Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trốn khỏi phòng thí nghiệm, tôi mang theo "hạt giống" của vua xác sống > Chương 89

Chương 89

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 89 có bản audio.

89. Nhìn cận cảnh đôi mắt anh

 

Ngay lập tức khiến Ôn Kiều giật mình tỉnh hẳn.

 

Chưa kịp phản ứng, xúc tu trên cổ giống như sợi dây đàn vừa căng ra rồi đột ngột buông lỏng, thân thể cô theo quán tính rơi xuống.

 

Đúng lúc đó, một luồng gió mạnh lướt qua bên người Ôn Kiều, eo cô lập tức có thêm một bàn tay lớn, đón lấy thân thể đang rơi của cô kéo vào lòng.

 

Cô đập vào một hơi thở quen thuộc vừa tanh mùi máu vừa thoang thoảng bạc hà, trực tiếp cảm nhận trước mặt là một thân thể lạnh ngắt. Vô thức, cô nắm chặt lấy áo người kia.

 

Khi chân chạm đất, Ôn Kiều ho sặc sụa, há miệng thở dốc.

 

“Khụ khụ khụ”

 

“Hừ… hừ…”

 

Cô cứng người, nghe rõ ràng “người” trước mặt phát ra chất giọng lo lắng của xác sống.

 

Bàn tay đang nắm áo người kia cũng giật mình buông ra. Cô khẽ ngẩng đầu nhìn, ở phía xa, chiếc đèn pin bị ném trên mặt đất vẫn chiếu ra chút ánh sáng, giúp cô có chút tầm nhìn.

 

Ánh sáng chiếu rọi ra bóng dáng u ám của “người” trước mặt.

 

Cao mét tám chín, mái tóc trắng dài và đôi mắt đỏ rực đặc trưng, chẳng phải là con xác sống tóc trắng vẫn bám theo cô khi nãy sao?

 

“!!”

 

Sao anh ta lại ở đây!

 

“Rống rống rống!”

 

Phía sau lại vang lên tiếng gầm rú chấn động, Ôn Kiều không nhịn được bịt tai lại, màng nhĩ đau nhức khiến cô nhíu mày.

 

Xác sống tóc trắng thấy cô khó chịu, đồng tử đỏ tối sầm lại, nhìn chằm chằm vào thứ bên trong.

 

Thân ảnh trắng của hắn lóe lên trước mắt cô rồi biến mất ngay tại chỗ.

 

Khi Ôn Kiều mở mắt ra, đâu còn thấy bóng dáng xác sống tóc trắng đâu, trước mắt cô, đám xác sống không da đã ngã thành một mảng lớn.

 

Chưa kịp phản ứng, phía sau cũng vang lên những tiếng “bụp bụp bụp”, kèm theo tiếng xác sống gầm rú thảm thiết.

 

Ôn Kiều vội bước tới chỗ chiếc đèn pin ngã trên đất, cúi xuống nhặt lên, giơ ngọn đèn đang chiếu sáng lên, cảnh giác tiến về phía phát ra tiếng đánh nhau dữ dội.

 

…

 

Trong một cái hang rộng ba mét, vô số xúc tu cắm thẳng vào vách tường, cắm xuống cả những hố lõm trên nền đất, tạo thành một địa lao tự nhiên, vậy mà vẫn không thể nhốt được xác sống tóc trắng.

 

Thẩm Tri Hành chỉ cần đưa tay ra, những xúc tu lao tới liền bị chặt đứt giữa không trung.

 

Thân ảnh hắn lóe lên, bàn tay trắng xanh đã “phập” một tiếng, đâm xuyên vào khối u thịt – thủ phạm nuôi dưỡng vô số xác sống không da, sống sờ sờ lột bỏ lớp da thịt dày cộp của nó.

 

Mổ ra để lộ “trái tim” nằm sâu bên trong. Thẩm Tri Hành đích thân giật mạnh “trái tim” của con quái vật này ra khỏi khối u thịt.

