Chương 82: Đối diện với đôi mắt đỏ
Dưới ánh trăng, trong tòa nhà bỏ hoang, không trung lấp lánh những đốm huỳnh quang.
Những con đom đóm kéo theo chiếc đuôi phát sáng, bay đến bên gò má của người phụ nữ đang nằm trên phiến đá bỏ hoang, ánh huỳnh quang chiếu lên làn da trắng nõn của cô, tản ra một tầng quang lãnh nhạt.
Một làn gió mát thổi qua, lay những sợi tóc trên mặt cô, nhẹ nhàng lướt qua gò má, khiến đàn đom đóm khó chịu vỗ cánh bay đi.
Trên phiến đá, người phụ nữ nằm nghiêng người, mái tóc đen dài xõa trên chiếc ba lô, khuôn mặt trắng trẻo an tĩnh, đôi mắt nhắm nghiền với hàng mi dài cong vút, bên dưới chiếc mũi thanh tú là đôi môi hồng nhuận.
Hơi thở đều đặn, hé mở nhè nhẹ, hít vào thở ra, lúc này cô đang ngủ rất say.
Đưa mắt nhìn xuống, trên người cô đắp một lớp chăn tằm mỏng, làm hiện lên đường cong đầy đặn của thân thể, che đi chút hơi lạnh của đêm khuya.
Bàn chân nhỏ để lộ trắng như ngọc, phơn phớt hồng, từng ngón chân như những viên trân châu được điêu khắc tỉ mỉ.
Ôn Kiều không quen đi giày khi ngủ, vì vậy đôi bốt được đặt ngay bên cạnh phiến đá nơi cô nằm.
Dưới ánh trăng, một bóng đen chợt lướt qua, hiện diện trong đống phế tích.
Bọn đom đóm phát ra những đốm sáng lập lòe giữa không trung cũng bị luồng khí tức đột nhiên xuất hiện làm hoảng sợ, nhất thời bay biến không còn bóng dáng.
Một đôi mắt đỏ rực chằm chằm nhìn thiếu nữ đang ngủ trước mặt, bước đôi chân trắng bệnh tiến về phía trước.
Những phiến đá cao thấp chồng lên nhau cao nửa mét, tạo thành một chiếc giường lớn tựa thiên nhiên ban tặng.
Bóng trắng đó hoàn toàn không khách khí, trực tiếp trèo lên phiến đá nơi người phụ nữ đang nằm.
Ngay bên dưới bàn chân nhỏ xinh của cô, một đôi bàn tay lớn với làn da trắng bệnh dần dần trườn lên.
Di chuyển chậm rãi, hai bàn tay lớn chống xuống hai bên chân cô, nhưng vẫn không ngừng tiếp tục trườn tới.
Đôi tay nâng lên, luồn qua hai bên, từ từ di chuyển lên eo cô.
Bóng tối dần dần phủ kín thân hình nhỏ nhắn của cô, cho đến khi bao trùm cả đầu.
Trong phế tích của một cung điện chưa xây xong, hiện ra một cảnh tượng quái dị: một “con quỷ” tóc trắng dài chống người trên thiếu nữ đang ngủ trên phiến đá, dường như đang hút linh khí của cô.
Đôi mắt đỏ rực sâu thẳm quan sát gò má của thiếu nữ bên dưới, đầu dần cúi xuống gần. Cúi đầu hít hà mùi hương quen thuộc nơi cổ cô.
Một luồng lạnh giá áp xuống từ trên cao, khiến thiếu nữ đang ngủ giật mình run rẩy tỉnh giấc.
Mới mở mắt, cô thấy trước mặt tối om, dường như bị thứ gì đó dạng sợi che khuất tầm nhìn. Thân thể cứng đờ, cô quay đầu nhìn thứ ở phía trên.
“?!”
Đồng tử lập tức mở to, đối diện thẳng với đôi mắt đỏ máu.
Khoảng cách giữa hai người chỉ bằng một nắm tay, cô sững sờ trong giây lát.
Ôn Kiều không thể nhìn rõ khuôn mặt mờ tối trước mặt, nhưng có thể ngửi rõ mùi hương quen thuộc ấy: mùi máu tanh nồng xen chút hương bạc hà nhàn nhạt. Còn nữa, đôi mắt đỏ rực đặc trưng nhất kia…
Đây chẳng phải là con xác sống tóc trắng đó sao!!!
Sao hắn lại ở đây?
Lòng Ôn Kiều tràn đầy kinh hãi, trong đầu hiện ra một loạt suy đoán.
Không lẽ hắn đến để ăn thịt cô chứ!
Sắc mặt cô lập tức trắng bệch, hơi thở nghẹn lại, vì sợ hãi mà đôi môi tái nhợt, nỗi sợ hãi trong lòng trào ra.
“Á á á!”
Cô hét to, giơ chân đá mạnh về phía con xác sống đang đè trên người.
Lần này con xác sống tóc trắng dường như đã đoán trước, lăn sang một bên từ trước.
Mớ tóc trắng rời khỏi tầm mắt Ôn Kiều, cô không kịp suy nghĩ, nhân lúc này nhảy xuống phiến đá, chân trần chạy ra ngoài.
Những viên đá dưới chân gồ ghề, sắc nhọn, dọc đường làm đôi chân mềm mại của cô đỏ ửng, thậm chí cắt rách lòng bàn chân.
“Xít!”
