81 Xác sống điên cuồng
Thịnh Hạo Hiên và mọi người đang lục soát vật tư trong siêu thị thì nghe thấy tiếng động lớn bên ngoài, lập tức cảnh giác.
– Tiếng gì vậy?
– Hình như phát ra từ bên ngoài!
Tần Ngọc Nhi nghe thấy cuộc trò chuyện của họ, hai bên thái dương giật giật liên hồi.
Ôn Kiều vừa đi chưa được bao lâu mà ngoài cửa đã có động tĩnh, trong lòng cô dâng lên dự cảm chẳng lành:
Không xong, chẳng lẽ Kiều Kiều gặp chuyện rồi sao?
Vì vậy khi Thịnh Hạo Hiên đề nghị ra ngoài xem thử, cô liền xung phong.
– Em cũng đi cùng.
– Được, đi.
Hai người ra khỏi cửa siêu thị, chạy về phía phát ra tiếng động lớn, liền nhìn thấy trong căn nhà bỏ hoang cạnh siêu thị, từng đợt công kích quy mô lớn đang diễn ra liên tiếp.
Châu Lập dùng dị năng thổ hệ, dốc toàn lực tấn công con xác sống tóc trắng trước mặt, nhưng không làm tổn hại được đến nó dù chỉ một chút. Nó giống như một bóng ma, đánh thế nào cũng không tan.
Ngược lại, bức tường bên cạnh hắn lại bị phá thành một đống gạch vụn, đều là do con xác sống kia gây ra.
Điều này khiến Châu Lập chìm sâu vào nỗi sợ hãi.
Chưa kịp phản ứng, con xác sống tóc trắng trước mắt đã trong nháy mắt dịch chuyển, xuất hiện ngay trước mặt hắn.
Tim Châu Lập thắt lại, hắn không kìm được mà trợn to mắt, nhìn con xác sống tóc trắng cao hơn hắn một chút, bị đôi mắt đỏ rực của nó nhìn chằm chằm, khóe miệng run rẩy.
Lông tơ trên người hắn dựng đứng cả lên, một luồng khí tử vong từ lòng bàn chân xộc thẳng lên đỉnh đầu.
Tay còn chưa kịp giơ ra tấn công, thì đối phương đã có động tác trước một bước.
Trong lòng Châu Lập lúc này chỉ còn một câu: Không đủ nhanh, lần này xong đời rồi!
– Đại ca!!
Trong tình huống nguy cấp, các đồng đội ở đằng xa giương súng lên, nhắm vào đầu con xác sống tóc trắng mà bắn.
"Đoàng" một tiếng, mái tóc trắng bay lên trong một khoảnh khắc, một viên đạn ghim trúng thái dương của xác sống, đầu nó bị đánh lệch sang một bên.
– Yeah, trúng rồi!
Những người vừa nổ súng không khỏi reo hò.
Châu Lập nhìn con xác sống tóc trắng cách mình chưa đầy một mét bị đánh lệch đầu, mái tóc trắng che đi đôi mắt đỏ rực của nó.
Hắn thấy có vẻ sắp thắng, trong mắt toát lên vẻ vui mừng.
Nhưng chưa kịp mừng lâu, con xác sống tóc trắng trước mặt đã "rắc rắc" quay đầu lại.
Từ trong mái tóc trắng dài, đôi mắt vẫn đỏ rực như cũ dần lộ ra, nhìn thẳng vào Châu Lập trước mặt.
– !!
Châu Lập chạm phải ánh mắt đó, sợ đến mức nghẹn thở, sắc mặt trắng bệch.
Nhìn thấy con xác sống tóc trắng đã quay đầu lại, huyệt thái dương bị đạn xuyên qua không ngừng rỉ ra máu đen, máu từ vết thương phun ra ngoài, đồng thời ép luôn viên đạn trong đầu ra.
"Keng" một tiếng, viên đạn rơi xuống đất vang lên âm thanh trong trẻo.
Trong khoảnh khắc, tất cả đồng đội có mặt đều sững sờ.
Con xác sống tóc trắng há miệng lộ ra hàm răng, gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ.
Nó giơ móng vuốt ra, đánh thẳng về phía Châu Lập trước mặt.
"Ầm" một tiếng, Châu Lập giơ tay phải lên đỡ, nhưng cả người vẫn bị đánh mạnh đến mức ngã lăn xuống đất.
"Phụt–"
Bị đòn nặng nề của xác sống giáng xuống, Châu Lập "a" một tiếng kêu lớn, cảm giác xương cánh tay phải bị đánh nát vụn.
Nội tạng đau âm ỉ, máu tươi không ngừng phun ra từ miệng hắn.
– Đại ca!!
Các đồng đội ở gần đó kinh hãi, vội giương súng lên bắn xối xả về phía con xác sống tóc trắng.
"Đoàng đoàng đoàng"
Nhưng đạn dường như vô dụng với con xác sống tóc trắng. Những viên đạn bay cực nhanh, khi sắp chạm vào cơ thể hắn thì đột nhiên dừng lại giữa không trung. Giống như quanh hắn có một lớp màng bảo vệ trong suốt, đạn thường căn bản không bắn vào được.
Hàng chục hàng trăm viên đạn "keng keng loảng xoảng" rơi thẳng từ trên không xuống đất.
– Làm sao bây giờ, Đại ca sắp bị con quái vật giết chết rồi!
Các đồng đội đều vô cùng hoảng sợ, sốt ruột muốn chết, nhưng động tác nổ súng trên tay không hề dừng lại dù chỉ một giây.
Đến khi Thịnh Hạo Hiên và Tần Ngọc Nhi chạy ra, họ liền nhìn thấy một màn vô cùng nguy hiểm.
Lại thấy một con xác sống tóc trắng đè chặt Châu Lập xuống đất, dường như muốn hành hạ hắn đến chết.
Trong khoảnh khắc nguy cấp, cả hai lập tức sử dụng dị năng hệ lôi và dị năng hệ mộc, lao thẳng về phía con xác sống tóc trắng.
Cảm nhận được có thêm dị năng giả, xác sống tóc trắng khẽ ngẩng đầu lên nhìn, liền thấy những gương mặt quen thuộc từng đi theo bên cạnh Ôn Kiều.
Hình như còn là đồng đội của Ôn Kiều...
Vốn dĩ hắn tự mình ra tay, là vì không muốn đám người này làm phiền Ôn Kiều rời đi.
Giờ Ôn Kiều đã an toàn lên đường, để không khiến đồng đội của cô bị thương, Thẩm Tri Hành cũng không ham chiến nữa.
Đôi mắt đỏ sẫm lại, thân thể trong nháy mắt dịch chuyển, bóng trắng lập tức biến mất.
– !!
Mọi người còn chưa kịp phản ứng, con xác sống tóc trắng đã biến mất từ lâu.
Thịnh Hạo Hiên và Tần Ngọc Nhi nhất thời khẽ sững người. Vừa chuẩn bị tinh thần chiến đấu, còn chưa kịp định thần thì đối phương đã rời đi.
Hai người nhìn nhau, đầy vẻ khó hiểu.
Tần Ngọc Nhi nhíu chặt mày hỏi:
– Con xác sống tóc trắng đó, có phải là con chúng ta từng thấy ở trung tâm thương mại thành phố Y không?
– Ừ, đúng là khí tức của hắn. Khí tức của hắn rất mạnh, anh chỉ cần cảm nhận một lần là cả đời này không quên được.
– ...
Bên này vẫn đang bối rối, phía bên kia đã truyền đến giọng nói đầy lo lắng.
– Đại ca, Đại ca anh sao rồi!
Lưu Sơn vội vàng chạy tới, đỡ Châu Lập đang nằm dưới đất nhổ máu ngồi dậy.
Môi Châu Lập trắng bệch, yếu ớt cúi đầu nhìn cánh tay đã mất cảm giác của mình, thều thào nói:
– Tay tôi...
Thịnh Hạo Hiên bước tới bên cạnh Châu Lập, ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng nâng cánh tay phải của hắn lên xem xét.
– Đại ca của chúng tôi thế nào rồi?
Lưu Tam hốt hoảng, vội vã hỏi.
Thịnh Hạo Hiên chỉ đành khẽ lắc đầu, nói với Châu Lập sự thật:
– Cả cánh tay anh đã phế rồi, xương bên trong cũng tan vụn, cả cánh tay mềm nhũn ra. Nếu anh còn muốn sống, thì phải cắt bỏ.
– Cái gì!!
Câu nói đó giống như một quả sét đánh ngang tai, khiến đám người trong đội ai nấy đều chấn động. Đại ca của họ là trụ cột của cả đội, mà trong khoảnh khắc này, tất cả như sụp đổ.
...
Dưới ánh trăng.
Ôn Kiều lái chiếc xe việt dã mà cô lén mang về, đi tới một bãi đất trống bỏ hoang không một bóng người.
Chỉ vài cây cột La Mã dựng trên nền đất, từng mảng tường đổ ngã xuống.
Đây là khu mô phỏng cung điện chưa xây xong ở vùng ngoại ô trước thời mạt thế, nên xung quanh khá hoang vắng.
Nghỉ ngơi ở đây cũng không bị ai quấy rầy, cũng chẳng có một con xác sống nào.
Dù là ngoài trời, chỉ cần không mưa thì cũng có thể chấp nhận được.
Ôn Kiều xuống xe, lập tức thu chiếc xe vào không gian trữ vật.
Tiện thể ăn tạm một bữa, rồi đốt một đống lửa nhỏ bên trong cung điện bỏ hoang.
"Tách tách"
Ngọn lửa từ củi cháy bừng bừng bốc lên, chiếu sáng không gian xung quanh. Ôn Kiều ngồi một bên, chăm chú nhìn đống lửa ấm áp. Ngọn lửa chập chờn như một liều thuốc thôi miên, khiến cô nhìn mà dần buồn ngủ.
Ôn Kiều tiện tay nằm xuống trên một tấm ván tường đổ, đắp một lớp chăn mỏng lên người, ngáp một cái, khóe mắt rưng rưng nước mắt sinh lý.
Nhắm mắt được một lúc, cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu, hơi thở trở nên đều đặn.
"Tách tách"
Củi cháy thành than rồi dần hóa thành tro trắng. Ôn Kiều yên lặng nằm trên tấm ván tường, hơi thở nhẹ nhàng.
Đột nhiên, bên cạnh chân cô xuất hiện một đôi bàn tay to trắng xanh, từ từ tiến lại gần người phụ nữ...