 

Lại vang lên một tiếng “rống rống rống” thật lớn, khối u thịt gầm lên đau đớn lần cuối, rồi tức khắc rúm lại thành một nắm thịt nhão không còn chút sức sống.

 

Cục thịt tròn vo trong tay hắn vẫn đang “thình thịch” đập liên hồi.

 

Đôi mắt đỏ nhận thấy rõ ràng trên lớp màng tim có in một dòng ký tự.

 

Đó là một chữ cái kèm ba con số: a101.

 

Nhìn thấy điều này, ánh mắt hắn tối sầm lại, không khỏi gợi lên ký ức trong đầu Thẩm Tri Hành.

 

Trong một căn cứ thí nghiệm rộng lớn, cánh cửa phòng thí nghiệm sâu bên trong mở ra, trước mắt là một dãy dài những bể thủy tinh hình vòm.

 

Thân thể hắn được ngâm trong một bể thủy tinh trong số đó, những bể xung quanh cũng ngâm đủ loại thân thể quái dị, dường như chúng là đồng loại của hắn…

 

Hàng mi dài của Thẩm Tri Hành khẽ che đi ánh mắt sâu thẳm, nhìn trái tim đang đập trong tay, hắn mới hiểu được thứ này là quái vật thí nghiệm được tạo ra trong lô tiếp theo sau hắn.

 

Có lẽ là do thí nghiệm bị rò rỉ, hoặc là do kẻ xấu cố tình làm, nên những thứ này mới thoát ra bên ngoài.

 

Vô số mối hận trào dâng trong lòng Thẩm Tri Hành, cả người tỏa ra sát khí nồng đậm.

 

Hắn bóp chặt trái tim của đồng loại, “bụp” một tiếng, trái tim vỡ tung, lòng bàn tay trắng xanh dính đầy thứ chất lỏng nhớt nhớt màu xanh đen nhỏ xuống mặt đất.

 

Ánh đèn từ phía xa dần chiếu tới, Thẩm Tri Hành biết là Ôn Kiều đang đến, liền thu lại sát khí nồng đậm.

 

Ôn Kiều bước tới từ phía sau, nhìn vào cuối hang nơi cắm đầy những xúc tu khô quắt, thấp thoáng một bóng trắng đứng đó.

 

Thấy hắn không sao, Ôn Kiều thả lỏng trong lòng, quan tâm hỏi:

 

“À… anh không sao chứ?”

 

“…”

 

Xác sống tóc trắng đang quay lưng khẽ động đậy, quay đầu về phía cô.

 

Ánh đèn pin trong tay Ôn Kiều rọi lên người xác sống tóc trắng, trong bóng tối này càng khiến hắn trở nên trắng muốt không tì vết, như một bóng ma trắng.

 

Đặc biệt là mái tóc trắng dài che kín khuôn mặt, chỉ mơ hồ thấy đôi mắt đỏ đang u u nhìn cô chằm chằm.

 

Ôn Kiều kéo ra một nụ cười gượng gạo, cảm ơn:

 

“Tôi không biết vì lý do gì, nhưng cảm ơn anh đã cứu tôi.”

 

“…”

 

Ừm, đối phương vẫn như cũ, không có ý định đáp lại lời Ôn Kiều.

 

Rõ ràng lúc nãy còn nghe hắn phát ra âm thanh, có lẽ con xác sống này vốn ít nói.

 

Xác sống tóc trắng bước ra từ đám xúc tu khô héo, Ôn Kiều thấy hắn bước ra, không khỏi lùi sang bên một bước.

 

Xác sống tóc trắng nhận ra cô vẫn còn sợ mình, liền dừng bước, không tiến lại gần thêm một bước nào.

 

Ôn Kiều thấy hành động của đối phương, thầm thở phào, trong lòng tán thưởng:

 

Xem ra con xác sống này biết quan tâm đến người khác đấy.

 

Nhưng lại chợt nghĩ, con xác sống này ra vào tự do, nhất định có thể đưa cô ra khỏi đây.

 

Liền thăm dò nói:

 

“Anh vào bằng cách nào? Có thể đưa tôi ra ngoài cùng không?”

