Chương 90: Mân mê “búp bê” người thật
Xác sống tóc trắng nhẹ nhàng đặt cô gái xuống đất.
Ôn Kiều vừa chạm đất, liền “vèo” một tiếng bỏ chạy khỏi bên cạnh xác sống.
Nhìn dáng vẻ né tránh của cô gái trước mặt, đôi mắt đỏ rực của hắn khẽ tối lại.
Hắn thật sự đáng sợ đến vậy sao?
“...”
Chạy được năm mét, Ôn Kiều khựng lại. Cô quay đầu nhìn xác sống tóc trắng vẫn đứng nguyên tại chỗ, tim đập thình thịch vì căng thẳng, gương mặt hơi ngượng ngùng.
Cô thật quá vô ơn, người ta vừa cứu cô mà cô lại sợ hãi như thế.
Nhưng nghĩ lại, xác sống tóc trắng này chắc cũng không hiểu mấy cảm xúc phức tạp của con người đâu nhỉ?
Chắc hắn sẽ không để bụng chuyện này đâu...
“Khụ khụ.”
Cô đưa nắm tay lên che môi ho khe khẽ, rồi lẩm bẩm một câu:
“Sự nguy hiểm trong thành phố này khó lường, phải rời khỏi đây...”
“Đi thôi.”
Cô cứ như đang nhắc nhở ai đó, nói xong không ngoảnh đầu lại, đi thẳng về phía con đường lớn, nhưng tai vô thức vểnh lên nghe ngóng phía sau.
Khi cô vừa nhúc nhích, xác sống phía sau cũng nhấc chân đi theo.
Ôn Kiều mím nhẹ đôi môi đỏ. Không hiểu sao, lúc này nghe tiếng bước chân của hắn, cô không thấy sợ hãi, ngược lại còn cảm thấy an toàn hơn.
Cô luôn có một linh cảm, chỉ cần xác sống tóc trắng đặc biệt này xuất hiện bên cạnh, cô sẽ không gặp bất kỳ tổn thương nào!
Không biết đó có phải là ảo giác của cô không nữa?
Nhưng vừa rồi đúng là xác sống tóc trắng đã cứu cô.
Như vậy cũng tốt. Ít nhất trong môi trường mạt thế nhiều hiểm nguy khôn lường này, cô không còn phải một mình sống trong lo sợ mỗi ngày nữa.
Chỉ cần nghĩ đến con xác sống không da biến dị vừa rồi và khối thịt nuôi xác sống kia, toàn thân cô lại nổi da gà.
Cô chẳng nhớ trong truyện có miêu tả quái vật nào như vậy. Có lẽ vì cô đọc truyện không kỹ, chỉ chăm chăm nhìn vào tình cảm của nam nữ chính.
Nhưng nghĩ kỹ lại, thế giới trong truyện này đã có xác sống biến dị, dị năng giả, thì sao có thể không có những loài quái vật bí ẩn khác chứ?
Nghĩ đến tương lai có thể gặp phải nhiều con quái vật kỳ hình dị dạng hơn, Ôn Kiều chỉ nghĩ thôi đã thấy sợ.
Không được! Vẫn phải tìm một nơi an toàn, không lo thiếu ăn thiếu uống.
...
Trời dần tối, ráng chiều đã lui về một dải sáng cuối chân trời.
Ôn Kiều đi bộ ra khỏi thành phố, chạy đến một vùng ngoại ô xa xôi hẻo lánh.
Thành phố quá nguy hiểm, chỉ những nơi ngoại ô không bóng người và cũng chẳng có xác sống lui tới mới có thể an toàn hơn.
Vậy nên mỗi lần cô chọn nơi nghỉ ngơi đều là ngoại ô.
Trên một khoảng đất trống hơi rộng, cô dựng một chiếc lều nhỏ chỉ đủ cho một người, bên cạnh đã nhóm một đống lửa.
Ngồi trước đống lửa, cô gái bẻ những cành củi khô bỏ vào. Lửa cháy không đều, lách tách bắn ra những vệt tàn lửa.
Dưới gốc cây cách đó không xa, dáng người cao gầy của xác sống tóc trắng đứng thẳng như cây cọc, mặt đối diện với cô gái. Nếu không cảm nhận được ánh mắt dán chặt vào mình kia, Ôn Kiều còn tưởng hắn là một bức tượng.
Nhưng Ôn Kiều dường như đang dần quen với ánh nhìn vô hại của hắn.
Lúc này, cô chỉ chú ý đến bản thân mình. Cúi xuống nhìn bộ quần áo màu kaki trên người đã bị đất cọ thành màu đen kịt, không còn nhận ra màu nguyên bản nữa, vừa bẩn thỉu vừa thoang thoảng mùi hôi.
Đôi mày thanh tú của cô nhíu lại đầy chán ghét.
Cô đảo mắt nhìn quanh một lượt, gần đó vẫn có vài chỗ khuất có thể tắm rửa.
Đúng vậy, cô phải đi tắm. Cô tuyệt đối không thể ngủ khi cả người bẩn thỉu như thế.
