Chương 24: Mất Xe Đạp
Trước khi báo cáo tin tức với Đội trưởng La, Mã Duệ phải thận trọng hơn một chút, nên anh quyết định theo dõi tên Dược Tử tóc vàng trước mặt.
“Tôi theo dõi thằng Dược Tử đó, các cậu về ký túc xá trước đi?” Mã Duệ nhỏ giọng dặn dò.
“Đội trưởng, anh đi một mình tụi em không yên tâm!” A Đông nói.
“Phải phải, nếu không tụi em đi cùng anh…” Nhị Bính cũng không yên tâm nói.
“Không cần đâu, đông người quá dễ bị phát hiện, với lại các cậu cũng không có kinh nghiệm theo dõi, cứ để tôi đi một mình, các cậu đi đi,” Mã Duệ bước tới trước hai bước rồi nhớ ra gì đó, anh quay lại nói, “Sáng mai không cần đến đây nữa, các cậu ở ký túc xá ngủ thêm một lúc, tối nay chúng ta phải phối hợp với đội tuần cảnh làm nhiệm vụ.”
“Được rồi, anh Mã cẩn thận nhé!”
“Ừ, các cậu đi nhanh đi!”
Mã Duệ vốn định dùng hai chân để theo dõi tên Dược Tử tóc vàng trước mặt, nhưng không ngờ tên Dược Tử đó đi đến gốc cây rồi lên một chiếc xe hơi, và xe hơi nhanh chóng phóng đi.
Mã Duệ đành phải đạp xe đạp, bám theo chiếc xe hơi phía trước.
Xe đạp có thể đuổi kịp xe hơi sao?
Xe hơi trong pháo đài tị nạn khá đặc biệt, vì trên vùng đất hoang không sản xuất dầu mỏ, nên xe hơi dùng một loại vật chất gọi là “tinh thể than”, sử dụng nhiệt năng của tinh thể than để tạo ra hơi nước dẫn động bánh xe.
Xe hơi ở đây chạy bằng động cơ hơi nước, vì vậy đúng nghĩa là “xe hơi”.
Nguyên liệu của tinh thể than là than đá. Sau vụ nổ hạt nhân, mỏ than có ở khắp nơi. Sau khi khai thác than nguyên khai, qua quy trình tinh chế và cô đặc đặc biệt, nó có thể biến thành những cục tinh thể than nhỏ màu xám đen.
Vì là xe hơi hơi nước, nên tốc độ không đặc biệt nhanh. Nếu cố gắng đạp xe đạp, vẫn có thể đuổi kịp xe hơi.
…
Không lâu sau, xe hơi của Dược Tử đi qua một con suối nhỏ, Mã Duệ đạp xe đạp qua một cây cầu nhỏ.
Phía trước xuất hiện một tòa nhà, cổng sắt mở ra, xe hơi nhỏ của Dược Tử lái vào trong.
Xung quanh hầu như không có người qua lại, Mã Duệ không dám đến quá gần.
Vì ở cái chỗ tồi tàn này hầu như chỉ có mỗi mình anh đang đạp xe đạp, rất dễ bị phát hiện.
Mã Duệ nhảy xuống xe, để xe đạp trong bụi cỏ.
Cúi người chạy vài bước nhỏ về phía tòa nhà, Mã Duệ ngước lên nhìn. Từ bên ngoài, nơi này trông rất giống một võ đường cải tạo từ nhà máy cũ.
Bên trong có đèn, qua cửa sổ có thể thấy một số bao cát và dụng cụ luyện quyền.
Mã Duệ nép mình sau bức tường, từ từ thò đầu ra nhìn vào trong cửa sổ.
Vừa lúc đó, anh thấy Dược Tử tóc vàng sau khi đỗ xe đã đi từ sân vào.
Dược Tử hỏi một tên đàn em đang đấm bao cát: “Ca Ô Nha ở đâu?”
Tên đàn em chỉ lên lầu: “Ở trên lầu hai…”
Dược Tử kẹp một cái cặp da, kéo mớ tóc vàng rủ xuống, bước nhanh lên một cầu thang gỗ.
Mã Duệ nhìn lên trên, tường rất thô ráp, có nhiều chỗ để leo, lại còn có máy lạnh gắn bên ngoài tầng hai. Với thể lực của anh, leo lên đó không tốn chút sức lực nào.
Nghĩ đến đây, Mã Duệ không do dự, giơ cánh tay lên, dùng ngón tay móc vào khe gạch phía trên đầu.
Nhưng, vừa định dùng lực kéo người lên, tai anh bỗng động đậy!
Mã Duệ nhanh chóng quay đầu, nhìn về phía sau lưng mình…
Sống nhiều năm ở khu lưu dân, tai Mã Duệ đã trở nên cực kỳ thính.
Ngay lúc nãy khi anh muốn leo tường, hình như anh nghe thấy một số tiếng động nhỏ phía sau?
