Đôi mắt đỏ từ lâu đã chú ý đến người con gái ngồi bên đống lửa phía đối diện. Vẻ mặt cô ấy có gì đó khác lạ, có vẻ rất phấn khích?
Sau đó hắn nghe tiếng cô gái gọi mình.
“…”
Thẩm Tri Hành không hiểu cô gái muốn gì, chẳng hề nhúc nhích.
Ôn Kiều phía đối diện gọi hắn mấy tiếng, hắn vẫn không phản ứng, cô bèn đứng dậy đi thẳng về phía hắn.
Trên sàn, cách đôi chân trần trắng xanh đang đứng chưa đầy nửa mét, xuất hiện thêm một đôi bốt nhỏ.
Tầm mắt hắn đưa lên, bắt gặp bắp chân thon thả trắng nõn. Người con gái vừa tắm xong lúc này mặc một chiếc váy dài quá gối kiểu thoải mái, coi như đồ ngủ.
Người con gái mái tóc đen dài xõa tung đứng trước mặt người đàn ông, khẽ ngẩng đầu nhìn người cao hơn mình cả một cái đầu.
Nhìn đôi mắt đỏ ẩn hiện sau mái tóc trắng, Ôn Kiều thắc mắc hỏi:
“Lúc nãy anh còn nghe hiểu tiếng người mà, giờ sao không thèm để ý đến tôi vậy?”
“…”
“Thôi được, anh không muốn để ý tới tôi cũng được, tôi không quan tâm.”
“…”
Thẩm Tri Hành cúi mắt nhìn người con gái trước mặt, phát hiện cô không còn vẻ sợ hãi như trước nữa, ngược lại còn nở một nụ cười đầy bí ẩn. Đôi mắt đỏ của hắn khẽ ánh lên một tia kinh ngạc.
“Nào, đi theo tôi.”
Ôn Kiều đưa một tay nắm lấy tay áo rách nát, lộ ra nửa cánh tay của xác sống tóc trắng, kéo hắn đi vào trong.
Thẩm Tri Hành không biết cô gái muốn làm gì, nhưng đôi chân vẫn ngoan ngoãn nghe theo lời, đi theo sau cô.
Ôn Kiều đưa hắn đến bên đống lửa, giơ ngón trỏ thon thả chỉ vào chỗ cô vừa ngồi.
“Anh ngồi xuống đây đi.”
“…”
Xác sống tóc trắng rõ ràng sững người, không hiểu dụng ý, cũng không nghe lời ngồi xuống.
“Ôi!”
Ôn Kiều bất lực thở dài một tiếng. Cô lại đưa tay nắm lấy cánh tay hắn, ấn người hắn xuống, lúc này xác sống tóc trắng mới bị ấn ngồi trên phiến đá.
Cô cũng chẳng làm khổ mình, từ nhẫn không gian lấy ra một chiếc ghế xếp nhỏ, đặt ngay trước mặt xác sống tóc trắng rồi ngồi xuống.
Hai người ngồi đối diện, ánh mắt ngang tầm.
“…”
Đồng tử đỏ của xác sống tóc trắng khẽ lóe lên, dường như chất chứa đầy nghi hoặc.
Ôn Kiều bấy giờ mới mỉm cười, nói cho hắn biết ý định của mình:
“Anh đã chọn đi theo tôi, thì không thể cứ dơ bẩn như thế được. Tôi thích những thứ sạch sẽ. Vậy để tôi giúp anh sạch sẽ nhé?”
“…”
Cô ấy nói gì? Giúp hắn trở nên sạch sẽ?
Thẩm Tri Hành khựng người, đôi mắt đỏ rũ xuống nhìn bộ quần áo rách nát không biết đã mặc bao lâu trên người, quả thật vừa bẩn vừa hôi.
Từ khi khôi phục ký ức, hắn biết rõ mình là xác sống, không còn là con người trước kia nữa, nên cũng chẳng còn bận tâm đến ngoại hình.
Vậy mà người con gái trước mắt, lại không chê hắn là xác sống, còn nhất quyết muốn giúp hắn làm sạch?
Trái tim lạnh lẽo của hắn không khỏi rung động, dường như có chút ấm áp, khẽ dấy lên một nhịp đập. Đôi môi mỏng nhợt nhạt mím lại thành một đường.
Ôn Kiều thấy xác sống tóc trắng trước mắt chỉ rũ đôi mắt đẹp xuống không lên tiếng, liền tự coi như hắn đã đồng ý.
“Anh không nói gì thì tôi coi như anh đồng ý nhé?”
“Trước tiên, phải buộc gọn cái mái tóc rối bù của anh lại…”
Vừa nói, Ôn Kiều vừa đưa hai tay luồn vào mái tóc dài đang che khuất gương mặt người đàn ông, từ chính giữa nâng lên rồi tách sang hai bên.
“Như thế mới ra dáng một con người…”
Lời còn chưa dứt, cả người cô đã bị cảnh tượng trước mắt làm chấn động đến trợn tròn mắt, há hốc miệng ngẩn người hồi lâu.
Mái tóc trắng vừa được cô vén sang, để lộ một gương mặt vô cùng kinh người.
Làn da hắn trắng xanh, gương mặt hòa quyện vẻ đẹp phương Đông và phương Tây, ngũ quan sâu hút, tinh tế. Đôi mắt đỏ sâu thẳm dưới ánh lửa như ẩn chứa những vì sao rực rỡ đang chuyển động.
