Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Cô gái ung thư và ngôi nhà ma huyền thoại > Chương 62

Chương 62

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 62 có bản audio.

Chương 62: Cha con gặp lại

 

Ngưu Cố không nói gì nữa.

 

Bác Tề đã mất ba năm rồi, đời này không thể gặp lại được nữa.

 

Ngưu Cố biết, người bạn thân này của mình vẫn luôn day dứt vì không được gặp cha lần cuối.

 

Đó là nút thắt trong lòng cậu ấy.

 

Ngưu Cố vỗ vai bạn: “Đừng nghĩ nữa, bác cũng không muốn cậu cứ mãi không thoát ra được. Đi thôi, vào thôi, hôm nay chúng ta không nghĩ gì cả, chỉ đi chơi thôi.”

 

Vì đã từng vào bản Họa Bì nên Ngưu Cố có chuẩn bị tâm lý, nhưng khi vào bản Như Hoa, cậu vẫn bị cảnh tượng bên trong làm cho chấn động.

 

Đây thật sự là quỷ ốc sao?

 

Sao lại có cảm giác như đang ở Hương Cảng, mà là Hương Cảng những năm 30.

 

Trên đường phố, NPC nào cũng mặc trang phục của thời đó, người thì bận việc này, kẻ thì bận việc kia.

 

Bản Như Hoa lúc này đã có rất nhiều du khách, nên có nhiều người mặc đồ hiện đại. Hai dòng người đan xen đi lại, như hai thời không khác nhau đang hòa quyện vào nhau, mang đến sự chấn động vô cùng lớn.

 

Ngay cả Tề Nhị cũng nhìn đến ngẩn người.

 

Mọi thứ trước mắt căn bản không giống thứ có thật ngoài đời, mà giống như một thế giới cổ tích.

 

“Đây, đây chỉ là một cái bản thôi sao?”

 

Tề Nhị nói lắp bắp, đây là trường quay phim à? Không đúng, đây là xuyên không rồi!

 

“Ừ, chỉ là một cái bản thôi.” Ngưu Cố nhìn quanh, không biết nên nhìn đâu cho hết.

 

Ông chủ này đúng là quá đỉnh!

 

Bản Họa Bì đã vượt xa trí tưởng tượng của cậu, bản Như Hoa này quả thực còn lên một tầm cao mới.

 

Đây là đem chi tiết làm đến mức cực hạn mà!

 

Hai người cứ như Lưu Lão Lão vào Đại Quan Viên, vừa đi vừa ngắm, chỗ nào cũng tò mò, chỗ nào cũng ngắm không đủ.

 

Còn nói là đi chơi game, căn bản không để tâm đến.

 

Ba tiếng đồng hồ, họ mới đi đến trước cửa lầu xanh nơi Như Hoa đang ở.

 

Ngưu Cố vừa định bước vào thì bị gã sai vặt ở cửa chặn lại: “Khách quan, thời gian của hai người đã hết rồi. Lối ra ở đằng kia, muốn chơi tiếp thì quét mã nhé.”

 

Nói rồi hắn né người, để lộ ra sau lưng một tấm mã QR to đùng.

 

Ngưu Cố: “…”

 

Tề Nhị: “…”

 

Chỉ có tấm mã QR trước mắt này mới khiến họ cảm thấy mình vẫn đang sống ở thời hiện đại, nếu không còn tưởng mình xuyên không mất rồi.

 

Ngưu Cố lấy điện thoại ra, quét 320 tệ, rồi tò mò hỏi: “Sao anh biết thời gian của chúng tôi hết?”

 

Gã sai vặt rất có dáng vẻ của kẻ chạy vặt trong lầu xanh ngày xưa, liếc Ngưu Cố một cái, khẽ hừ: “Ông đây mắt tinh lắm, đừng hỏi tới hỏi lui nữa, vào đi.”

