Chương 50: Chẻ củi, đốn cây
Hai thùng dầu diesel 30 lít đặt lên bàn ăn, trong sự bái phục và ngón tay cái của bốn người bạn ở tầng 7, Lý Y giống như một con gà trống sở hữu hết gà mái trong trại, ngẩng cao đầu, hùng dũng... về nhà ngủ... mai phải dậy sớm, lên Vũ Di Sơn chặt củi.
Sáng sớm 4:30, đồng hồ báo thức đổ chuông đúng giờ. Hôm nay là việc nặng, bữa sáng phải ăn tốt. Một bát thịt cừu nấu bánh mì, một quả trứng trà. Hai con chó: mỗi con một cái đùi gà, nửa bát thức ăn cho chó thêm lòng đỏ trứng, hai miếng bí đỏ lớn kèm khoai lang, thêm một đĩa súp lơ xanh.
Thằng Nghịch Tử không thích súp lơ, lén cắp nó thả vào bát của Khảo Trường, tiện thể cắp luôn một miếng khoai lang của Khảo Trường.
Mặc bộ đồ lót giữ nhiệm, bên ngoài khoác áo chống lạnh, giày leo núi chịu rét, mũ da chó chắn gió quàng khăn lông thỏ, rồi cho chó mặc áo giữ nhiệt tự làm từ vải điều nhiệt. Tất nhiên không quên để cho thỏ bánh cỏ và trái cây đầy đủ, gà vịt thêm một tô lớn ngô vụn trộn rau xanh, thêm một tô nước sạch.
Nhìn lại cái lều tạm chưa đầy mười mét vuông, Lý Y lo lắng xoa mặt: nhỏ quá! Ngày mai là hẹn với anh Hoàng Ngưu, không biết anh ấy có kiếm được thiên châu thật không. Không thể lười nữa, nhân lúc trên núi vắng người, phải làm vài cái lồng ra.
Mặc kệ chó có vui hay không, Lý Y thô bạo nhét Nghịch Tử và Khảo Trường vào lồng chó, bỏ vào lều. Không còn cách nào, Lý Y không thể chấp nhận thêm thương vong mới trong lều được nữa. Nhẹ nhàng ra ngoài, từ không gian lấy ra cái thuyền câu của cặp trai gái chó chết kia. Thứ này tốt, đáy thuyền hợp kim nhôm-magiê, vừa nhanh vừa chắc. Nhân lúc trời chưa sáng, Lý Y phóng về phía Vũ Di Sơn.
Đến Vũ Di Sơn, trời đã hửng sáng. Thả hai con chó ra khỏi không gian, lần này chúng có thể chạy nhảy thoải mái, vui vẻ sủa. Lý Y úp lòng bàn tay xuống xoay một vòng quanh mình, ra hiệu cho chó ở xung quanh không chạy xa. Bước này Lý Y mất ba gói thịt bò khô mới dạy được, phải luyện nhiều, không thì uổng thịt bò.
Một tay cầm gậy leo núi của đại gia, một tay vịn thân cây bên cạnh, theo từng bậc thang mà Vương Quốc Đống đục sẵn, từng bước lên đỉnh núi. Nơi đây bằng phẳng, thích hợp đốn cây nhất. Lý Y cất gậy leo núi, nhìn về phía đông trời đã dần sáng, bầu trời vẫn còn xanh nhạt, lờ mờ thấy vài ngôi sao, nhưng nhanh chóng rìa trời xuất hiện ráng mây đủ màu, rồi mặt trời đỏ rực như lò sắt nóng chảy trải khắp chân trời. Ánh sáng chói lòa khiến Lý Y không kìm được nheo mắt. Lý Y cười khổ, mình chẳng nhớ lần cuối ngắm bình minh là khi nào.
Chọn một cây hoàng kinh, loại cây cực kỳ chịu lạnh, nông thôn thường dùng làm củi. Nó toàn thân là báu, lá và cành có thể xua muỗi. Trong đông y, lá nó trị cảm, ho, phong thấp, còn thanh nhiệt giải độc, khu phong chỉ thống.
Lý Y vẫn nhớ ông lang chân đất trong làng, tối nào cũng ngậm tẩu thuốc bắt đầu ngâm chân, trong chậu toàn lá cây hoàng kinh. Ông bảo Lý Y ngâm chân như thế nhanh hết mệt, thúc đẩy tuần hoàn máu, còn ngừa nấm chân và nhiễm nấm. Nghĩ đến ông lão gần 90 mà vẫn bước nhanh như bay, Lý Y quyết tối nào cũng ngâm chân bằng lá hoàng kinh, cố sống đến 99, đọ sức với lũ trọng sinh giả.
Lý Y không vội vã cầm cưa máy, mà ngậm đèn pin cẩn thận dọn sạch cây nhỏ, cỏ dại, dây leo xung quanh gốc cây, để lát nữa khi cây đổ mình có thể né kịp không bị vấp.
Dựa sát thân cây, ngửa mặt nhìn lên, rồi vòng quanh gốc cây quan sát. Đó là Lý Y học từ bố, ông từng làm kiểm lâm. Lý Y không nhớ mặt bố, chỉ nhớ hồi nhỏ mỗi mùa đông, bố đều cười chọn củ khoai lang nướng to nhất đưa cho mình, mềm dẻo ngọt hơn mật ong. Lúc nửa đêm không ngủ, Lý Y thường nghĩ, nếu bố còn sống, nhất định không để chuyện đó xảy ra. Hít mũi một cái, tập trung làm việc! Huýt sáo gọi chó, nắm tay chỉ sau lưng. Khảo Trường và Nghịch Tử dừng nhảy nhót trên đỉnh núi, ngoan ngoãn ngồi sau lưng Lý Y không động đậy.
Lý Y ngước lên quan sát hướng cong của thân cây và hướng nghiêng của tán cây để phán đoán hướng đổ tự nhiên. Xác định xong, đeo kính bảo hộ và gang tay da, trước cưa ngang một khe, rồi cưa chéo xuống tạo thành khe hình chữ V, đóng vào khe cưa cái nêm đốn cây hình như miếng lót giày tăng chiều cao, vừa cưa vừa đóng, chẳng mấy chốc cây đổ về hướng định trước.
Dùng ngay cưa máy, cưa thân cây thành từng khúc, rồi cắt thành từng đoạn nhỏ. Nhưng Lý Y nhanh chóng dừng lại, bụi gỗ bay mù mịt quá. Cuối cùng chỉ còn lấy rìu ra chẻ củi, luôn cả cành cây chặt thành từng đoạn, xếp đều đặn trong không gian. Nhờ thời gian này uống không ít nước giếng trong không gian, toàn thân tràn đầy sức lực.
Vũ Di Sơn có nhiều loại cây, Lý Y lần lượt cưa thêm một cây dương, lửa cháy to, lâu tàn. Rồi một cây đào, khói ít. Lúc ngồi nghỉ, Lý Y tiện thể dùng một đoạn gỗ đào khắc cho mình một cây kiếm gỗ đào nhỏ, nghe nói thứ này xua tà tụ tài, về treo trên tường trấn trạch, trong tâm linh đọ sức với lũ trọng sinh giả~ Cuối cùng thêm năm cây bạch dương dầu, cao chỉ hơn mét, chưa tới hai mét, cưa rất nhẹ, bên trong chứa nhiều dầu, gặp lửa cháy dữ dội, dù không lâu tàn nhưng nhiệt độ cực cao, có thể kết hợp với gỗ khác.
Lúc cưa xong gỗ đã gần chiều. Ném cho mỗi con chó một con gà quay, tất nhiên đùi gà là của Lý Y. Mắt hai con chó sáng rỡ, đè gà quay ăn ngấu nghiến. Ăn xong lại chạy nhảy vui vẻ. Lý Y bắt đầu nhìn quanh đỉnh núi xem còn vớ được gì không. Quả nhiên, hất đám cành cây, lộ ra một mảng lá răng cưa với hoa vàng nhỏ. Là cây cứu tâm, còn gọi là nhân sâm đất. Thứ này là dược liệu, phơi khô dùng làm thuốc, dưỡng tâm bình can, trấn tĩnh giảm áp, đều là vương bài. Nói nhỏ, còn chống ung thư. Tha hồ ăn! Tất nhiên không thể ăn hàng ngày, vì nó hoạt huyết hóa ứ.
Lý Y hào hứng lấy xẻng nhỏ, từng cây nhổ cả rễ lẫn đất. Lấy từ không gian ba mươi chậu hoa nhựa có móc, cảm ơn đóng góp đặc biệt của trạm trung chuyển đồ. Trồng thẳng vào chậu, phun chút nước giếng, cất vào không gian. Ông lang chân đất dạy Lý Y, loại nhân sâm đất này sức sống rất mãnh liệt, chống chịu cao, chịu hạn, siêu chịu lạnh, tỷ lệ sống cao nhất, nếu trồng đầy một mẫu nặng cả vạn cân. Về nhà rửa sạch, chần trong nước muối loãng hai ba phút, vớt ra thêm dầu muối xì dầu giấm trộn đều, là một đĩa nguội thanh mát. Tất nhiên xào cũng ngon, băm tỏi, thêm mì chính và muối xào năm sáu phút ra đĩa, rất hợp với Lý Y lười.
Lý Y đang đào hăng, Nghịch Tử không biết ngậm cái gì lao tới, phanh gấp, mông chó suýt đập vào mặt Lý Y. Lý Y cầm lên xem... Đúng, mày đúng là Border Collie, gọi mày là 'Nghịch Tử' còn oan cho mày, hay sau này gọi mày là anh chó đi. Anh chó, mày kiếm đâu ra nhân sâm vậy!!! Còn là củ sâm núi to chà bá!!!
