Ánh mắt Thịnh Đình sâu thẳm, dường như cũng đang nghĩ điều gì đó.
“Anh còn lâu nữa không?”
Sơ Sương đặt phần bánh bí đỏ nướng trứng sữa lên bàn anh, hỏi.
“Còn một lúc nữa,” thấy món tráng miệng đó, Thịnh Đình khẽ mở lời: “Em ăn đi.”
“Mua cho anh đấy, không ngọt lắm đâu.”
Sơ Sương ngồi xuống khu ghế sofa, ngắm khung cửa sổ rộng lớn.
Lúc này đang là thời điểm ráng chiều đẹp nhất, tòa nhà bên này thoáng đãng, tầm nhìn rất tốt.
Nhìn về phía chân trời, tựa như một hũ màu bị đánh đổ; nhìn xuống dưới lầu, bãi cỏ xanh mướt điểm xuyết đài phun nước và tượng điêu khắc, gam màu đơn giản mà đẹp yên bình trong buổi chiều tà.
Thỉnh thoảng có người đến gõ cửa đưa tài liệu, thấy người phụ nữ ở khu ghế sofa phía xa, ai nấy trong lòng tò mò nhưng ngoài mặt vẫn giữ được vẻ bình tĩnh.
Đợi Sơ Sương ăn hết miếng bánh nhỏ thì sắc trời cũng dần tối, đài phun nước dưới lầu đã lên đèn, cột nước trong suốt, vô cùng đẹp mắt.
Khiến cô muốn xuống dưới đi dạo một chút.
Đang chăm chú nhìn, phía sau có động tĩnh.
Một nữ thư ký bưng cà phê đến, cô nói cảm ơn rồi nhấp một ngụm, vị không tệ, chỉ hơi đắng, có lẽ cấp dưới của anh đã quen khẩu vị của anh.
Cô nhìn về phía người đàn ông đang cau mày làm việc ở khu văn phòng, khi tập trung công việc vẫn toát ra chút uy nghiêm.
Nhìn đồng hồ, đã tám giờ.
Có lẽ cảm nhận được suy nghĩ của cô, Thịnh Đình ngước lên nhìn: “Đói không?”
Cô thành thật trả lời: “Hơi hơi.”
Thịnh Đình nhìn đồng hồ rồi nhìn tập tài liệu trước mặt, suy nghĩ chốc lát, thu dọn đồ đạc đứng dậy: “Đi thôi, dẫn em đi ăn.”
“Anh làm xong việc chưa?”
“Còn một ít, về làm tiếp, không gấp.”
Anh cầm áo khoác và cặp công văn đứng dậy, Sơ Sương thấy trên bàn còn phần bánh bí đỏ nướng sữa ăn dở một nửa, hỏi anh: “Anh không ăn nữa à?”
“Chỉ ăn được một nửa, không ăn nữa.”
Thế là Sơ Sương bưng nó lên: “Em thấy khá ngon mà.”
Trong thang máy, cô chậm rãi ăn phần bánh bí đỏ nướng sữa, trong lòng thầm cảm thán, món này ngon hơn chiếc bánh của cô, tiệm tráng miệng đó đúng là bảo tàng, món nào cũng ngon như vậy.
Thấy cô ăn nửa phần còn lại, Thịnh Đình nhìn mà thấy thú vị: “Em thích ăn đồ ngọt lắm à?”
“Ăn đồ ngọt giúp tâm trạng tốt lên, có căn cứ khoa học đấy.”
Ra khỏi sảnh, gió đêm thổi tới, Sơ Sương cảm nhận được cái lạnh, mùa đông quả nhiên ban ngày thời tiết có đẹp đến đâu thì ban đêm vẫn rất lạnh.
Thấy cô lạnh đến co cổ, Thịnh Đình lấy áo khoác trên tay khoác lên cho cô.
Sơ Sương nghiêng đầu nhìn anh, anh cũng không mặc nhiều: “Không cần đâu, anh tự mặc đi.”
Người đàn ông cài chiếc cúc đầu tiên cho cô, giọng điệu nhạt nhẽo: “Cứ vậy đi.”
Áo của anh đối với Sơ Sương quá rộng, chiếc áo khoác đen dài như vậy, cô mặc vào gần chạm gót chân, nặng trịch.
Nhưng đúng là không còn lạnh nữa.
Quấn trong áo khoác của anh, thấp thoáng ngửi được mùi gỗ trung tính, mùi hương rất an thần.
