Thịnh Đình nhạt nhẽo cười một tiếng, “Ừ.”
Chuyện nhỏ ấy cứ thế trôi qua. Thấy cô khẽ duỗi thẳng đầu gối, anh hỏi hôm nay vết thương có đau không.
“Hơi đau một chút, không sao đâu. May là không nghiêm trọng, lành cũng nhanh, chỉ có đi lại phải từ từ, không đi nhanh được.”
“Về nhà anh bôi thuốc cho em thêm.”
“Vâng.”
Khi xe chạy ngang qua quán cà phê của Thời Việt, Sơ Sương nhìn thấy Thời Việt vẫn còn trong tiệm, bèn thò đầu ra chào anh.
“Anh Thời vẫn chưa tan làm ạ?”
Thời Việt ngẩng đầu, thấy hai vợ chồng trong xe, khẽ cười: “Sắp rồi.”
“Tiểu thúc, dẫn tiểu thẩm thẩm vào ngồi chơi đi.”
Thịnh Đình: “Không còn sớm nữa, hôm khác lại đến.”
Sơ Sương vẫy tay: “Chúng em đi đây, tạm biệt.”
“Tạm biệt.”
Xe đi xa dần, người từ trên lầu bước xuống nghe thấy giọng Thời Việt nói chuyện, bèn hỏi: “Nói chuyện với ai thế?”
“Tiểu thúc họ Thịnh và vợ anh ấy, vừa nãy đi ngang qua cửa.”
Hàn Chấn Hạo có chút mới lạ, “Ồ? Tôi còn chưa gặp vị thẩm thẩm này bao giờ.”
Đã nói muốn gặp từ lâu mà mãi chưa gặp được.
“Hai hôm nữa là sinh nhật tiểu thúc, đến lúc đó cậu sẽ gặp được.”
Chương 55: Có hôn không?
Thời Việt dùng khăn mềm lau từng chiếc đĩa cho đến khi sáng bóng, “Nhớ hồi đó mọi người còn đoán, tiểu thúc bị sắp đặt một cuộc hôn nhân không có tình cảm, sau này nhất định sẽ lạnh nhạt với người ta. Vậy mà bây giờ, hình như chính anh ấy cũng thấy vui vẻ trong đó.”
Hàn Chấn Hạo uống một ngụm nước ấm, trong lòng nghĩ ngợi, bèn hỏi thẳng: “Nói chung, hôn nhân không có tình cảm, sống lâu ngày không chịu nổi rồi ly hôn có phải là chuyện bình thường không?”
“Không chịu nổi đương nhiên phải ly hôn, không thì chẳng phải hành hạ nhau sao.”
Hàn Chấn Hạo tán đồng gật đầu.
“Nhưng duyên phận chuyện này khó nói lắm. Kết hôn không có tình cảm, sống chung lâu ngày dần dần yêu đối phương cũng không hiếm. Đó là cái mà người ta thường gọi là… yêu sau hôn nhân.”
Nghe câu này, Hàn Chấn Hạo không biết lại nghĩ đến điều gì, càng thêm tán đồng gật đầu.
——
Về đến nhà, việc đầu tiên Thịnh Đình làm là lấy tuýp thuốc mới mua ra bôi cho Sơ Sương, băng gạc trên tay cũng thay rồi, giờ có thể dùng băng cá nhân.
Nhìn loại thuốc mới trong tay anh, Sơ Sương khựng lại, “Lúc nãy anh bảo em đợi, là để đi mua thuốc ạ?”
“Ừ, thấy bên cạnh có một tiệm thuốc đông y, nghe nói thuốc ở đó hiệu quả rất tốt, thuốc tây không sánh bằng, nên mua một ít về để sẵn.”
Trong lòng ấm áp, Sơ Sương nhìn anh cẩn thận kiên nhẫn bôi thuốc cho mình, bỗng nhiên buột miệng: “Cảm ơn anh, anh thật sự giống như một bậc trưởng bối.”
Câu này cô nói thật lòng, chỉ đơn thuần khen anh không có ý gì khác. Nhưng vừa dứt lời, phòng khách im lặng mấy giây.
Đậy nắp hộp thuốc lại, Thịnh Đình cứ thế nhìn thẳng cô, từng chữ từng lời: “Trưởng bối?”
Đối diện với đôi mắt dài hẹp đen láy của anh, cổ họng Sơ Sương hơi khô, nhẹ giọng giải thích: “Không có ý gì khác đâu, ý em là anh rất biết chăm sóc người khác.”
Giọng người đàn ông trầm ấm: “Trưởng bối nào lại bôi thuốc cho em như thế này?”
Sơ Sương lắc đầu.
“Anh là trưởng bối của em sao?”
Lắc đầu.
Thịnh Đình lúc này mới dịu lại, bế người lên lầu.
Anh còn phải vào thư phòng làm nốt công việc, Sơ Sương cũng muốn đến đó tìm sách đọc, Thịnh Đình bèn đưa cô đi cùng.
Đặt cô xuống sofa, hỏi cô muốn xem gì.
Sơ Sương lướt qua giá sách, thấy một cuốn dày, chỉ vào: “Văn Hóa Khổ Lữ.”
Thịnh Đình đưa sách cho cô rồi mới ra bàn làm việc.
Cuốn sách này Sơ Sương từng đọc một lần ở thư viện hồi đại học. Cô quá thích cách thầy Dư Thu Vũ mang theo những suy ngẫm về lịch sử và nhân văn đi qua từng vùng đất, kể lại những câu chuyện thú vị hoặc nặng nề.
Cuốn sách này dù nhìn thấy bao nhiêu lần vẫn muốn cầm lên đọc lại.
Năm đó vì một câu “Bái thủy Đô Giang Yển, vấn đạo Thanh Thành Sơn” của ông, hè năm hai đại học cô một mình đến ngắm Đô Giang Yển hùng vĩ.
Trước khi đọc cuốn này, Tây Bắc đối với cô chỉ đơn thuần là Tây Bắc. Sau khi đọc xong, cô mới cảm nhận sâu sắc được sức nặng lịch sử mà vùng đất ấy mang theo.
Sau đó, vào một ngày thứ Sáu năm ba đại học, một giây trước cô còn nằm trên giường nghe mưa gió điên cuồng ngoài cửa sổ, giây sau bỗng nhiên nảy ra ý định, cuối tuần đi Đôn Hoàng.
Rực rỡ lãng mạn lại mang theo sự phóng túng của tuổi trẻ.
Những việc như vậy, nhìn qua có vẻ không hợp với vẻ ngoài của cô.
Đó là sự hoang dã ẩn giấu trong xương tủy cô.
Cô vừa yêu những ngày tháng êm đềm như nước, vừa say mê những khoảng trời đất mênh mông đôi khi trong hành trình.
Bởi vì có điểm neo của riêng mình, dù có chạy nhảy thế nào cũng nằm trong ranh giới quy định, có một sợi dây vô hình kéo lại, không để bản thân lệch quá xa.
Cho nên chưa từng ai thấy cô hoang dã.
Thịnh Đình xử lý xong công việc còn lại, ngẩng đầu lên, phát hiện cô đang ngồi yên tĩnh ở đó, ôm sách đọc say sưa.
Liếc nhìn đồng hồ, 11 giờ rồi.
Anh đứng dậy bước tới, nhẹ nhàng rút cuốn sách khỏi tay cô, nhìn thẳng vào mắt cô, “Không còn sớm nữa, nên nghỉ ngơi rồi, hôm khác đọc tiếp.”
Sơ Sương: “Vâng.”
Bốn mắt nhìn nhau, không ai động đậy, Sơ Sương theo thói quen chờ người ta bế mình về phòng.
Chậm mất hai giây, cô mới phản ứng lại, tự mình xuống đất đi.
Trong lòng thầm hối hận, sao lại thế, lại theo phản xạ chờ anh bế.
Con người đúng là dễ bị thói quen chi phối.
Hôm nay tay Sơ Sương đã có thể chạm nước một chút. Nhưng Thịnh Đình vẫn giúp cô nhanh chóng tẩy trang rửa mặt.
Dự báo thời tiết cho thấy đêm nay nhiệt độ sẽ giảm mạnh, mấy ngày sau đều rất lạnh, vừa mới ấm lên được hai ngày lại quay về âm u lạnh lẽo.
Về phòng ngủ, Thịnh Đình kiểm tra lại cửa ra vào cửa sổ rồi mới lên giường.
“Mấy ngày tới tan làm không cần đợi anh, em cứ về ăn cơm trước. Dạo này công việc bận rộn, anh sẽ về khá muộn. Qua đợt cuối năm này, sau đó sẽ rảnh rỗi hơn.”
Sơ Sương mở mắt, “Vâng. Cuối năm bọn em cũng khá bận, truyện tranh đăng dài kỳ dịp lễ Tết phải ra nhiều chương, thời gian này sẽ tích trữ bản thảo số lượng lớn, không thì Tết cũng phải chen thời gian ra làm việc.”
“Nhưng mà, anh bận như vậy, sinh nhật thì làm sao?”
