Chương 49: Thuê vợ
Vừa đi về khu chung cư Hạnh Phúc, miệng ngân nga một điệu nhạc, vừa tới cổng khu đã nghe thấy mấy hộ dân ở các tòa khác đang mỉa mai vợ chồng An Trường Giang.
Lý Y không những lấy hết đồ ăn thức uống nhà họ, mà còn tiện tay vơ luôn ba chiếc xuồng máy cứu hộ trong nhà, chỉ chừa lại một chiếc xuồng cao su cũ nát, vốn là do nhà chức trách phân phát hơn một tháng trước, mỗi tòa nhà phải chờ luân phiên mãi mới đến lượt tòa số 4 của họ. Không những cũ kỹ mà còn đầy vết xước.
“Ô, đây không phải tổ trưởng tòa 4 sao? Đổi thuyền rồi à? Trước nhà anh không phải có ba chiếc xuồng máy cứu hộ à? À tôi biết rồi, chắc là đồ ăn trong nhà nhiều quá nên phải chèo xuồng cao su để vận động đúng không?”
“Hahaha, tôi thấy nhà anh Trường Giang chắc là no quá hóa rảnh, đâu như nhà chúng tôi, bữa trước không biết bữa sau có, chỉ có thể đi xuồng máy có động cơ thôi. Còn bọn tôi đói đến mức chân tay rã rời thì có chèo nổi xuồng cao su à.”
“Ú hú, đây không phải phu nhân tổ trưởng sao? Hôm nay nhà không có gạo trắng mì trắng à?”
An Trường Giang mặt mày xanh mét, cùng vợ mỗi người một mái chèo đang vất vả chèo ra khỏi khu chung cư. Trong nước có nhiều tảng băng hơn tháng trước, hai người mệt đến thở hồng hộc mà chèo mãi chưa được trăm mét, lại đúng lúc gặp người ở các tòa khác vừa đi tìm vật tư về.
Mấy ngày nay bình tĩnh lại, hai người cũng phân tích xem rốt cuộc ai đã lấy trộm vật tư. Quả thực họ có uống rượu say ngủ chết, nhưng nhiều vật tư như vậy, không lẽ lúc vận chuyển lại không có chút động tĩnh nào? Trừ khi là băng nhóm làm. Nghĩ lại lúc vợ mình khoe khoang một cách phô trương như vậy, bản thân anh ta lúc đó cũng thấy không ổn, nhưng mấy ngày sau đó chẳng có chuyện gì xảy ra, nên lơi lỏng cảnh giác. Bây giờ nghĩ lại đúng là không sợ trộm cắp chỉ sợ trộm nhớ.
An Trường Giang ánh mắt lạnh lẽo nhìn quanh một vòng, trong đám người này chưa chắc đã giấu kẻ trộm!
Vợ An Trường Giang như pháo, ai chọc là nổ ngay. Tức thì giơ mái chèo lên, chỉ thẳng vào mặt đối phương chửi ầm lên: “Cút mẹ mày đi thằng chó chết! Nhà tao có gạo trắng mì trắng thì liên quan gì đến mày? Mày là đồ hạ tiện ăn cứt còn không kịp nóng, bận rộn cả ngày mà chẳng kiếm được cái quái gì, sớm muộn cũng chết đói thằng khốn nạn kia...”
“Hahaha, cô đang mắng chúng tôi hay mắng chồng cô đấy? Với cái thuyền rách này của nhà cô, thì đúng là ăn cứt cũng không kịp nóng.” Mọi người xung quanh cười ồ, kẻ đầu tầu còn cười chảy cả nước mắt. Cảm xúc bị kìm nén hơn một tháng nay trở nên khoái trá, bất lực, đáng sợ, tàn nhẫn trước nỗi đau của người khác.
“Bốp” An Trường Giang tát một cái vào mặt vợ, như thể làm vậy có thể lấy lại một chút lòng tự tôn đàn ông của anh ta.
Vợ anh ta ngây người ôm mặt, một lúc sau mới hoàn hồn, liền cầm mái chèo đập vào người An Trường Giang: “Đồ vô dụng chết tiệt! Mày không trông giữ được đồ lại đổ cho tao! Ai lại có chồng như mày vô tích sự thế này? Đáng lẽ tao nên nghe lời bố tao, cho mày cút xa bao nhiêu hay bấy nhiêu! Nếu không phải bố mẹ mày quỳ xuống cầu xin, làm tao mềm lòng, thì tao đã chọn làm công chức rồi, mù mắt mới lấy một thằng nhân viên quản lý tòa nhà như mày! Đồ vô ơn... a!”
