Chương 001: Ký chủ, đừng đùa nữa
【Ký chủ hãy chuẩn bị, chúng ta sắp đến thế giới nhiệm vụ tiếp theo!】
Giọng máy móc lạnh lùng vang lên trong đầu, đầy cưỡng ép, kéo Tô Thu từ cơn lơ đễnh ngắn ngủi trở về thực tại.
【Đếm ngược mười giây.】
Giọng máy móc lại vang lên, không chút cảm xúc.
Không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo nhẹ, trên da nổi lên cảm giác đau nhói dày đặc.
【10, 9, 8...】
Những con số nhảy rõ ràng trong đầu.
【3, 2, 1】
Trong khoảnh khắc ba con số cuối cùng rơi xuống, cơn choáng váng mãnh liệt ập đến.
Tô Thu trong bộ đồ đen bó sát hạ cánh an toàn và duyên dáng.
【Hoan nghênh ký chủ đến với thế giới tận thế!】
Bầu trời xám xịt như muốn sụp xuống, tựa một tấm giẻ bẩn khổng lồ trùm kín đỉnh đầu.
Không khí nồng nặc mùi máu tanh và mùi thối rữa, gần như khiến người ta nghẹt thở.
Kiến trúc hai bên đường đa số đổ nát nghiêng ngả, mảnh kính vương vãi khắp nơi.
Trên tường chi chít những vết cào đỏ thẫm và vết bẩn bắn tung tóe.
Từ xa vọng lại tiếng gầm rú mơ hồ, chẳng giống con người, mà giống tiếng gầm của một loài dã thú đã mất hết lý trí.
Tô Thu cảnh giác quan sát xung quanh, không có mối đe dọa nào như thây ma cả, liền hỏi hệ thống trong đầu: “Nhiệm vụ lần này là gì?”
Hệ thống đáp với giọng vui vẻ: “Phó bản tận thế, nhiệm vụ của ký chủ là đánh bại nữ chính gốc, cướp lấy nam chính thây ma, sau đó hỗ trợ anh ta trở thành đại ca thây ma tương lai... Hai người ngọt ngào bên nhau, cùng nhau vượt qua mọi khó khăn, cùng các thành viên khác trong đội chống chọi nguy cơ...”
Nghe xong, mặt Tô Thu nhăn nhó như vừa ăn phải một bãi cứt, không nhịn được mà phàn nàn:
“Thằng khốn nào dưới âm phủ nghĩ ra cái cốt truyện này vậy? Có não không vậy?”
“Mẹ nó, đã tận thế rồi mà còn tình tình cảm cảm? Đánh bại nữ chính gốc là ý gì? Cô ta tội ác tày trời à? Phản nhân loại chắc?”
Hệ thống cuống quýt giải thích: “Không... không phải vậy đâu ký chủ, nhiệm vụ của cô là thay thế vai trò của nữ chính gốc... liên thủ với nam chính, xây dựng nơi trú ẩn an toàn thời tận thế, cuối cùng cứu lấy thế giới...”
Tô Thu vẫn nhíu mày, trong mắt thoáng qua vẻ khinh bỉ: “Ý là tao còn phải đi chọc phá cả nữ chính gốc?”
“Và cả... nhân vật phụ quan trọng của nhóm chính tuyến...”
“Mày bị ngu à?”
Hệ thống bị chửi không dám lên tiếng, thận trọng dò hỏi: “Tôi... tôi không còn cách nào, Chủ Thần sắp đặt, tôi chỉ biết nghe theo chỉ thị...”
“Chủ Thần khốn nạn!” Tô Thu chán chẳng buồn nói, Chủ Thần toàn ra mấy chiêu trò quái đản.
Cũng không phải lần đầu.
Cô chỉ là một kẻ làm nhiệm vụ, biết làm sao được?
Mẹ nó, làm thôi!
Thấy Tô Thu không hỏi thêm, hệ thống nói thẳng: “Ký chủ, hãy bắt đầu nhiệm vụ đầu tiên, tìm thây ma Thẩm Dật.”
Tô Thu khẽ nhếch môi, thong thả nói: “Không vội.”
Rồi nhìn về phía hệ thống: “Tiểu Thống Tử, tao đoán tao sống không nổi bao lâu trong thời tận thế này đâu, giúp một tay, cho tao cái dị năng đi.”
Tiểu Thống Tử bực bội nói: “Ký chủ, cô đúng là được voi đòi tiên.”
Tô Thu giục: “Nhanh lên!”
“Đây!”
Vừa dứt lời.
Một viên tinh thạch màu xanh nhạt hiện ra trước mắt Tô Thu, ánh lên thứ ánh sáng huyền ảo như mộng.
“Ăn vào đi, có thể tiến hóa. Còn tiến hóa thành cái gì, thì tùy thiên phú của cô.”
Tô Thu không nói lời nào, nuốt luôn viên tinh thạch.
Giây tiếp theo.
Sức mạnh cuồn cuộn dâng trào trong cơ thể, như muốn nổ tung bất cứ lúc nào.
Mồ hôi lập tức lấm tấm khắp trán Tô Thu.
“Mẹ kiếp, đau thật sự, cảm giác như có thứ gì đó đang chui ra ngoài... cơ thể cũng như đang mọc thêm thứ gì...”
Cơn đau như xé toạc kéo dài suốt một phút.
“Hộc... hộc...”
Tô Thu như mất hết sức lực, nằm vật xuống đất, thở hồng hộc.
Hệ thống hóa thành một con mèo, xuất hiện bên cạnh Tô Thu, tò mò giục: “Mau xem đi, cô có dị năng gì rồi?”
Tô Thu thử kết nối với sức mạnh trong cơ thể.
Giây tiếp theo.
Một luồng khí tức vô hình tỏa ra từ cô, cảm nhận được mọi động tĩnh trong một phạm vi nhất định.
Tiểu Thống Tử lập tức reo lên: “Thức tỉnh tinh thần lực rồi! Ký chủ, khả năng này ngay cả nhóm chính tuyến cũng không có đâu. Cô thử xem có không gian gì không?”
Tô Thu thử, quả nhiên có thêm một không gian, chỉ là nhỏ đến tội nghiệp, vỏn vẹn mười mét vuông.
“Mới có mười mét vuông, tệ vậy sao?”
Tiểu Thống Tử nói: “Ký chủ, vậy là tốt lắm rồi. Đừng quên có tinh hạch thây ma, những thứ đó đều có thể dùng để tiến hóa.”
Tô Thu: “Nói thì nói vậy, nhưng sao tao lại có thêm một thứ gì đó nữa?”
“Thứ gì cơ?” Tiểu Thống Tử đầy vẻ tò mò.
Tô Thu không chút ngại ngùng kéo cạp quần ra: “Đây này, hình như mọc thêm một cái ăng-ten.”
Tiểu Thống Tử lập tức nhảy tới giữ quần áo cô lại, cuống lên: “Ký chủ! Đồ vô liêm sỉ!”
Tô Thu: “Mày mới vô liêm sỉ ấy, đồ xấu bụng, tinh thạch mày đưa có đàng hoàng không vậy?”
Tiểu Thống Tử: “Đương nhiên là đàng hoàng! Cô nói xem có tiến hóa hay không?”
Tô Thu: “Cái này mẹ nó là biến dị dị dạng! Chẳng lẽ sau này tao phải đội cái ăng-ten để tát người ta à?”
Tiểu Thống Tử nghĩ đến cảnh đó, nhịn không được bật cười: “Ký chủ, đừng đùa nữa.”
Tô Thu: “Không thể xóa được à?”
Tiểu Thống Tử: “Đây là thứ do tiến hóa mang lại, tôi không làm gì được. Thôi thì kệ đi, dù sao loài người cũng thường có đủ thứ thay đổi mà. Với lại cô cũng có kiểu biến đổi như vậy trên người đấy thôi, tuy không rõ nguyên nhân cụ thể, nhưng sau khi quét thì cô khỏe mạnh hơn người thường, biết đâu sau này cô còn dùng được đấy.”
Tô Thu nghĩ lại một chút: “Chậc, mẹ nó nghe cũng ra trò đấy, kiếm thằng đàn ông nào thử phát.”
Tiểu Thống Tử: “...”
Con mèo liền đảo mắt một cái: “Ký chủ, suy nghĩ của cô đúng là kỳ lạ thật...”
Tô Thu: “Tao bị thần kinh đấy, thì sao nào?” Cô dừng một chút: “Lần này thân phận của tao là gì?”
Tiểu Thống Tử nói: “Không có thân phận gì. Dù sao đây cũng là tận thế, không ai biết lai lịch của cô, nên cứ dùng thân phận của chính cô.”
“Để đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ, tôi cũng giữ nguyên dung mạo ban đầu của cô.”
Tô Thu không khỏi nhíu mày: “Đẹp quá, đi đến đâu cũng gây chú ý. Gặp rắc rối thì cứ giết người cướp của luôn, tao thích. Tao rất tâm đắc với nhan sắc của mình, quả nhiên vẫn phải là bà đây.”
Tiểu Thống Tử: “Ơ... cô đúng là đồ thần kinh, lại còn là đồ thần kinh xinh đẹp nữa!”
Bằng không thì cũng chẳng tự dưng vì tò mò mà uống thuốc trừ sâu chết.
Tô Thu đứng dậy, phủi bụi trên người, cũng không bận tâm thêm về thứ mọc thêm kia nữa.
Đã mọc trên người mình, thì đó là một phần của mình.
Chắc chắn sẽ có lúc dùng được.
“Giờ tao còn quá yếu, tìm thây ma trước, hấp thụ chút tinh hạch để tiến hóa đã.”
Tiểu Thống Tử biến về hình mèo, nhảy lên vai Tô Thu: “Thẩm Dật ở hướng đông nam, trong hầm để xe cách đây mười cây số, không đi sớm thì nữ chính gốc sẽ gặp trước mất.”
Tô Thu nói: “Không vội, cứ đi dọc đường, thế nào cũng gặp thây ma thôi.”
Con mèo trắng do Tiểu Thống Tử hóa thành cứ ngoan ngoãn ngồi trên vai cô.
Những nhiệm vụ trước cũng như vậy.
Một người, một con mèo trắng, cứ thế tiến về phía trước.
......
