Chương 63: Nhà cung cấp xuất hiện
“Chết thẳng cẳng” là sao?
Chẳng lẽ người trước mắt không phải bố thật, mà là ảo giác của cậu?
Tề Nhị suýt thì suy sụp, cố kìm nén cảm xúc, khẽ đưa tay lên định chạm vào mặt bố để xác nhận ông có thật không.
Nhưng tay còn chưa chạm tới.
Tề Hoành Vĩ đã “oạ” một tiếng nhảy dựng lên, tránh xa ra, thân thể linh hoạt chẳng giống ông bố suốt ngày kêu đau lưng ngày xưa chút nào.
“Đừng động vào tôi!” Tề Hoành Vĩ bĩu môi, vẻ mặt chán ghét: “Nhìn tay cậu kìa, vừa lau nước mũi xong đã định bôi lên mặt người ta à? Bẩn không, bẩn không? Người lớn thế rồi mà vẫn như hồi bé.”
Tề Nhị ngượng ngùng rụt tay về, xoa xoa vào quần.
Rồi ngẩng đầu quan sát bố kỹ hơn.
Càng nhìn càng thấy lạ.
Bố trước đây suốt ngày kêu đau chỗ này chỗ kia, nhất là cột sống, đừng nói nhảy nhót, ngồi còn khó, phải nằm.
Còn ông bố trước mắt, linh hoạt như mèo, mái tóc vốn bạc giờ đã đen lại, nếp nhăn nơi khóe mắt cũng giảm bớt, trông trẻ ra cả chục tuổi.
Đó mới chỉ là khác biệt bên ngoài, khác biệt lớn nhất là tâm tính.
Bố trước đây là người hay lo, lo cho con cái, lo cho công ty, lo cho nhân viên, vì doanh nghiệp truyền thống ngày càng khó làm, nhất là ngành thực phẩm, cạnh tranh quá nhiều.
Tóc bố rụng từng mảng, ngày ngày trăn trở tìm hướng đi mới, lông mày lúc nào cũng nhíu chặt.
Còn ông bố bây giờ, hoạt bát, tinh nghịch, nhanh nhẹn, vui vẻ, không còn nhiều tâm sự nặng nề, như thể đã trút bỏ mọi gánh nặng.
Tề Nhị ngẩn người: “Bố, bố đã thay đổi.”
“Đổi gì? Thây ma à?”
Tề Nhị: “…”
Thấy con trai ngốc nghếch như vậy, Tề Hoành Vĩ cười ha hả, quay sang giới thiệu với Lê Diệu vừa bước vào: “Sếp, giới thiệu với cô, đây là thằng con trai út của tôi, Tề Triển Bằng, cô cứ gọi nó là Tề Nhị, thằng này hơi ngốc.”
Lê Diệu nhìn mặt Tề Nhị, thầm nghĩ trùng hợp thật, đây chẳng phải cậu công tử mà Ngưu Cố dẫn đến sao? Hóa ra là con trai của Tề Hoành Vĩ.
“Chào cậu, cậu Tề Nhị, chúng ta lại gặp nhau rồi.” Lê Diệu lên tiếng chào.
Tề Nhị vẫn chưa hiểu chuyện gì, ngơ ngác nhìn Tề Hoành Vĩ rồi lại nhìn Lê Diệu, cả người mơ hồ.
“Bố—” Cậu thử gọi một tiếng, “Bố thật là bố con sao?”
Tề Hoành Vĩ búng một cái vào trán con trai: “Tao không phải bố mày thì còn là con mày chắc?”
Tề Nhị: “…”
Sao bố cậu lại trở nên ngổ ngáo thế này, trước đây không phải rất nghiêm túc sao?
Tề Nhị xoa trán bị bố búng đau, khó hiểu: “Bố, bố thay đổi thật rồi, thay đổi nhiều quá.”
“Tất nhiên phải thay đổi, người chết rồi thì không còn là con người lúc sống nữa, không có thất tình lục dục, không có tình cảm trách nhiệm, chẳng còn gì.
Nếu không phải vì thằng nhóc mày hiếu thảo, nhận ra tao, thì tao chẳng thèm để ý đến mày.”