“Ùm”
Người phụ nữ đang mắng hăng say thì bị chồng đẩy mạnh xuống khỏi thuyền cao su, tay vẫn còn giơ mái chèo, không ngừng quẫy đạp trong làn nước đóng băng vừa bẩn vừa thối. Trên vai chị ta còn dính một túi nilon, không biết chừng bên trong là đủ thứ rác thải, chẳng hạn như phân của hàng xóm.
Người xung quanh kẻ cười nhạo, kẻ mỉa mai, kẻ thương cảm, nhưng không một ai giơ tay cứu giúp.
Chỉ thấy An Trường Giang đứng trên chiếc xuồng cao su chao đảo, toàn thân run rẩy không ngừng, mắt long lên một ngọn lửa giận không thể kìm nén, lỗ mũi phập phồng vì cực kỳ phẫn nộ, một nếp nhăn sâu hoắm kéo dài từ đôi môi đang cắn chặt tới chiếm cằm nhô ra hung hãn về phía trước.
Lý Y trốn trong góc cổng khu chung cư, đang cầm ống nhòm xem kịch, vừa xem vừa lắc đầu chép miệng. Đàn bà có thể xấu có thể ác, nhưng không được ngu. Tự tìm chết thì ai cũng không cản được, đúng kiểu Diêm Vương bảo canh ba chết, mẹ nó canh hai đã đi điểm danh rồi.
Người phụ nữ hoảng sợ giơ một tay lên khỏi mặt nước, bị nước sặc đến nỗi không nói được câu hoàn chỉnh, chỉ biết la hét: “Cứu tôi!
Cứu tôi!
An Trường Giang cau mày sâu hoắm.
Mười ba năm kết hôn, vừa đúng bốn nghìn bảy trăm bốn mươi lăm ngày, ngày nào!
Ngày nào cô ta cũng chửi nghề nghiệp của anh ta, kể lể cô ta hối hận vì kết hôn đến mức nào, thậm chí đôi khi còn chửi cả bố mẹ già ở quê của anh ta là vô tích sự.
Tất cả tất cả chỉ vì anh ta là một thằng nhân viên quản lý tòa nhà chết tiệt, không có hồ sơ đẹp đẽ, không có công việc làm bố vợ hài lòng, không có tiền, không có lòng tự trọng...
Khi anh ta lạnh lùng nhìn người đàn bà lải nhải dưới nước, chỉ cảm thấy một niềm khoái ý không ngừng dâng lên nhấn chìm mình, cho đến khi một bàn tay thò xuống nước, tóm lấy người phụ nữ kéo lên. An Trường Giang lúc đó mới giật mình tỉnh lại, biểu cảm nhanh chóng chuyển sang hoảng hốt nhìn người trước mặt.
Người đàn ông tháo túi rác còn dính trên vai người phụ nữ, chỉ vào cô ta hỏi An Trường Giang: “Nếu anh không cần nữa, thì cho tôi chơi hai ngày, tôi đổi bằng thức ăn, 5 cân kê được không?” Người đàn ông này có vẻ hơi tàn tật, khi nói khóe miệng co giật không kiểm soát, như thể dưới da mặt có vô số kiến bò. Kỳ lạ nhất là một bên mắt anh ta bình thường, mắt còn lại gần như không thấy lòng đen.
Lý Y cũng rất ngạc nhiên, người cứu lại chính là gã rắn độc lần trước! Lý Y ấn tượng sâu sắc với vẻ mặt âm hiểm của hắn lúc đó, cứ nhìn chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống vật tư của vợ An Trường Giang. Bây giờ mới thấy, gã rắn độc nhắm không phải vật tư của cô ta, mà là bản thân con người cô ta.
Điều khiến mọi người xung quanh hít một hơi lạnh là, An Trường Giang lại gật đầu. Gã rắn độc liền ném một túi kê cho An Trường Giang.
Lý Y im lặng buông ống nhòm xuống, ngoài câu “đáng đời” thì không nói thêm được gì. Trong tiểu thuyết quả thực có chuyện cho thuê vợ, bán vợ, sau này còn có đổi con ăn thịt, chỉ không ngờ chuyện như vậy lại xảy ra ngay trong khu chung cư của mình. Có vẻ cuộc sống tốt đẹp của người đàn bà kia đã hoàn toàn chấm dứt.