Nhưng quay lại nhìn, xung quanh ngoài một ít cỏ dại và lốp xe cũ ra, chẳng có gì bất thường?
Mã Duệ cười khổ trong lòng, có lẽ mình căng thẳng quá rồi nhỉ?
Ngón tay móc vào khe gạch phía trên hơi dùng lực, cơ thể Mã Duệ được kéo lên, cánh tay còn lại đồng thời vói tới giá đỡ kim loại của máy lạnh tầng hai.
Hai chân anh cũng không rảnh rỗi, như thạch sùng, nhẹ nhàng leo lên bệ cửa sổ tầng hai.
Lúc này, Dược Tử kẹp cặp mới vừa bước lên.
Hắn nói vọng vào cửa: “Ca Ô Nha, anh ở trong đó à, em vào có tiện không?”
“Ừ, vào đi!” Một giọng nói trầm thấp kỳ lạ vang lên.
Dược Tử ở ngoài cửa đẩy cửa bước vào, Mã Duệ qua cửa sổ, thấy một bóng lưng xuất hiện đối diện với Dược Tử.
Bóng lưng đó tuy không nói là cao lớn, nhưng cơ bắp sau lưng phồng lên, tạo thành một đường nét hình tam giác.
Có thể thấy, ca Ô Nha này chắc chắn là một người luyện võ thứ thiệt.
Lúc này ca Ô Nha đang chơi đùa với một con chim lớn màu đen, dùng dao nhỏ cắt thịt cho nó ăn.
Có lẽ, ca Ô Nha tưởng con chim đen to lớn mình nuôi là một con quạ.
Nhưng Mã Duệ quen thuộc với môi trường hoang dã liếc mắt là biết, đây không phải quạ, chỉ là chim sẻ biến dị thôi.
Nếu là quạ thật, e rằng phải to gấp ba bốn lần con chim này, móng vuốt cào một phát là ba vết thương sâu hoắm, căn bản không thể nuôi trong nhà.
Lúc này, chỉ nghe Dược Tử khúm núm nói: “Ca Ô Nha, em vừa từ địa bàn của Phì Long về, chuyện đã thỏa thuận với hắn xong rồi…”
“Rất tốt, chỉ cần giao dịch ngày mai thành công, chúng ta đủ tiền tiêu cả năm, nên không thể có bất kỳ vấn đề gì, vì đó là một mối làm ăn lớn!”
“Rõ, nếu không có việc gì em đi đây…”
“Mày nhớ kỹ cho tao, ngày mai Phì Long và Lý Kỳ đàm phán, chỉ dùng mồm đàm phán thì có ích con mẹ gì, mày dẫn đàn em của bang Ô Nha nhất định phải gây chuyện lớn lên…”
“Em hiểu!”
“Hừ hừ, đợi cho Phì Long và Lý Kỳ đánh nhau, chúng ta mới thừa cơ giao dịch, đợi mấy tay buôn phấn ở Năm khu trung tâm mang hàng của chúng ta rời khỏi phố Dầu Mè, mày có thể dẫn anh em về, không cần quan tâm đến sống chết của Phì Long, để bọn chúng tiếp tục đánh…”
“Em đều hiểu, ca Ô Nha cứ chờ xem!”
“Tốt, mày đi đi!”
…
Lần này theo dõi không uổng công, Mã Duệ đã nghe được một thông tin quan trọng tại sào huyệt của bang Ô Nha.
Để tránh đánh rắn động cỏ, anh vội vàng trượt xuống theo ống thoát nước, chạy theo đường cũ đến chỗ để xe đạp.
Kết quả đến nơi, Mã Duệ tìm trái tìm phải, xe đạp trong bụi cỏ biến mất tiêu?
Vãi?!
Mất xe đạp rồi?!
Vừa nãy vì vội theo xe hơi phía trước, Mã Duệ xuống xe cũng không khóa xe lại.
Vậy mà chỉ một lúc, xe đạp của anh đã không cánh mà bay?
Không nói đến chuyện mất xe đạp Mã Duệ không đền nổi, cái chính là về đội liên phòng mà kể lại, chủ yếu là mất mặt!
Mã Duệ rất bực bội, anh cúi đầu đi về…
Qua cây cầu nhỏ, anh bỗng thấy, dưới một gốc cây bên sông, hình như có một chiếc xe đạp dựa vào thân cây.
Sao xe tự nhiên chạy đến đây?
Mã Duệ thực sự đầy dấu hỏi?
Anh chạy nhanh đến gốc cây, nhờ ánh trăng nhìn kỹ, đó quả thực là xe của mình, vì xe của đội trưởng đội liên phòng rất dễ nhận ra.
Đang lúc Mã Duệ tò mò, phía sau gáy anh đã bị một vật giống kim loại chĩa vào!
Đồng thời, phía sau truyền đến một giọng nói lạnh lùng:
“Giơ tay lên!”