“Muốn ăn gì?”
“Canh vịt già.”
Thịnh Đình dẫn cô đến nhà hàng gần đó, ăn xong đi ra đã hơn chín giờ.
Vừa khởi động xe định đi, nghĩ đến điều gì, người đàn ông lại tắt máy: “Ngồi đợi anh một lát.”
“Vâng.”
Sơ Sương cúi đầu lướt vòng bạn bè, thấy Băng Băng đã về nhà đoàn tụ với gia đình, cả nhà vui vẻ ăn tiệc lớn ở nhà hàng.
Khóe môi cong lên ý cười, cô bình luận: 【Vui quá, về nhà thật tốt. Có dì ở bên, cả người dì rạng rỡ hẳn, trẻ ra mấy tuổi luôn.】
Lê Băng Băng: 【Đặc biệt náo nhiệt! Cả đại gia đình ra ngoài ăn cơm, hôm nay mẹ còn nhắc đến cậu đấy, Tết nhất định phải đến nhà tớ chơi nhé.】
【Được.】
Lê Băng Băng chuyển sang nhắn riêng cho cô: 【Cậu đoán xem, bà nội cũng gặp chồng cậu rồi, bà nói A Sương lấy được chồng tốt, đàn ông của cô ấy đẹp trai lắm hahaha——】
Nghĩ đến giọng điệu và vẻ mặt của bà cụ khi nói câu đó, Sơ Sương thấy buồn cười.
【Có gặp rồi, lúc về nhà có đến thăm bà cụ.】
Đang mải mê trò chuyện, khóe mắt cô thoáng thấy ngoài cửa sổ có hai bóng người, ngẩng đầu lên nhìn, một cô gái đã ngồi lên nắp ca-pô xe Maybach, người phía trước đang chụp ảnh cho cô ta.
Có lẽ họ tưởng trong xe không có ai.
Khi cô gái tạo dáng, Sơ Sương nhìn thấy chút nghiêng mặt của cô ta, xinh đẹp, vóc dáng nhìn qua là thấy cong cong đầy đặn.
Cô ta chụp một lúc, đổi người khác chụp.
Sơ Sương ngồi trong xe tò mò nhìn họ, một lát sau hai người dường như chụp xong định đi, một người trong đó lại bước tới, đặt điện thoại lên kính chắn gió trước xe.
Sơ Sương nhìn mà mơ hồ, vừa định xuống xe gọi họ lại, người đã nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt.
Một lát sau Thịnh Đình quay lại, anh liếc mắt đã thấy chiếc điện thoại dư ra.
Vừa cầm lên xem, điện thoại như có cảm ứng lập tức đổ chuông.
“Alo, xin chào?”
Sơ Sương ngồi trong xe cũng nghe rõ giọng nói dịu dàng của người phụ nữ.
“Điện thoại của bạn tôi bị mất, anh nhặt được phải không? Xin hỏi anh đang ở đâu, chúng tôi đến lấy điện thoại.”
Thịnh Đình đảo mắt đen nhìn quanh, nhạt nhẽo mở lời: “Tôi để ở quầy lễ tân nhà hàng Hilton, cô tự đến lấy đi.”
Đầu dây bên kia còn định nói gì, đã bị anh cúp máy.
Chỉ thấy Thịnh Đình giao điện thoại cho người trực ở cửa nhà hàng rồi quay đầu lên xe.
Xe chạy đi không lâu, Sơ Sương từ gương chiếu hậu thấy hai người không biết từ đâu vội vàng xuất hiện.
Sau đó mới hiểu ra, cô nhìn họ, kinh ngạc mở miệng.
Rồi nghiêng đầu nhìn người đàn ông đang lái xe, Sơ Sương chậm rãi lên tiếng: “Chuyện như vậy… thường xuyên lắm à?”
Từ biểu hiện bình tĩnh không chút kinh ngạc của Thịnh Đình, kiểu bắt chuyện mới lạ này hẳn anh đã gặp không chỉ một lần.
“Thi thoảng thôi.”
Quả nhiên không chỉ một lần.
Có lẽ sợ cô nghĩ nhiều, Thịnh Đình lại nói: “Yên tâm, ở ngoài anh không có phụ nữ.”
Câu này nghe kiểu gì cũng như đang ám chỉ lần trước cô hiểu lầm anh.
Sơ Sương mím môi, như không tìm được lời đáp, bèn bắt chước câu nói: “Ở ngoài em cũng không có đàn ông.”
