Chương 002: Chơi vui đấy
Trên đường đi, Tô Thu gặp không ít thây ma, toàn là loại cấp thấp, trên người chẳng có mấy tinh hạch. Dọc đường, cô tìm được một chiếc rìu cứu hỏa còn khá mới, tạm dùng làm vũ khí.
Tận thế mới bắt đầu chưa đầy ba tháng, con người vẫn còn chìm trong hoảng loạn và sợ hãi, người kịp phản ứng lại không nhiều. Bất quá chính quyền phản ứng nhanh nhạy, đã triển khai cứu viện, bắt đầu xây dựng nơi trú ẩn cho loài người. Cùng lúc đó, một số thế lực lớn cũng lần lượt trỗi dậy, dựa vào thực lực giành giật các loại vật tư và tài nguyên.
Tô Thu vác chiếc rìu cứu hỏa, trên lưỡi rìu còn dính vài vệt màu đỏ sẫm. Trên vai cô, con mèo trắng nằm uể oải, chiếc đuôi bông xù thỉnh thoảng lại quét nhẹ qua cổ cô. Một người một mèo không cần mở lời, ý niệm trao đổi trong im lặng.
Tô Thu thầm lẩm bẩm: “Cả đường này đụng phải toàn thây ma, sao đứa nào cũng không có tinh hạch? Không có tinh hạch, tao lấy gì mà tiến hóa?”
Giọng Tiểu Thống Tử vang lên trực tiếp trong đầu cô: “Thực chiến cũng có thể thúc đẩy tiến hóa mà. Ký chủ cứ thử chém thêm vài con thây ma, thuần thục vận dụng dị năng là có thể nâng cao thực lực. Hơn nữa dị năng tinh thần lực của ký chủ không đơn giản chỉ là cảm nhận, sau này tiến hóa thêm, nó có thể biến thành thủ đoạn tấn công, khống chế đối thủ, thậm chí tẩy não, tìm kiếm ký ức… cách dùng nhiều lắm.”
Tô Thu nhướng mày, lòng bỗng sáng ra: “Chậc, nghe vậy thì dị năng này cũng ra trò, tao thích đấy.” Rồi cô đột nhiên đổi chủ đề, giọng mang theo vài phần ranh mãnh: “Mà nói lại, vật tư thì sao? Bây giờ đâu phải lúc tận thế mới bắt đầu, tài nguyên đã khan hiếm từ lâu, mày bù thêm chút đi chứ.”
Tiểu Thống Tử trên vai cô rung rung tai, vẻ không tình nguyện: “Không phải chứ ký chủ, làm gì có đạo lý đó? Vật tư phải tự ký chủ nghĩ cách kiếm chứ.”
Tô Thu liền nổi nóng, trong ý niệm mang theo chút tàn nhẫn: “Mày có tin tao bỏ việc ngay bây giờ không? Cùng lắm thì chết, mẹ nó, tao còn sợ mày chắc?”
Tiểu Thống Tử rõ ràng bị lời này làm nghẹn họng, hồi lâu mới chịu thỏa hiệp: “Được được, ký chủ giỏi, tôi nạp cho ký chủ được chưa?”
Vừa dứt lời, Tô Thu chỉ cảm thấy mối liên hệ trong đầu với không gian mười mét vuông rõ ràng hơn vài phần. Ý niệm dò vào xem, không gian vốn trống rỗng giờ đã bị các loại vật tư nhét đầy ắp. Dọc theo tường chồng từng hàng bánh quy nén và đồ hộp được niêm phong kỹ, loại thịt, loại vị trái cây đều có, bao bì mới tinh, nhìn là thấy chắc chắn. Mấy thùng nước đóng chai xếp ngay ngắn, vỏ chai sạch bóng, còn phảng phất hơi lạnh của đồ chưa mở. Trong góc chất không ít thuốc men, thuốc cảm, thuốc chống viêm, băng gạc, bông tẩm iod đầy đủ cả, thậm chí còn có mấy hộp thuốc giảm đau dùng khẩn cấp. Ngoài ra, còn có mấy bộ quần áo sạch để thay, mấy đôi giày leo núi bền bỉ. Thậm chí cả bật lửa, đèn pin mấy món nhỏ cũng không bỏ sót. Chất đầy đến không một kẽ hở, toàn là thứ khiến người ta yên tâm sinh tồn. Tô Thu giơ ngón cái về phía con mèo trắng, mặt mày hớn hở: “Vẫn phải là mày, sau này hào phóng chút, bọn mình là người cùng hội cùng thuyền đấy.”
Tiểu Thống Tử uể oải vẫy vẫy chóp đuôi, mí mắt rũ xuống, chẳng buồn để ý.
Tô Thu vừa định nói gì đó.
“Hự——!”
Một tiếng gầm rú đột ngột truyền tới từ phía sau bên cạnh. Toàn thân cô lông tóc dựng đứng, theo bản năng nghiêng người né tránh. Động tác còn nhanh hơn phản ứng trong đầu nửa nhịp.
“Phập!”
Một con thây ma lao hụt, móng tay sượt qua cánh tay cô, đem lại một trận đau nhói.
Tiểu Thống Tử trên vai cô giật bắn, lông dựng đứng thành một cụm xù lên, the thé mắng: “Chết tiệt, làm tôi sợ muốn chết!”
Tô Thu rút rìu cứu hỏa ra, ánh mắt sắc bén. Con thây ma này không biết đã trốn trong đống thùng giấy phế thải bên cạnh bao lâu rồi. Vừa rồi cô mà không phát hiện ra. Cô xoay cổ tay, lưỡi rìu mang theo khí lực xé gió bổ xuống, bổ trúng ngay đỉnh đầu con thây ma.
“Phập!”
Cô phẩy phẩy lưỡi rìu dính thứ dịch nhầy trắng xám, nhíu mày.
Chưa kịp thở phào, lại một tiếng “Hự——!” từ trên đỉnh đầu vang lên. Là một con thây ma khác. Từ cửa sổ tầng hai của tòa nhà thấp bên cạnh nhảy xuống, lao thẳng vào mặt cô.
Tô Thu chân bỗng dồn lực, như mèo linh hoạt trượt nửa bước sang bên, vừa kịp né tránh.
“Bịch!”
Con thây ma rơi nặng nề xuống nền xi măng, phát ra tiếng động trầm đục. Một chân cong vẹo ở góc kỳ dị, nhưng vẫn gầm gừ, chống một chân xuống đất, lê bước về phía cô.
“Khỉ thật!”
Tô Thu ánh mắt lạnh lùng, xông lên, không đợi nó đến gần, rìu cứu hỏa lại giơ lên, mang theo tiếng gió gọn gàng bổ xuống. Một tiếng “rắc”, trực tiếp bổ bẹp đầu nó.
Tiểu Thống Tử “vù” một cái nhảy lên nắp thùng rác bên cạnh, đứng xa xa nhìn.
Tô Thu vừa rút rìu ra khỏi đầu thây ma, một trận tiếng “hự hự” dày đặc liền truyền từ góc phố tới. Cô xoay người mạnh, thấy vô số thây ma đang từ góc phố tràn ra, như thủy triều xông về hướng này, mùi hôi thối lập tức lan tỏa.
Tiểu Thống Tử đứng trên thùng rác kiễng chân nhìn, chép miệng: “Ký chủ, toi rồi, đợt này ký chủ tự mình xử đi!” Nói xong, nhảy lên bức tường bên cạnh, ngồi xổm trên tường xem kịch.
Tô Thu ngược lại không hề sợ, mà mắt sáng lên, trên mặt lộ vẻ hưng phấn: “Đến hay lắm! Chưa từng được trải qua tận thế đàng hoàng, thây ma là thứ cũng khá mới lạ, vừa hay chơi cho vui!”
Cô nắm chặt rìu cứu hỏa, không lùi mà tiến, chạy vài bước nghênh đón mấy con thây ma phía trước nhất. Đột nhiên xoay người một vòng, né hai con lao tới chính diện, nhắm đúng một con lẻ ở bên cạnh. Rìu bổ ngang, chính xác chém vào cổ nó. Động tác vừa nhanh vừa tàn nhẫn. Con thây ma kia thậm chí chưa kịp rên một tiếng đã ngã thẳng đứ đừ.
Ngay sau đó, cô bước chân không ngừng, mượn đà tiến chạy thêm vài bước, cố ý dẫn mấy con thây ma phía sau đuổi theo. Đợi chạy ra một đoạn, bỗng phanh gấp, xoay người khi lưỡi rìu đã vung một vòng. Mượn quán tính, “phụt” một tiếng, bổ toang ngực con thây ma phía trước nhất. Không đợi đám thây ma phía sau nhào tới, cô nhanh chóng lùi lại, vòng ra bên hông. Lại một nhát rìu, chính xác đập vỡ hộp sọ của con thây ma khác.
Tô Thu một tay vung rìu cứu hỏa, một tay liên tục đẩy lùi những con thây ma tràn lên. Vừa chém vừa nhanh chóng lùi lại, lưỡi rìu nhấc lên hạ xuống, lúc nào cũng chính xác bổ bẹp đầu hoặc cổ thây ma, dịch nhầy hôi thối văng đầy người cô. Cô lại chẳng bận tâm, ngược lại càng chém càng sướng tay, đáy mắt ánh lên vẻ hưng phấn.
“Hê hê hê...”
Tiểu Thống Tử ngồi xổm trên tường, đuôi thỉnh thoảng quét qua khe gạch, cứ lặng lẽ nhìn thôi. Dù sao nó cũng không phải thân thể máu thịt thực sự, trong mắt lũ thây ma không chút lý trí này, nó cũng như một tảng đá, một khúc gỗ, tự nhiên không bị nhắm tới.
Tô Thu đánh hăng say, tinh thần lực cũng theo đó linh hoạt hơn. Cô thấy bên cạnh có một chiếc ô tô cũ, ý niệm vừa động. Chiếc ô tô kia lại “rầm” một tiếng tự nổ máy, lao thẳng vào đám thây ma đang túm tụm, húc mạnh tới.
“Bụp——!”
Một tiếng nổ lớn. Mấy con thây ma bị húc văng ra ngoài, đám thây ma đang chen chúc lập tức loạn cào cào.
Tiểu Thống Tử trên tường uể oải lật mình, móng vuốt gác trên tường, nhận xét: “Khá đấy ký chủ, tinh thần lực dùng cũng ra dáng.” Nói xong, dứt khoát cuộn mình lại, như một cục tuyết nằm ở đó, tiếp tục nhìn cô xông pha giết chóc.
Tô Thu khóe miệng nhếch lên nụ cười, tay vẫn không ngừng, rìu cứu hỏa mang theo tiếng gió sắc bén, lại bổ bẹp đầu một con thây ma nữa. Cô mượn khoảng trống do xe húc ra, bước chân di chuyển càng linh hoạt hơn. Tinh thần lực thi thoảng điều khiển các vật tạp bên đường ném vào đám thây ma, giết càng thêm đã tay.
...