Vẻ mặt hắn không hề lạnh lùng như hành động ít nói kia, ngược lại còn phảng phất một nét nho nhã phong trần.
Không thể phủ nhận, dung mạo này còn điển trai hơn cả mấy nam minh tinh Ôn Kiều từng thấy trên TV, đẹp đến mức không giống người thật.
Ôn Kiều không kìm được ngây người nhìn hắn.
Mái tóc bạc trắng như ánh trăng trút xuống trên tay người con gái, càng làm hắn giống như tiên giáng trần.
Trong đầu Ôn Kiều từng vô số lần tưởng tượng, xác sống tóc trắng lúc nào cũng dùng tóc che mặt, tướng mạo nhất định xấu xí kinh khủng.
Ngay trước khi chuẩn bị vén tóc hắn, cô cũng đã chuẩn bị tâm lý, nghĩ rằng xác sống tóc trắng sẽ lộ ra bộ mặt đáng sợ nhất trước mắt mình.
Là gương mặt thối rữa đầy giòi? Hay là gương mặt máu me nhầy nhụa hiện ra trước mắt? Dù sao thì trong thế giới này, cô chưa thấy xác sống nào giữ được gương mặt nguyên vẹn cả.
Xem ra cô đã nghĩ sai.
Ồ không, là cô không thể ngờ được, xác sống tóc trắng trước mắt lại đẹp trai hơn bất kỳ người đàn ông nào cô từng gặp!!
Đây thật sự là dung mạo mà một con xác sống có thể có sao?
Nhưng nhìn làn da trắng xanh và đôi mắt đỏ rực kia, hắn căn bản không phải con người. Chẳng phải con người, cũng chẳng phải quái vật, thì chẳng phải là xác sống sao?
Nhìn thấy dung mạo con xác sống tóc trắng trước mắt, Ôn Kiều lập tức phá bỏ định kiến của mình về cả giống loài xác sống.
Hóa ra không phải xác sống nào cũng có bộ mặt đáng sợ.
Thế nhưng... trên gương mặt trắng xanh của xác sống trước mắt loang lổ những vết máu bẩn không biết có từ bao giờ, phá hỏng vẻ đẹp của khuôn mặt.
Ôn Kiều khẽ cau mày, chỉ thấy tiếc nuối!
Cô tuyệt đối không thể để gương mặt đẹp như vậy dính thêm chút tì vết nào, trong lòng thầm hạ quyết tâm.
Một tay vén tóc người đàn ông, tay kia như từ hư không lấy ra một miếng vải ẩm sạch.
Không nói một lời, cô áp ngay miếng vải lên mặt hắn, chăm chú lau sạch vết bẩn.
“!”
Thẩm Tri Hành cảm nhận được một bàn tay nhỏ ấm áp khẽ áp lên làn da mặt mình, thần kinh lập tức căng cứng. Đôi mắt đỏ không thể tin nổi cúi xuống nhìn người con gái trước mặt.
Lúc này Ôn Kiều đang chìm đắm trong việc lau cho hắn, như sắp nhìn thấy thành quả, đôi mắt hạnh tròn xoe ánh lên vẻ rạng rỡ, đôi môi đỏ tươi cũng cong lên, nở một nụ cười tươi tắn.
Cử chỉ của cô gái khiến Thẩm Tri Hành bị thu hút sâu sắc. Hàng mi trắng khẽ run, trong đôi mắt đỏ không tự chủ được mà dần dần trào dâng một tia ấm áp và dịu dàng.
Thẩm Tri Hành chầm chậm nhắm đôi mắt đỏ như máu lại, yên lặng cảm nhận động tác dịu dàng của người con gái trên gò má. Trông hắn có vẻ rất thích thú.
Ôn Kiều không hề chú ý đến sự khác thường của hắn, chỉ chuyên tâm làm việc trong tay, cầm khăn lau vết bẩn cuối cùng trên mặt người đàn ông.
Miếng khăn vốn sạch sẽ trong tay đã đen kịt, nhưng đáng mừng là gương mặt tuấn tú trước mắt cô giờ đã sạch sẽ, lộ ra làn da hoàn mỹ vốn có.
Thấy ngũ quan sâu hút của hắn trở nên sạch sẽ đẹp đẽ, trong lòng Ôn Kiều dâng trào một cảm giác thành tựu trọn vẹn.
Cô thu khăn lại, nhắc:
“Xong rồi, lau xong rồi. Bây giờ nhìn anh, ngoài màu da khác thường ra thì chẳng khác gì con người.”
“…”
Người đàn ông đang nhắm mắt chợt cảm thấy bàn tay cô biến mất, liền từ từ mở đôi mắt đỏ như máu, đáy mắt như giấu một sự luyến tiếc.
Ôn Kiều đối diện đánh giá hắn từ trên xuống dưới, nhìn bộ quần áo rách nát trên người hắn, tỏ vẻ vô cùng chê bai.
Cô vội lấy từ nhẫn không gian ra một bộ quần áo từng mặc trên người ma-nơ-canh, nói với xác sống tóc trắng:
“Quần áo của anh không mặc được nữa rồi, thay bộ này đi.”
“…”
Thẩm Tri Hành chỉ nhìn bộ đồ nam trong tay cô, ánh mắt khẽ lóe lên, dường như đang suy nghĩ điều gì đó, không hề cử động. Giây tiếp theo, hắn nghe người con gái mạnh dạn lên tiếng:
“Hay là để tôi thay đồ cho anh?”