Tề Hoành Vĩ quả thực có ký ức lúc sống, cũng có chút tình cảm, nhưng không nhiều.
Nhiều cảm xúc đã nhạt đi.
Công ty, gia tộc mà lúc sống ông rất coi trọng, giờ đây chẳng còn ý nghĩa gì với ông.
Ông chỉ quan tâm đến bản thân mình.
Tề Hoành Vĩ mới chết được ba năm, tính là ma mới, chưa tu luyện, không có pháp lực, nếu không nhờ nơi quỷ ốc này, ông khó mà giữ được thần trí, nói gì đến tình cảm con người.
Thất tình lục dục, chấp niệm, đó là thứ mà ma cấp cao mới có.
Tề Hoành Vĩ chỉ là một con ma bình thường.
Tề Nhị không hiểu hết lời Tề Hoành Vĩ nói, chỉ hiểu được một điều.
Bố cậu nói ông đã chết, chết rồi không còn là con người lúc sống nữa.
Tề Nhị không kìm được lùi lại một bước, trong lòng có chút sợ hãi.
Rốt cuộc người và ma khác đường, dù cậu có nhớ bố đến đâu, nghĩ đến việc bố là ma, cậu cũng không khỏi sợ.
Nhưng quan sát bố thật kỹ một hồi, phát hiện ông chẳng khác gì lúc còn sống, vẫn khuôn mặt đó, không hề âm u đáng sợ, cũng chẳng phải mặt xanh nanh nhọn.
Nói chính xác hơn, bố cậu không giống ma, mà giống người hơn.
Tề Nhị lắc đầu, cậu nghĩ bố đang đùa cậu, bố cậu căn bản chưa chết.
Tề Hoành Vĩ hiểu rõ thằng con út này, nó vừa nhấc mông là ông biết nó muốn ị gì.
Hừm, thằng nhóc này chắc chắn đang nghi ngờ ông trong lòng.
Tề Hoành Vĩ quyết định cho con trai một phen kinh hoàng, dọa cho nó sững người.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, đầu ông đột nhiên phóng to, lao sát vào mặt Tề Nhị, lè lưỡi ra.
Tề Nhị không chút do dự, “ặc” một tiếng rồi ngất lịm.
Tề Hoành Vĩ: “…”
Đúng là không chịu được doạ!
Lê Diệu: “… Ừm, anh ta đúng là con ruột của anh sao?”
Tề Hoành Vĩ cười khì khì, có chút ngượng ngùng, vừa rồi đùa hơi quá, làm con trai ngất mất rồi.
Lê Diệu lấy ra một lá bùa an thần dán lên người Tề Nhị, một lúc sau, Tề Nhị tỉnh lại.
Lê Diệu ra hiệu cho Tề Hoành Vĩ lại giải thích rõ ràng cho con trai, đừng trêu nó nữa.
Sau khi nghe Tề Hoành Vĩ giải thích, Tề Nhị cuối cùng cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Bố cậu đã chết thật, chỉ có trong quỷ ốc mới có thể hành động như người bình thường.
Còn Lê Diệu, chủ quỷ ốc, chính là một cao nhân huyền học ẩn mình, pháp lực cao cường, lại có lòng nhân hậu, đặc biệt xây dựng Phong Đô Quỷ Ốc để che chở cho những hồn ma cô độc, yếu ớt.
Khi Tề Hoành Vĩ bị tà đạo sĩ khống chế, đau khổ không nguôi, chính Lê Diệu đã như thần tiên giáng thế, cứu ông ra, an trí ông trong quỷ ốc, cho ông nơi trú thân, cho ông hương hỏa hấp thu, tránh khỏi sự ức hiếp của những ác ma, ác đạo khác.
Tề Hoành Vĩ khen Lê Diệu tận mây xanh, lời khen không ngớt, Lê Diệu nghe mà mặt đỏ bừng, nếu không nhờ đeo mặt nạ che đi, chắc cô phải tìm kẽ đất mà chui xuống.
Ngại quá đi mất! Cô chỉ bảo ông khen một chút thôi, ai ngờ ông lại khen khoa trương như vậy!
Tề Nhị cảm động trước tấm lòng cao thượng của Lê Diệu, đỏ hoe mắt nhìn cô: “Sếp, cô thật vĩ đại, cảm ơn cô đã cứu bố tôi, cho bố tôi một nơi nương tựa, cảm ơn cô đã cho tôi và bố được đoàn tụ.”
Tề Nhị càng nói càng nghẹn ngào, đến cuối cùng không nói nên lời.
Không ngờ ở nơi cậu không biết, bố cậu lại phải chịu nhiều khổ cực như vậy, còn bị ác ma ức hiếp, bị tà đạo khống chế.
May mà có chủ quỷ ốc.
Lê Diệu thấy cậu chỉ đứng khóc, chẳng có chút cảm ơn thiết thực nào, bèn giả vờ thở dài, gợi ý: “Cứu người giúp người là điều tôi nguyện ý, chỉ là làm chút việc nhỏ trong khả năng thôi. Đáng tiếc, một mình tôi sức lực có hạn, nếu như…”
Đã gợi ý đến mức này rồi, chắc cậu hiểu chứ?
Lê Diệu đầy mong đợi nhìn Tề Nhị.
Tề Nhị quả là người thông minh, nghe hiểu ý tứ, lập tức thành khẩn nhìn Lê Diệu: “Sếp, tôi… tôi cũng muốn góp chút sức mình.
Tôi biết mình chỉ là người bình thường, không có đạo hạnh pháp lực cao như sếp, nhưng người thường cũng có sức mạnh của người thường, chỉ cần sếp cần, tôi nguyện xông pha khói lửa!”
Thấy Tề Nhị hiểu chuyện như vậy, Lê Diệu hài lòng gật đầu.
Sở dĩ cô không để Như Hoa và Họa Bì che giấu hoàn toàn khuôn mặt của những nhân viên ma này, mà để lại một chút cơ hội, chính là mong một ngày nào đó họ sẽ được người thân đang nhớ nhung, yêu thương họ nhận ra.
Một mặt là để họ được đoàn tụ với người thân.
Mặt khác là, hì hì, giúp quỷ ốc mở rộng quan hệ.
Có quan hệ cả âm giới lẫn dương giới, sẽ có lợi cho sự phát triển của quỷ ốc.
Vì Tề Nhị đã chủ động đề cập, Lê Diệu bèn nói thẳng: “Đúng là có một việc cần cậu giúp. Cậu cũng thấy đấy, quỷ ốc bây giờ rất đông khách, nhất là nhà hàng trong quỷ ốc, người đến ăn quá đông.
Chúng tôi không đáp ứng đủ nhu cầu hải sản.
Nhưng hiện tại, quỷ ốc chỉ có một mình tôi, sức lực có hạn, không thể lo liệu cả trong lẫn ngoài. Tôi hy vọng cậu có thể cung cấp hàng cho quỷ ốc, yên tâm, tôi không chiếm lợi của cậu đâu, giá cả cứ tính theo giá thị trường.”
Tề Nhị vội nói: “Sếp nói gì thế, đừng nói là giá thị trường, dù có lỗ vốn tôi cũng nguyện ý tặng không, cô đã cứu bố tôi, chính là ân nhân của tôi.”
Lê Diệu xua tay: “Việc buôn bán phải tính theo lẽ buôn bán.”
Nói xong liền đứng dậy rời đi, để lại không gian cho hai bố con hàn huyên.
Lê Diệu vừa đi ra ngoài vừa vui vẻ.
Thật may mắn, đang lo quỷ ốc không có nhân viên đối ngoại, thì Tề Nhị tự dâng đến cửa.
Từ nay về sau những việc vụn vặt bên ngoài có thể giao cho cậu ấy, cô có thể toàn tâm toàn ý lo việc xây dựng quỷ ốc.
Khoảng thời gian trước, ngày nào cô cũng phải nhập hàng, nhận hàng, kiểm tra hàng, bận túi bụi, chẳng có thời gian nghĩ ngợi gì khác.
Giờ cuối cùng cũng thoát được.
Ngay khi Lê Diệu đang vui vẻ, sắc mặt cô đột nhiên thay đổi.
Ơ! Hình như quên mất chuyện gì đó?
A a a!
Tên tà đạo sĩ đó!!!