 

Hai người vào trong, đi một vòng quanh lầu xanh, ngắm nhìn Như Hoa xinh đẹp một chút rồi rời đi.

 

Hai người tạm thời không muốn chơi game, muốn sang nhà hàng bên cạnh xem trước.

 

Mùi này thơm quá, cứ vương vấn bên mũi, khiến hai người chẳng còn tâm trí đâu làm việc khác.

 

Ngưu Cố vừa đi vừa nuốt nước bọt: “Nghe nói nhà hàng này ngon cực kỳ, hải sản tươi ngon không thể tả nổi!

 

Thịt tôm kia, dai dai, mềm mềm, cắn một miếng, thịt nở ra trong khoang miệng, vị tươi lan tỏa trên đầu lưỡi, cả người như được thăng hoa. Mấy fan của tớ ăn đến mức không dừng lại được, nhiều người còn mua vé vào chỉ để ăn hải sản.

 

Có một bác sành ăn, suýt nữa thì ngày ba bữa đều ăn ở đó, ngày nào cũng năn nỉ ông chủ quỷ ốc mở dịch vụ giao hàng.”

 

“Hơi quá lời rồi đấy!”

 

Tề Nhị không tin.

 

Cậu cũng đâu phải chưa từng ăn hải sản, có một số loại hải sản chất lượng cũng tốt thật, nhưng cũng chỉ vậy thôi.

 

“Ngon đến mức nào? Chẳng lẽ là tiên đan diệu dược sao, khiến người sống tinh thần phấn chấn, khiến người chết sống lại?”

 

“Cậu đúng là cố chấp.” Ngưu Cố hừ một tiếng, “Cậu có ăn tiên đan cũng không thể khiến người chết sống lại được. Đây chỉ là hải sản thôi, cậu nên đánh giá theo tiêu chuẩn hải sản, chứ không phải tiêu chuẩn tiên đan.

 

Đi thôi, chúng ta vào đi—”

 

Nói xong, Ngưu Cố đi trước vào trong quán, đi được vài bước thì phát hiện bạn thân không theo kịp.

 

Định quay lại xem cậu ấy làm sao.

 

Kết quả vừa quay đầu, đã thấy Tề Nhị đứng ngẩn người ở cửa.

 

Cậu ấy ngẩn ngơ nhìn vào trong quán, không biết đã nhìn thấy gì, vành mắt đỏ hoe, khóe miệng mếu máo, trông như một đứa trẻ bị oan ức.

 

Sao thế này? Khó chịu ở đâu à?

 

Ngưu Cố lo lắng bước tới, “Tề Nhị, cậu—”

 

Nước mắt Tề Nhị chảy dài trên mặt, giọng nghẹn ngào dữ dội: “Cậu nói đúng, hải sản ở đây đúng là ngon thật.”

 

Ngưu Cố ngẩn người, thái độ này sao lại thay đổi nhanh thế, “Cậu còn chưa ăn mà?”

 

Tề Nhị vừa khóc vừa cười: “Thì ra trên đời này thật sự có tiên đan diệu dược, có thể khiến người chết sống lại?”

 

Ngưu Cố: “…”

 

Xong rồi, thằng nhóc này điên rồi, phát rồ rồi!

 

Đừng ăn nữa, đi bệnh viện khám đi.

 

Ngưu Cố kéo Tề Nhị định đi, lại bị Tề Nhị hất tay ra. Cậu ấy như quên hết mọi thứ xung quanh, đi thẳng đến chỗ người quản lý nhà hàng, ngây ngô gọi một tiếng: “Ba!”

 

Ngưu Cố giật mình, há hốc mồm kinh ngạc.

 

Gọi ai là ba vậy? Ba mà gọi bừa được à?

 

Ngưu Cố sợ bạn mình lại bị người ta đánh, vội vàng tiến lên định kéo người đi.

 

Kết quả người quản lý nhà hàng mập mạp kia lại đáp một tiếng: “Ơ! Ơ? Sao cháu lại nhận ra ta được?”