Có thể nói cô đã mang cả bệnh sạch sẽ của mình vào truyện mạt thế; dù ở đâu, cô vẫn thích sạch sẽ như vậy.
Huống hồ cô là dị năng giả hệ nước, thừa thãi nước sạch, nên chẳng hề ngại lãng phí.
Cô gái đứng dậy bên đống lửa chuẩn bị rời đi, vừa nhấc chân
thì nghe thấy phía sau có tiếng sột soạt khẽ khàng. Cô quay ngoắt lại, liền thấy xác sống tóc trắng đang định đi theo mình, cử động đôi chân trắng bệch.
Cô vội giơ tay ngăn hắn lại, khiến hắn dừng bước.
“Ơ, đợi đã.”
“Anh cứ đứng yên đó, đừng đi theo. Tôi không đi xa đâu, đi một lát rồi về ngay.”
“...”
Đôi mắt sâu thẳm nhìn cô, dường như đã hiểu, bước chân hắn cũng lùi trở lại.
Ôn Kiều sáng mắt lên. Lúc này cô mới xác định đối phương quả thực nghe hiểu tiếng người, sau này giao tiếp sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Cô khẽ mỉm cười, xoay người đi về phía lùm cây nhỏ hướng ngược lại.
Xác sống tóc trắng đúng là không đi theo, nhưng đôi mắt đỏ hơi khép lại. Nhờ ý thức truy tung, hắn nhìn rõ hướng cô đi, biết cô định làm gì.
Cô dừng lại cách lùm cây không xa. Quay lưng về phía hắn, dường như... đang cởi quần áo?
Thẩm Tri Hành giật mình mở bừng mắt, vội thu hồi ý thức truy tung, đôi mắt đỏ khẽ run lên.
“...”
Chưa đầy một lúc, cô gái lúc nãy rời khỏi chỗ cắm trại đã trở lại, trên người thay một bộ quần áo sạch sẽ, mái tóc đen dài vẫn còn ướt.
Người vừa tắm xong trông như đóa sen nhô khỏi mặt nước, làn da trắng hồng, tràn đầy sức sống khiến người khác phải ghen tị.
Ôn Kiều thong thả quay lại ngồi trên tảng đá cạnh đống lửa. Cơ thể sạch sẽ tinh tươm, thoang thoảng hương sữa tắm, cô mới dễ chịu bắt đầu ăn.
Cô lấy từ nhẫn không gian ra nửa con gà quay còn lại từ tối qua, ngước mắt nhìn xác sống tóc trắng vẫn đứng yên phía trước, giơ giơ con gà trong tay rồi lịch sự hỏi:
“Anh có muốn ăn chút gì không?”
“...”
“Không nói gì thì tôi ăn hết nhé.”
Ôn Kiều vài miếng đã ăn sạch nửa con gà, chỉ còn lại bộ xương, cô ném vào đống lửa, chẳng chừa lại chút thịt nào.
No bụng rồi, con người ta thường thích mân mê thứ này thứ kia.
Ôn Kiều ngồi bên đống lửa, qua ánh lửa sáng rực nhìn về phía xác sống tóc trắng đứng cách đó năm mét.
Dưới ánh trăng, hắn đứng trong bóng tối, mái tóc dài trắng xóa buông xõa che gần hết gương mặt, ánh lên một lớp sáng dịu.
Nhưng đáng tiếc là trên mái tóc ấy bị dính từng mảng máu bẩn, tạo thành những vết bẩn chướng mắt.
Bộ quần áo sọc xanh trắng trên người hắn cũng thảm hại chẳng kém, máu và bùn đất gần như che lấp màu ban đầu.
Ôn Kiều biết rõ bùn đất trên người hắn là do lúc mang cô ra khỏi hang động bị dính lên.
Nghĩ đến việc sau này có thể phải đi cùng cái xác sống tóc trắng bẩn thỉu này suốt, Ôn Kiều thấy ngứa ngáy trong lòng.
Không được, đúng là không thể nhắm mắt làm ngơ nữa.
Ôn Kiều quyết định tân trang lại cho hắn!
Vừa hay trong không gian trữ vật có chừa được mấy bộ quần áo nam. Cô quan sát thấy thân hình xác sống tóc trắng trước mắt khá giống ma-nơ-canh, chắc mấy bộ đồ đó sẽ rất vừa với hắn.
Con gái từ nhỏ đã thích mân mê búp bê. Giờ lớn rồi, cô vẫn còn hứng thú với trò này.
Huống hồ trước mắt đang có sẵn một con búp bê xác sống. Đối phương đã không hại cô, thì cô cứ thoải mái mân mê một chút cũng được nhỉ.
Nghĩ đến đây, lòng Ôn Kiều kích động khôn xiết. Trong đầu đã nóng lòng muốn thấy bộ dạng xác sống tóc trắng sau khi được cô tân trang, khóe môi không kìm được nhếch lên một nụ cười.
Cô giơ tay vẫy vẫy về phía xác sống tóc trắng.
“Này... anh lại đây một lát được không?”
“...”