Ôn Kiều đau lắm, nhưng cô không dám dừng lại, chỉ có thể khập khiễng chạy thục mạng ra ngoài, chạy về phía con đường cách đó một quãng.
Bằng không, hôm nay chính là ngày tận số của cô.
“…”
Thẩm Tri Hành lăn sang một bên, nhìn bóng dáng chạy trốn trước mắt, trong không khí thoang thoảng mùi thơm của máu người con gái. Mùi hương mê người ấy khiến hắn không khỏi nuốt nước bọt vài lần, hơi cúi mắt nhìn đôi bốt trên mặt đất, ánh mắt tối sầm lại.
…
Ôn Kiều liều mạng chạy về phía trước, bên tai vang vọng tiếng thở dồn dập, cổ họng vì hít thở mạnh mà tràn đầy khí lạnh của màn đêm, đau âm ỉ.
Cô chạy giữa đường, ánh trăng như ngọn đèn chiếu sáng con đường của cô.
Vừa chạy, Ôn Kiều vừa hướng về khoảng không phía trước, gọi chiếc nhẫn không gian, muốn lấy chiếc xe địa hình trong nhẫn ra để chạy trốn.
Trong đầu cô dùng ý niệm triệu hồi xe, nhưng khoảng đất trống trước mặt không có gì cả. Cô nhìn quanh một vòng, căn bản không thấy chiếc xe địa hình của mình đâu.
“Ơ! Chuyện gì vậy?”
Cô giơ tay thử lại lần nữa, nhưng chiếc nhẫn không gian trên ngón tay dường như mất linh nghiệm, lại không có phản ứng gì cả.
Cô quay đầu nhìn lại, con xác sống tóc trắng không biết từ lúc nào đã đến khoảng cách không đầy năm mét.
Dưới ánh trăng, bóng dáng trắng toát của con xác sống tóc trắng quá rõ ràng, đến mức Ôn Kiều nhìn thấy vô cùng rõ ràng. Đối phương đang bám sát phía sau cô, không có động tĩnh lớn, như một con bạch quỷ lơ lửng giữa không trung.
Ôn Kiều đồng tử co rút, tim hoảng sợ đập thình thịch, giơ chân tiếp tục chạy về phía trước.
Trên con đường được ánh trăng huyền ảo ưu ái, có thể thấy rõ một thiếu nữ chân trần chạy trốn phía trước, phía sau người đàn ông vẫn giữ khoảng cách mà đi theo.
Không biết chạy được bao lâu, đôi chân Ôn Kiều nặng như đổ chì, cổ họng như bị xé rách vì đau đớn.
Cô thật sự không chạy nổi nữa.
Nhịp chân dần chậm lại, mỗi bước đi như một bước thường.
Lúc này trong lòng cô nảy sinh một nghi hoặc: tốc độ của cô bây giờ chậm như vậy, tại sao con xác sống phía sau không tăng tốc chạy lên, ăn tươi nuốt sống cô ngay?
Ôn Kiều mệt đến mức cúi người chống tay lên đầu gối, lại quay đầu nhìn phía sau, liền thấy con xác sống đang đi theo mình, thấy cô dừng lại thì đối phương cũng dừng bước, vẫn luôn giữ khoảng cách khoảng 5 mét.
“?”
Khuôn mặt Ôn Kiều dính đầy những sợi tóc rối vì mồ hôi, nhìn hành vi kỳ quái của con xác sống sau lưng, đầy khó hiểu.
Sau đó cô đứng thẳng người tiếp tục đi, rồi lại quay đầu nhìn phía sau, con xác sống sau lưng lại theo bước chân cô di chuyển.
“??”
Điều này khiến Ôn Kiều càng thấy kỳ lạ hơn.
Cô hít sâu một hơi, nhấc chân chạy về phía trước, bên tai nghe rõ tiếng bước chân phía sau cũng đang đi theo.
Cô chợt dừng bước, phía sau cũng lập tức im bặt.
Ôn Kiều nhíu chặt mày quay đầu nhìn lại.
Quả nhiên đúng như cô đoán, con xác sống tóc trắng sau lưng vẫn dừng lại ở vị trí cách cô khoảng năm mét.
Ôn Kiều nhìn con xác sống tóc trắng dưới ánh trăng phát ra làn quang nhạt, cẩn thận hỏi một câu.
“Ngươi không phải đến để cắn tôi sao?”
“…”
Mái tóc dài bạc trắng chỉ khẽ phất phơ theo gió, đôi mắt đỏ lóe ra mơ hồ của con xác sống tóc trắng nhìn chằm chằm, như hai chiếc đèn lồng phóng đại vô hạn trước mặt cô, nhưng thân thể lại không hề có động tĩnh thừa.
Ôn Kiều bị nhìn đến mức sắc mặt trắng bệch, bước chân không nhịn được mà lùi lại một bước.
Cô chậm rãi trấn tĩnh nỗi sợ trong lòng, nuốt nước bọt, tiếp tục hỏi:
“Đã không phải để cắn tôi, vậy tại sao ngươi lại đi theo tôi?”
“…”
Ôn Kiều khẽ nhíu mày, lúc này trong lòng đã có ý định lui lại.
Đối phương thật sự có thể hiểu được lời cô nói sao?
Cô cũng không chắc chắn.
Ngay khi cô đang rối bời suy nghĩ, con xác sống tóc trắng trước mặt bỗng có động tĩnh.
“?!”
Sợ hãi, Ôn Kiều vội giơ tay lên, chuẩn bị dùng dị năng hệ nước để phản kích.
