đại, thế nào rồi?"
"Tự xem đi."
Phía sau, hai tên đàn em đang hưng phấn thu dọn một dãy súng đạn treo trên tường.
"Mày cũng đi chọn một món hợp với mày đi."
"Được ạ, lão đại! He he!"
Gã tóc vàng xoa xoa tay, vội vã nhập hội cùng mấy anh em trong cuộc thi nhặt súng.
Ba người vừa sờ mó súng đạn vừa hưng phấn nói:
"Nhiều súng quá, nhiều đạn quá! Mà toàn hàng mới tinh."
"Đúng vậy, nếu không phải tận thế, tao Lưu Tam cả đời này cũng không thể chạm vào nhiều đạn đến thế."
"Hồi nhỏ tao chỉ biết thèm thuồng mấy bộ phim cảnh sát tội phạm, ai nấy đều cầm súng. Giờ cuối cùng cũng đến lượt bọn mình. He he!"
"Bọn mình phải lấy hết tất cả súng, không được chừa lại một cây nào."
"Đương nhiên rồi! Thây ma bên ngoài nhiều thế này, từng này đạn còn không đủ giết!"
"Nhặt hết, nhặt hết! Xách sạch về!"
Gã tóc vàng vừa thu súng vừa khựng lại. Thấy trong đám anh em thiếu một người, gã tò mò hỏi:
"Mà này, thằng Trần Thế Kiệt đâu rồi? Sao không thấy nó?"
"À, nó à? Đi tìm nhà vệ sinh rồi. Chắc sắp về đó."
Ôn Kiều núp ở cửa nhìn vào trong. Trong phòng có bốn người đàn ông đang vơ vét súng, bên cạnh là hai người phụ nữ đứng run rẩy.
Cô bất mãn cắn môi, thầm chửi:
"Chết tiệt, vậy mà không chừa cho mình một khẩu súng nào!"
Trong lúc Ôn Kiều không chú ý phía sau, một bàn tay đột nhiên xuất hiện, đặt lên vai cô.
"Mày là ai?"
"!!"