 

“…”

 

Ôn Kiều thấy hắn hồi lâu không động tĩnh, nhất thời tưởng đối phương không hiểu ý mình.

 

Khẽ thở dài một hơi, cô chuẩn bị đi về phía lối đi phía sau, tự mình xem có lối thoát nào khác không.

 

Xác sống tóc trắng thấy cô muốn rời đi, ánh mắt khẽ chớp, thân ảnh trắng trong nháy mắt di chuyển đến bên cạnh cô gái.

 

Chưa để Ôn Kiều kịp phản ứng, eo cô lập tức có thêm một bàn tay lớn, dễ dàng bế bổng cả người cô lên theo kiểu công chúa.

 

“!!”

 

Chân đột nhiên rời khỏi mặt đất, cảm giác như bị ném lên không trung rồi lại được ôm chặt. Ôn Kiều hoảng loạn nhắm nghiền mắt, tay vươn loạn xạ bám lấy vai người đàn ông, ôm chặt lấy cổ hắn để giữ thăng bằng.

 

Thẩm Tri Hành cảm nhận được cánh tay cô gái siết chặt quanh cổ mình, thân thể mềm mại của cô áp vào lồng ngực hắn, khiến hắn nghẹt thở một nhịp, toàn thân cứng đờ.

 

Trong khoang mũi toàn là hương thơm từ mái tóc bay nhẹ của cô gái, hắn không nhịn được mà nuốt nước bọt một cái.

 

Trái tim lạnh buốt chợt có một cảm giác kỳ lạ, một chút ấm áp len vào. Bàn tay đang ôm eo cô cũng khẽ siết chặt.

 

Nhưng hắn nhanh chóng hành động, ôm chặt lấy cô gái, “vút” một cái biến mất trong hang tối.

 

Từ cái hố lớn do sàn cửa hàng quần áo bị sụp, một bóng trắng lao vụt ra đường phố an toàn. Tốc độ nhanh như gió khiến mái tóc cô gái đang ôm cổ xác sống tóc trắng bị thổi rối bời.

 

Đám xác sống đang đi lang thang trên đường thấy có người xuất hiện, vội vàng dạt ra một con đường, không dám đến gần.

 

Ôn Kiều cảm nhận được ánh sáng chiếu qua mi mắt, liền từ từ mở mắt ra, thấy khung cảnh đường phố bên ngoài sáng rõ.

 

Đôi mắt màu hổ phách của cô lấp lánh, vui vẻ vỗ tay ăn mừng.

 

“Cuối cùng cũng ra ngoài an toàn rồi, tuyệt quá!”

 

“…”

 

Ôn Kiều có một thói quen xấu, lúc vui vẻ tay chân thường cử động lung tung.

 

Lúc này, cô mới ý thức được cơ thể mình vẫn đang lơ lửng.

 

Nụ cười vui vẻ lập tức cứng đơ, cô nghiêng đầu đối diện với con mắt đỏ lộ ra của xác sống tóc trắng.

 

Khoảng cách giữa hai người chỉ bằng một bàn tay, gần đến mức cô có thể nhìn thấy rõ con mắt đỏ lộ ra trên nửa khuôn mặt trắng xanh của xác sống tóc trắng, đường cong con mắt thanh tú xinh đẹp, hàng mi trắng dài rõ từng sợi, nằm ở vị trí vô cùng hoàn mỹ.

 

Đây là lần đầu tiên Ôn Kiều nhìn gần con mắt đó đến vậy, hoàn mỹ như không phải người thật, đồng tử đỏ khẽ chuyển động, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Ôn Kiều.

 

Ôn Kiều trợn tròn mắt, thấy rõ hình ảnh phản chiếu của mình trong đôi mắt đỏ của hắn, như thể giây tiếp theo sẽ hút cả con người cô vào trong, khiến cô giật nảy mình.

 

“Mẹ ơi!”

 

Kinh ngạc thốt lên một tiếng, cô liền vùng vẫy đôi chân đòi xuống.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi