Có muốn gia nhập đội của bọn tôi không?
Ôn Kiều bỗng cảm thấy một bàn tay ướt nhẹp đặt lên vai, toàn thân nổi da gà. Cô cầm gậy định quật ra sau, nhưng bàn tay kia đã nhanh hơn, nắm chặt lấy cổ tay cô.
"Ầm" một tiếng, cây sắt trong tay Ôn Kiều bị hất văng, đập vào cánh cửa sắt. Tiếng động lập tức thu hút nhóm người đang lục soát súng ống bên trong. Gã mặt sẹo đang ngồi trên bàn cũng lập tức căng thẳng, tay cầm chặt khẩu súng chĩa về phía cửa, quát lớn.
"Ai đó!"
"Đại ca, là em!"
"Trần Thế Kiệt?"
Một người thanh niên tên Trần Thế Kiệt thò nửa người vào từ cửa.
"Ở ngoài cửa có một người phụ nữ đang nghe lén, em bắt cô ta vào rồi."
Hắn kẹp cổ Ôn Kiều, lôi cô ra khỏi cửa rồi ném cô vào trong.
"Bịch" một tiếng, Ôn Kiều ngã sõng soài trước mặt gã mặt sẹo.
"Khụ khụ!"
Cô thở lấy lại hơi. Vừa rồi là do Ôn Kiều sơ ý, không quan sát phía sau nên mới bị tóm, suýt bị gã đàn ông đó bóp chết.
"Đây là ai vậy?"
"Cạch."
Một họng súng chĩa thẳng vào trán Ôn Kiều. Gã mặt sẹo đang ngồi trên ghế đã đứng dậy, ngồi xổm xuống, chĩa họng súng vào đầu cô.
"..."
Ôn Kiều khựng lại một chút, nhưng không chút biểu cảm ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào gã đàn ông đang chĩa súng vào mình. Gã mặt sẹo không thấy một chút sợ hãi nào trong mắt cô, bất giác huýt sáo một tiếng, nổi lòng tò mò. Hắn nhếch môi mỉm cười hỏi:
"Này cô, cô từ đâu đến?"
"..."
Ôn Kiều giữ im lặng, không nói gì.
Đám đàn em đang dừng lục soát súng ống vây quanh, không khỏi trêu chọc:
"Ơ, cô nàng này xinh phết mà miệng lại cứng thế này? Đại ca, hay là..."
Gã mặt sẹo giơ tay ngăn đám em nói tiếp. Hắn khá tò mò về người phụ nữ này. Bên ngoài toàn là xác sống, vậy mà cô lại một mình xông vào đây.
Gã nhìn vào đôi mắt đen láy của Ôn Kiều không chút hoảng loạn, khuôn mặt nhỏ nhắn với ngũ quan tinh xảo, mặt mộc không chút phấn son, làn da trắng mịn như thể quanh năm không phơi nắng, trắng ngần như trứng gà bóc. Khác hẳn với những kẻ sống sót lang bạt như bọn hắn, cô hoàn toàn ở một tầng lớp khác.
Gã mặt sẹo hạ khẩu súng xuống, trêu đùa nâng cằm Ôn Kiều lên, rồi lại thắc mắc hỏi:
"Bên ngoài toàn là xác sống, cô qua đây bằng cách nào?"
Ôn Kiều âm thầm siết chặt nắm đấm. Cô nghĩ: phải mau rời khỏi đám người này.
Cô bình tĩnh gạt khẩu súng ra khỏi cằm, chống tay đứng dậy, phủi bụi trên người. Mặt không đổi sắc, tim không loạn nhịp, cô nói dối:
"Tôi đi cùng đồng bọn, họ đang ở ngay gần đây, lát nữa sẽ tới."
"Ồ, ra vậy. Vậy đồng bọn của cô có bao nhiêu người?"
Gã mặt sẹo cũng đứng lên theo, dường như muốn moi ra chút thông tin từ lời nói. Ôn Kiều nghe là hiểu ngay hắn muốn thăm dò căn cước của cô.
Ôn Kiều nhướng mày, không hài lòng nói:
"Tại sao tôi phải nói cho anh biết?"
"Cô đừng cảnh giác như vậy. Tôi chỉ nghĩ, trong thời đại tận thế này, gặp được một người sống sót khác cũng là duyên. Trên đường nguy hiểm nhiều, chi bằng kết bạn, cùng đi cho có bạn đồng hành?"
"Họ không thích người lạ, sẽ không kết bạn với các người đâu." Ôn Kiều không chút do dự từ chối thẳng.
"Ừ, cũng đúng. Dù sao thời tận thế lòng người hiểm ác."
Gã mặt sẹo quan sát người phụ nữ gan lì trước mặt một lượt, rồi tiếp tục hỏi:
"Vậy cô có muốn đi cùng chúng tôi không?"
"Xin lỗi, tôi có đội của mình, họ sắp tới rồi. Các anh dọn đồ xong chưa? Dọn xong rồi thì đến lượt tôi."
"Ồ, thì ra các người cũng đến để lục soát súng ống à. Nhưng tiếc là, số này đều là của bọn ta."
"Vậy các người lấy xong chưa? Lấy xong rồi thì xin mời đi."
Tên thanh niên tóc vàng lớn tiếng quát:
"Đại ca, con đàn bà này nói năng kiểu gì vậy? Nghe thật khó chịu! Hừ!"
Gã mặt sẹo không hề giận, trái lại thấy người phụ nữ này ngạo mạn như vậy, có thể đoán được trong đội của cô chắc hẳn có nhiều kẻ mạnh hơn. Hơn nữa, nhìn bộ dạng cô mặc áo dài tay quần dài sạch sẽ gọn gàng, che chắn kín đáo, hoàn toàn không giống những người phụ nữ mà bọn hắn từng thấy, ăn mặc hở hang lộ liễu. Từ làn da trắng trẻo sạch sẽ có thể thấy, người phụ nữ này hẳn là người được cưng chiều nhất trong đội. Trong thời đại tận thế này, nước uống còn không đủ, sao có thể giữ cho khuôn mặt luôn sạch sẽ như thế được? Hắn đoán người phụ nữ trước mặt nhất định có vốn liếng để ngạo mạn. Trong khi chưa rõ thân phận, bọn hắn không thể động vào cô một cách tùy tiện. Vì vậy hiện tại chỉ có thể nhường một bước.
"Được, bọn tôi sẽ lấy hết súng ống, còn lại là của cô."
Hắn dặn dò đám anh em phía sau:
"Xách đồ lên, chúng ta đi!"
"Vâng, đại ca."
Đám đàn em tuy không hiểu ý đại ca là gì, nhưng cũng nghe theo. Bọn họ xách từng túi súng lớn nhỏ, tiện thể ném mấy túi cho mấy người phụ nữ đang rụt rè đứng bên cạnh cầm.
"Đi!"
Hai người phụ nữ đi theo bọn họ ra ngoài, khi lướt qua Ôn Kiều, không hẹn mà cùng liếc nhìn khuôn mặt cô. Cùng là phụ nữ, họ rất ngưỡng mộ khí chất đứng đắn của Ôn Kiều, càng ngưỡng mộ cô sau ba tháng sinh tồn trong tận thế mà vẫn giữ được làn da trắng mịn màng và mái tóc dài đen bóng...
Ôn Kiều nghe tiếng bước chân phía sau ngày càng xa, mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Cô bước tới phía trước, tủ đựng vũ khí trên tường đã bị vét sạch trước đó. Ngay cả một viên đạn cũng không để lại.
"Chết tiệt! Đúng là không chừa lại một khẩu súng nào, vậy thì mình phải làm sao đây?"
Cảm giác bực bội trong lòng nhanh chóng được xua tan nhờ kiến thức xem video ngắn ở kiếp trước của cô.
"Đúng rồi, dù đồn công an không còn súng, nhưng vẫn còn hung khí, có thể dùng để phòng thủ tầm gần."
Ôn Kiều rời khỏi phòng quản lý súng, sang phòng hung khí bên cạnh. Trên quầy bên trong có đủ loại đao dài kiếm ngắn, nỏ tên, gậy gỗ, thanh sắt, gậy bóng chày, rồi cả xích sắt và móc câu, vũ khí kỳ lạ đủ cả. Ngay cả đại đao Quan Công cũng có.
Ôn Kiều bỏ hết những thứ này vào không gian. Dù không có súng, những thứ này vẫn có thể giữ mạng, phải không? Tuyệt đối không thể lãng phí.
...
Cả nhóm đi đến cổng, tên tóc vàng liếc nhìn hai cô gái phía sau, thấy bọn họ ăn mặc bẩn thỉu, da dẻ thô ráp, liền sinh ra chán ghét. Nghĩ đến người phụ nữ sạch sẽ tươm tất vừa rồi, hắn không cam lòng, bèn chặn trước mặt đại ca.
"Đại ca, đại ca thật sự bỏ qua cho con đàn bà đó sao? Trong thời tận thế, hiếm lắm mới có một người phụ nữ mơn mởn như thế, không chơi thì phí quá phải không?"
"Hừ!"
Gã mặt sẹo đang hút nửa điếu thuốc giơ khẩu súng lên, gõ vào đầu tên tóc vàng một cái.
"Chơi, chơi, mày chỉ biết chơi! Hai người phụ nữ này vẫn chưa đủ cho mày chơi sao?"
"Ối chà!"
Tên tóc vàng bị gõ vào đầu, vội né đi, cười hề hề:
"Đại ca, hai đứa này sao có thể so với con nhỏ vừa rồi được? Một trời một vực, con nhỏ trong đó nhìn thèm muốn hơn, chơi cũng vui hơn!"
Hai cô gái bị nhắc tới mặt trắng bệch, cúi đầu lặng lẽ chịu đựng sự sỉ nhục.
"Phù~"
Gã mặt sẹo nhả ra một làn khói trắng, quay đầu nhìn cánh cổng của đồn công an, khóe môi nhếch lên.
"Hừ, làm sao có thể bỏ qua dễ dàng như vậy? Cứ chờ đó, cho bọn mày xem một màn kịch hay."