 

Ngưu Cố ngẩn người, rốt cuộc là chuyện gì thế này?

 

Cậu từng gặp cha của Tề Nhị, theo cậu thấy, bác Tề trông không giống thế này.

 

Người đàn ông mập mạp trước mắt này, rõ ràng là một người xa lạ.

 

Vì sao bạn thân lại gọi ông ta là ba, mà ông ta cũng nhận lời?

 

Đang lúc cậu băn khoăn khó hiểu, người quản lý nhà hàng mập mạp quay đầu nhìn cậu một cái, cười hề hề nói: “Khách quan ngồi xuống uống cốc nước đã, tôi có vài lời muốn nói với vị khách này.”

 

Nói xong, liền dẫn Tề Nhị rời đi.

 

Lê Diệu đang ở tầng một, suy nghĩ xem nên đặt bản Như Hoa ở đâu, thì nhận được điện thoại của Tề Hoành Vĩ, nói ông ấy bị người ta nhận ra.

 

Bị người ta nhận ra?

 

Lê Diệu kinh ngạc.

 

Đám quỷ nhân viên mới tuyển vào lần này, nhiều con mới chết chưa lâu, còn được chôn ở nghĩa trang xung quanh, người thân đều sống ở thành phố này.

 

Lê Diệu sợ họ bị người quen nhận ra, nên để Như Hoa và Họa Bì làm mờ khuôn mặt họ, trừ khi là người có chấp niệm đặc biệt với họ, mới có thể nhận ra.

 

Nếu không thì ngay cả vợ con cũng không nhận ra.

 

Biết Tề Hoành Vĩ bị người ta nhận ra, Lê Diệu không hề sốt ruột, ngược lại còn thấy vui thay cho ông ấy.

 

Điều này chứng tỏ có người nhớ đến ông, nghĩ đến ông.

 

Lê Diệu không phải người tốt bụng gì, cô tuy mới hai mươi tuổi, nhưng phần lớn cuộc đời trong quá khứ đều là đau khổ, cô sống rất chật vật, phải đối mặt với vô số ác ý.

 

Cô có thể chật vật sống đến bây giờ, hoàn toàn nhờ vào nỗi nhớ và tình yêu dành cho cha mẹ.

 

Vì vậy, cô có một chút ích kỷ nhỏ.

 

Hy vọng người thân có thể bỏ qua sự ngăn cách âm dương, có thể đoàn tụ bất cứ lúc nào.

 

Cô không có tình yêu thương lớn lao đến thế, cũng không chính nghĩa đến thế, để cứu rỗi chúng sinh, làm siêu anh hùng, cô chỉ muốn trong phạm vi khả năng của mình, mở một chút cửa sau.

 

Để những người bị ngăn cách giữa hai cõi âm dương, bị nỗi nhớ giày vò đến đau khổ, có một chút cơ hội, một chút khả năng, được đoàn tụ với người thân.

 

Đối với chuyện hồn ma trong quỷ ốc bị người thân nhận ra, Lê Diệu đã có chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng không ngờ lại đến nhanh như vậy.

 

Cô đến văn phòng của Tề Hoành Vĩ trong bản Như Hoa.

 

Vừa bước vào, đã thấy Tề Nhị ôm chặt tay Tề Hoành Vĩ đang khóc lóc thảm thiết, nước mắt nước mũi tèm lem cả mặt.

 

“Hu hu, ba, con nhớ ba lắm, nhớ ba lắm!”

 

“Hu hu, tuyệt quá, ba vẫn còn sống!”

 

Tề Hoành Vĩ vẻ mặt chán ghét nhìn con trai: “Con vui mừng sớm quá rồi đấy, ba con chết từ lâu rồi.”

 

“Hả?”

 

Tề Nhị kinh ngạc ngẩng đầu.

 

Ý gì? Ba không phải đang đứng trước mặt mình sao?

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi