Chương 93: Nông gia cổ đại (10)
Diệp Trường Ninh thấy cả người tê dại, sao đã làm cha của ba đứa trẻ rồi mà vẫn có người giục cưới vợ thế này?!
Đùa gì thế, cô mới không thành thân đâu!
Thấy Diệp Trường Ninh lắc đầu như trống bỏi, Trương Hữu Lương không hiểu: “Trong nhà có người dọn dẹp không tốt sao? Ít nhất thì chuyện trong nhà cũng không cần cậu phải lo. Hơn nữa, cũng có người giúp cậu trông con, Niên Nhi càng lớn, con bé là con gái, cậu cũng khó dạy bảo.”
“Trông con? Mấy người làm hậu mẫu, có mấy người cam lòng chăm sóc con của vợ trước?” Diệp Trường Ninh lắc đầu, “Đại Sơn cũng lớn dần rồi, chuyện trong nhà có nó phụ giúp là được. Niên Nhi hai năm nay phiền chị dâu trông giúp, đợi thêm vài năm nữa, Đại Sơn cũng đến tuổi cưới vợ, đến lúc đó để Niên Nhi học theo chị dâu nó.”
Dù sao thì Diệp Trường Ninh cũng không thể cưới thêm vợ nữa.
Khuyên vài câu, thấy Diệp Trường Ninh đã quyết tâm không chịu cưới, Trương Hữu Lương cũng không nói thêm, em trai đã quyết định rồi, anh làm anh cả cũng không nên quản nhiều chuyện.
Diệp Trường Ninh hơi tò mò, trước đây cũng không thấy Trương Hữu Lương nhắc đến chuyện này bao giờ, sao bây giờ tự nhiên lại hỏi vậy nhỉ?
Phải nói là hồi Niên Nhi còn nhỏ, cuộc sống của nguyên chủ đúng là vất vả, cũng từng nghĩ đến chuyện kiếm thêm người, nhưng nhà nghèo, có người chịu gả sang hay không thì chưa nói, riêng tiền sính lễ cũng không có.
Bây giờ có người nhắc đến chuyện này... chẳng lẽ là vì con gấu cô săn được à? Tấm da gấu còn nguyên rất giá trị đấy!
Hỏi Trương Hữu Lương một câu, quả nhiên, em họ bên nhà chị dâu Vương thị, hai năm trước mất chồng, ở góa một mình, cũng không có con cái, nghe nói Diệp Trường Ninh săn được một con gấu, bèn nhờ Vương thị đến hỏi thăm.
Đã ở góa hai năm rồi, trước đây chưa từng nhắc đến, sao bây giờ tự nhiên lại nhờ người đến hỏi?
Chẳng phải vì trước đây nhà nghèo, bây giờ có tiền, mua được đất sao!
Tiếp theo đó, gần như ngày nào cũng có người đến hỏi chuyện này, còn có cả bà mối đến nói chuyện cưới xin một cách chính thức, Diệp Trường Ninh thật sự không biết nói gì.
Đúng vậy, điều kiện gia đình đúng là một yếu tố quan trọng trong chuyện chọn bạn đời, cô hiểu, và cũng rất ủng hộ.
Nhưng hai tháng trước không ai thèm hỏi, bây giờ thì đông như chợ, sự trái ngược này cũng quá rõ ràng đi.
Đối mặt với đủ loại người đến cầu thân, Diệp Trường Ninh chỉ có một câu: cô không thành thân! Nghèo hay giàu, cô chỉ ở với ba đứa trẻ này, tuyệt đối không thành thân!
Mãi đến trước Tết, thấy Diệp Trường Ninh thái độ kiên quyết, tuyệt đối không nhượng bộ, chút cũng không chịu nới lỏng, người ta mới miễn cưỡng tin rằng cô không định tục huyền, người đến nói chuyện cưới xin mới dần ít đi.
Vì ngay từ đầu thái độ từ chối của Diệp Trường Ninh đã rõ ràng không thể rõ hơn, ba đứa trẻ trong nhà, kể cả Đại Sơn sớm hiểu chuyện và nhạy cảm nhất, đều kiên định tin rằng cha chúng sẽ không kiếm cho chúng một người mẹ kế.
Còn vài ngày nữa là đến Tết, đồ Tết cũng nên chuẩn bị rồi.
Năm nay trong nhà có tiền, dưới hầm có thịt, trên người còn có quần áo mới ấm áp, trong trí nhớ của Đại Sơn và Nhị Sơn, chưa từng vui đến thế!
Trước đây dù có Tết, cũng chỉ ăn một bữa sủi cảo, bên trong cơ bản là bắp cải, chỉ có một chút thịt vụn.
Đâu như bây giờ?
Ăn thịt đến phát ngán, thế mà lại thấy bắp cải củ cải thanh đạm ngon miệng.
Đêm giao thừa, dù chỉ có một lớn ba nhỏ, Diệp Trường Ninh cũng chuẩn bị tám món mặn, trong đó có một con cá hấp ngon lành – năm nào cũng dư dả mà!
Sáng mùng một phải đi chúc Tết, Diệp Trường Ninh dậy sớm, theo Trương Hữu Lương đi thăm hết các nhà trưởng bối trong thôn.
Trong đó, có cả nhà nữ chính.
Nhà nữ chính hiện tại vẫn do ông bà làm chủ, cả nhà chưa chia hộ. Nhờ thể chất cá chép của nữ chính, năm nay cuộc sống nhà họ Triệu khấm khá hơn không ít, ít nhất trông có vẻ hòa thuận vui vẻ.
Diệp Trường Ninh cũng là lần đầu tiên gặp nữ chính.
Cốt truyện bắt đầu viết từ lúc nữ chính còn nhỏ, nữ chính bây giờ mới là một cục bột nhỏ vừa tròn ba tuổi.
Mặc một chiếc áo bông màu hồng có hoa văn, trên đầu buộc hai búi tóc nhỏ, còn được cột bằng dây buộc tóc màu đỏ mới tinh, khuôn mặt trắng trẻo mũm mĩm, đôi mắt to đẹp long lanh đen láy, trông còn đẹp hơn cả bức tranh chúc phúc đầu năm.
Con bé ngồi bên bà trên giường đất, trong tay cầm một miếng bánh nhỏ, nhấm nhấm từng miếng, tò mò nhìn những người không ngừng đến chúc Tết.
Khi nhìn thấy Diệp Trường Ninh, con bé còn mở to mắt ngưỡng mộ nhìn cô: “Bác chính là người đã đánh chết con gấu đen lớn, cứu cha cháu sao?”
Giọng nói cũng ngọt ngào mềm mại, đúng là một bé gái đáng yêu.
Nhưng... chỉ cần nghĩ đến nữ chính này là người xuyên không, trước khi xuyên không còn là một người trưởng thành, dù là xuyên từ trong bụng mẹ, Diệp Trường Ninh vẫn thấy hơi gượng gạo, luôn có cảm giác không được tự nhiên.
Cô theo mọi người chúc Tết xong, liền vội về nhà, ở nhà vừa ấm áp vừa thoải mái, chẳng phải hơn hẳn việc phải xã giao những lời chúc Tết sáo rỗng với người khác sao?
Mùng hai là ngày đi chúc Tết nhà vợ, sau khi vợ của nguyên chủ qua đời, cơ bản là cắt đứt liên lạc với nhà vợ, Diệp Trường Ninh đương nhiên cũng không đi.
Thế là, sáng mùng hai, Diệp Trường Ninh dẫn ba đứa trẻ ngồi quanh bếp lửa, vừa nói cười vừa nướng hạt dẻ ăn.
Đám hạt dẻ này là hạt dẻ bình thường Diệp Trường Ninh mang từ trên núi về, nướng chín ăn cũng ngon, dùng để giết thời gian thì thật tốt.
Đại Sơn từ khi học được đan tre, liền một lòng đắm chìm vào đó, nó cũng có chút năng khiếu, bây giờ đan những chiếc sọt tre đều đặn ngay ngắn, còn có thể tự mày mò dùng những thanh tre màu khác nhau để thêm vào những hoa văn đơn giản.
Nhị Sơn cũng học đan tre, nhưng tính chưa định, ngồi không yên, đến giờ vẫn đan xiêu vẹo không thành hình. Thế này này, nó đan thành công một cái giỏ tre nhỏ, to bằng hai nắm tay người lớn.
Nó rất đắc ý với tác phẩm của mình, còn đặc biệt dùng nó để đựng hạt dẻ, kết quả chưa đầy hai phút, cái giỏ đã thủng, hạt dẻ rơi vãi khắp đất.
Nhìn hạt dẻ rơi đầy đất, Nhị Sơn bĩu môi, bộ dạng sắp khóc mà không khóc trông buồn cười vô cùng.
Cuối cùng, vẫn là Nhị Sơn tự mình rưng rưng nước mắt nhặt hết hạt dẻ lên, rồi chạy đến bên Đại Sơn nài nỉ, đòi Đại Sơn đan cho một cái giỏ tre chắc chắn.
Còn cái giỏ lúc trước?
Đã vào trong lò rồi.
Đến chiều, ba đứa trẻ đều đi ngủ trưa, Diệp Trường Ninh cũng nằm trên giường, không ngủ được thì tu luyện Đoán Hồn Quyết – việc tu luyện này cô chưa bao giờ lơi lỏng, dù sao thì thần thức mạnh mẽ là của bản thân cô, sẽ không bị ảnh hưởng bởi việc xuyên không.
Đại Ô thích chơi, thông thường, nếu Diệp Trường Ninh không có nhiệm vụ gì, nó sẽ tự mình đi khắp nơi, tìm được thứ tốt thì nhét vào không gian trong tháp nhỏ, nhìn thấy chuyện gì thú vị hay kỳ lạ, còn quay về kể cho Diệp Trường Ninh nghe.
Pháp tắc bão tố mà Diệp Trường Ninh lĩnh ngộ được hình như có một phần truyền trực tiếp cho Đại Ô, Đại Ô bây giờ có thể mượn một phần sức mạnh của gió, tốc độ nhanh hơn hẳn, nếu dốc sức chạy hết tốc lực, khoảng cách ngàn dặm chỉ cần chưa đầy nửa giờ, sắp đuổi kịp máy bay chiến đấu rồi.
Cũng giống như bây giờ, chỗ Diệp Trường Ninh thì tuyết trắng bay bay, còn Đại Ô? Nó đang ở phương Nam, cây cối xanh tươi.
Cả kỳ nghỉ Tết cứ thế nhàn nhã trôi qua, đợi đến khi qua tháng Giêng, Diệp Trường Ninh định đi xem mấy mẫu ruộng mới mua, trong đó vẫn còn trồng lúa mì vụ đông, chỉ tiếc là người trồng không chăm sóc tốt, tình trạng phát triển không được tốt lắm.
Bản thân Diệp Trường Ninh cũng không giỏi việc đồng áng, dù có trí nhớ của nguyên chủ cũng không được, nhưng không sao, cô có thể thuê người. Trong thôn, những nhà ít ruộng nhiều người chẳng phải ít, mười mấy văn tiền là có thể tìm được một người đàn ông khỏe mạnh đến làm công nhật.
Diệp Trường Ninh đã tính sẵn rồi, đợi đến mùa vụ bận rộn, sẽ thuê vài người làm công nhật đến làm việc, cô vẫn tập trung vào việc đi săn.
Vừa ra khỏi thôn, Diệp Trường Ninh liền nhìn thấy, nữ chính mặc bộ đồ màu hồng trông như phúc oa oa đang chạy nhảy tung tăng phía sau hai cậu bé mười mấy tuổi.
Hai cậu bé này Diệp Trường Ninh cũng quen, là hai anh họ của nữ chính, ba người họ ra ngoài làm gì? Sao bên cạnh không có người lớn nào vậy?
